Edoardo Ferrario: Temi Caldi

Edoardo Ferrario: Temi Caldi

Tải xuống Phụ đề Vietnamese

Thông tin phát hành

Edoardo Ferrario Temi Caldi 2019 1080p NF WEB-DL DD5 1
Edoardo Ferrario Temi Caldi 2019 1080p NF WEB-DL DD5 1 x264
Bình luận bởi DiepLe
Chuyển ngữ phụ đề bởi: Nguyễn Thị Khánh Ly

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
x264
Được xuất bản vào: 2019-03-23
Lượt tải xuống: 29
Khiếm thính: No

Xem trước phụ đề Vietnamese

200 dòng đầu tiên.

HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT DO NETFLIX SẢN XUẤT

TRỰC TIẾP Ở SANTERIA

Buổi tối vui vẻ, quý vị!

Tiếp tục vỗ tay nào. Dừng lại ở đây thì thật là đáng tiếc.

Cảm ơn rất nhiều.

Tôi rất vui khi lại được diễn ở Milan này.

Tôi yêu thành phố này, tôi làm việc ở đây và rất hay đến đây.

Tôi gần như sống ở đây vậy, và tôi luôn...yêu quý nó.

Kể cả những ngày như thế này.

Milan.

Các bạn, những ngày như thế này, Milan phô mặt đẹp nhất của nó ra.

Không phải sao?

Vì thành phố này có vẻ giống...

một tấm bưu thiếp được tạo ra từ lòng căm hận của người Nam Ý.

Ta sẽ cho bầu trời ở đây xám xịt,

đây là khu dân cư cao cấp CityLife chết tiệt

mà mấy gã khốn này mê mệt.

Quý ông Fedez và quý cô Ferragni lên trên cùng.

Còn đây là cơn ớn lạnh

khiến những gã khốn này bị tiêu chảy.

Lúc tôi rời Rome sáng nay, nhiệt độ là 20 độ C.

Với 20 độ, bạn đã bắt đầu thấy

những khung cảnh như mùa hè ở khắp Rome rồi.

Hôm trước tôi đã thấy đám trẻ Rome bắn vẹt ở công viên Villa Ada.

Người ta nướng chuột hải ly dọc các bờ sông Tiber.

Tuyệt vời.

Thời sự tuần này đưa tin

Rome đã được trao một danh hiệu rất quan trọng.

Thành phố đã đoạt giải "Thủ đô của thế giới thứ ba năm 2018".

Điều đó khiến tôi thấy vui.

Một dấu hiệu tuyệt vời cho thành phố này.

Cuối cùng cũng có một cái hay, sau nhiều phê bình tiêu cực.

Nếu đến Rome dạo gần đây,

bạn sẽ biết mùi cây cối đang nuốt chửng các di tích.

Giống như Angkor Wat ở Campuchia.

Như các ngôi đền ở Yucatán.

Nó mang nét điêu tàn sang trọng, quyến rũ đó.

Danh hiệu này quá là xứng vì bên ngoài ga Termini,

bạn sẽ không tìm thấy chiếc taxi nào đâu.

Mà sẽ thấy xe lam.

Hôm trước tôi đã bắt một chiếc để về nhà.

Tôi bảo tài xế "Chở tôi đến Piazza Sempione được không?"

Không, bạn tôi. Không thể được.

Đường đó xấu lắm. Tôi không thể đưa anh đến đó đâu.

Tôi có thể đưa anh đến đường Via Nomentana và từ đó anh có thể đi bộ.

Nếu mà các vị thần sẵn lòng để ta đến đó.

Nếu thần Shiva, Brahma và Vishnu cho phép, tôi sẽ đưa anh đến đó.

Nhưng không thể được đâu.

Nên tôi nói "Được rồi, vậy tôi sẽ đi tàu điện ngầm."

Anh muốn đi tàu điện ngầm hả, bạn tôi? Không phải ý hay đâu.

Thật đấy, nó đóng cửa rồi.

Tàu điện ngầm bị đóng cửa rồi.

Mà nếu có mở thì cũng đầy dân Gypsy.

Đầy những người Gypsy nguy hiểm.

Họ bắn chim rồi họ bắn vào anh đấy.

- Vậy tôi sẽ bắt xe Uber. - Gì? Tôi sẽ giết anh!

Tôi sẽ đi xe lam!

20 rupee, anh bạn.

Cảm ơn.

Mọi thứ ở Rome là vậy đó.

Gửi những người Rome sống ở Milan, đừng quay lại!

Không cần thiết đâu. Khi nào đến lúc thì tôi sẽ bảo.

Tôi hi vọng mọi thứ ở Rome sẽ cải thiện

vì thời điểm hiện tại tôi đang cần sự ổn định.

Đúng vậy, vì tôi 30 tuổi rồi,

sắp bước sang tuổi 31.

Ít nhất thì tôi rất cảm kích sự nhiệt liệt của mọi người, vì...

Cảm ơn.

Vì tôi chẳng cảm thấy gì.

Chẳng hăng hái gì cả.

Đến giờ, mọi thứ vẫn tốt đẹp, nhưng tôi không biết điều gì sẽ tới.

Vì đến tận năm ngoái, lúc tôi vẫn còn 29 tuổi,

mỗi lần người lớn,

bạn của bố mẹ tôi hoặc là bạn bè hơn tuổi tôi,

hỏi tuổi tôi, tôi sẽ nói 29,

và người nào cũng đáp lại thế này

"Vậy thì...

cũng sắp rồi!"

Bằng giọng bớt gắng sức hơn

so với giọng tôi dùng để hỏi người ta

"Ông bao nhiêu tuổi rồi?"

"Tôi 94 tuổi."

"Vậy thì...

cũng sắp rồi."

Nhưng ngược lại,

sự thực bước sang tuổi 30 rất tuyệt

vì nghĩa là đang tự do.

Giờ có rất nhiều điều mà tôi không còn ngại nói ra nữa.

Trước đây thì có, nhưng giờ, ví dụ nhé,

tôi không còn ngại nói ra bia thủ công thật kinh khủng nữa.

Bia thủ công quá kinh.

Tôi cũng thấy bực mình trước thái độ của những người thích chúng.

Khi họ nói

"Tôi thấy anh chỉ uống bia Heineken,

Ceres và Corona, nhưng tôi không uống được,

vì nếu uống, tôi sẽ trở thành gã còn đại ngốc hơn nữa.

Tôi không thể..."

Nếu có một điều tôi đã học được,

và phải mất 30 năm

thì đó là cả đời tôi

sẽ không chạm vào mọi thứ do tu sĩ Trappist làm ra.

Không gì cả. Không bao giờ.

Bảo họ tránh xa tôi ra.

Nhân tiện, để tôi thách đố bạn nhé.

Có ai ở đây đã thấy một tu sĩ Trappist

và sẵn sàng thề nào?

Tôi không chấp nhận sự tồn tại của vài thứ nhé.

Tiên chim,

kỳ lân,

tu sĩ Trappist,

trường đại học trực tuyến Niccolò Cusano.

Gì hả?

Vùng Molise.

Nhưng cái đó đáng tin hơn trường UniCusano.

Bạn đang thấy không thoải mái vì đã đăng ký vào đó?

Có người ở đây đã bỏ học trường nghệ thuật.

Tôi biết, nên đừng lo. Không có gì phải ngại cả.

Nếu vào những năm 1980, bạn là đứa trẻ không biết làm gì,

bạn sẽ lớn vọt lên.

Lặng lẽ mà không làm phiền ai cả.

Nhưng ngày nay, nếu là đứa trẻ không biết làm gì với cuộc đời mình,

bạn sẽ mở một quán bia.

Không những vậy, bạn còn tự ủ bia thủ công.

Có một quán bia mới mở gần chỗ tôi.

Nhưng tôi thấy lo vì người ta bắt đầu việc kinh doanh này

mà không biết thị trường đã bão hòa.

Hiện tượng này đã xảy ra ở những lĩnh vực kinh doanh khác.

Nhưng chẳng ai học hỏi từ sai lầm của họ.

Nên tôi đã đến quán bia này,

nói chuyện với chủ quán, nếm thử bia,

và bảo "Bia của anh khá ngon đấy,

nhưng sao lại có chút dư vị thuốc lá nhỉ?"

Dư vị thuốc lá anh thấy

là vì chỗ này từng là cửa hàng thuốc lá điện tử.

Và...

Khi tôi và cộng sự bước vào, bọn tôi thấy người chủ cũ treo cổ ở đó.

Bọn tôi kệ ông ấy ở đó vì làm thế này vui mà.

Có thấy không?

Ông ta trở thành linh vật của bọn tôi.

Bọn tôi gọi chỗ đó là "Quán ủ bia của gã bị treo cổ".

Thuốc lá vẫn còn trên kệ,

nên bọn tôi cho chúng vào thùng gây men bia,

đã làm ra loại bia IPA có dư vị thuốc lá này

và gọi nó là "IPA-Thuốc lá điện tử".

Nhưng câu hỏi thực sự là

khi thị trường trở nên rất bão hòa

với những nơi ủ bia nhỏ, quán bar bánh burger thủ công,

và hiệu nước hoa thủ công,

tiếp theo sẽ là gì?

Có ai ở đây học chuyên ngành kinh tế không?

Đừng ngại.

Hai người ở hàng đầu?

Anh tên gì nhỉ?

Michele? Tuyệt.

Bật mí thế này.

Giới hạn tiếp theo cho các sản phẩm thủ công,

sau hiệu nước hoa và quán ủ bia,

sẽ là xăng dầu thủ công.

Anh tin tôi chứ?

Bạn mở một trạm xăng thủ công

ở khu giống như...Isola.

Tôi nghĩ người dân ở đó sẽ thích mê nó.

Đó là khu thích hợp với trạm xăng thủ công.

Điều này vô cùng quan trọng đấy, Michele.

Vì tất cả nằm ở cái tên.

Anh phải đặt tên là "xăng dầu hữu cơ".

Thật sự là vậy.

Đặt tên là "xăng dầu hữu cơ",

và chào đón khách như thế này.

Khi các xe lái vào

thì "Xin chào" thế này.

Chăm sóc khách hàng kiểu Rome.

Chi tiết quan trọng là "Xin chào!

Anh chọn loại nào nhỉ?"

Cho mười euro xăng không chì.

Về nhiên liệu không chì,

tuần này, ở vòi bơm số bốn,

có loại này được gọi là "Cồn cát sa mạc".

Rất ít chì, 16 octan.

Hydrocarbon có chút alkaloid.

Nếu muốn loại khác thì đây là dầu diesel siêu hạng.

Nó sẽ khiến xe anh nổ tung, nhưng tôi vẫn đề xuất nó.

Loại diesel tuyệt vời này tên là "Niềm vui của tù trưởng".

Nó được chiết xuất thủ công,

do các trưởng tu sĩ Trappist ở vịnh Ba Tư sản xuất ra.

Chỉ là một gợi ý thôi, Michele. Tùy anh.

Nhưng mặc dù vậy,

giờ tôi vẫn thấy hối hận vì mình 30 tuổi rồi.

Đã bỏ nghĩa vụ quân sự bắt buộc rồi.

Tôi hối hận vì không phục vụ trong quân đội.

Vì tôi sẽ không thể kể những câu chuyện đặc trưng đó.

Tôi sẽ không bao giờ có thể nói

tôi đã đóng quân ở chỗ kỳ lạ nào đó như...

không biết nữa, Ascoli Piceno.

Tôi sẽ không thể nói

"Bọn tôi đã từng uống rượu mạnh đến mức bị quặn bụng."

Sẽ không bao giờ có mấy chuyện kiểu đó.

Tôi lấy làm tiếc

vì tôi thường tự hỏi mình sẽ kể gì cho cháu

khi về già.

Edoardo Ferrario: Temi Caldi subtitles in other languages

Bình luận

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left