200 dòng đầu tiên.
- HORSE WHINNIES - Whoa!
- Yên đó và giao nộp! - Bảo sao làm vậy đi. Tôi nghe về tên cướp này rồi
Giang hồ truyền tụng hắn là Ác Mộng!
Nhanh hơn cả Sam Swift nhanh nhẹn, hiểm ác hơn cả Dupont chết chóc.
Với 2 tên có hiểu biết hời hợt thế này, thì không biết nổi danh tính ấy đâu.
- Tiền bạc, tư trang, mọi thứ. - làm gì có chuyện ta bị cướp
Bởi 1 tên độc hành khuênh khoang!
Ai nói ta độc hành?
Rồi!
Hàng nóng nè.
Nóng hơn nè
Chúng ta tới số rồi Ác Mộng có đồng minh là ác quỷ.
Rồi, phụ tá của Satan, là ta.
- Đống kia đâu? - Ngài còn muốn gì ở tôi nữa sao?
Cô biết ta muốn cái gì mà. giao cái phù hiệu ấy ra đây.
- Ê, chào. - Úi! - À, cứ kệ tôi cứ kê tôi đi..
Làm phiền các người 1 lúc thôi. kệ đii. Úi, hàng ở đây rồi.
- Làm cái trò gì vậy? - Ồ, cứ lơ đằng này đi đi ngang qua thôi ấy mà, đi câu cá đêm ấy mà.
- Đây đang đi ăn cướp đó! - À, không phải câu cá đêm cái gì ấy nhỉ. - Ta đang đi ăn cướp đó.
À, chăn cừu đêm ý mà đại loại thế.
Lượn chỗ khác đi không ta bắn bung sọ đó
Ủa, đằng ấy đang nói chuyện với tớ đó hả?
Vậy lại đi, hứa lần này nghe.
Dạ thưa, con đang ăn cướp thì bố thó mặt vào đấy ạ.
Còn bây giờ thì lượn sang 1 bên hộ cái nếu không muốn lên ban thờ.
- Ông già ngậm miệng giùm nếu không cả lũ đều lên ban thờ đó - Xin lỗi.
Xin lỗi, thực ra là đã chuẩn bị nghe kỹ rồi nhưng mà quả này, nói thật, lại không nghe rồi.
Thường thì, đến đoạn này là có người đập tôi rồi
Lúc ấy cô ta tập Teakwondo 7 năm chứ ít.
Oh, oh, oh, oh, oh, oh!
Đây rồi, hàng về!!
Ê mà khoan, theo vốn hiểu biết của tớ thì ấy đang ăn cướp thì phải.
Dạ đúng là con đang ăn cướp, nên tàu lượn hộ con cái cha nội.
- Mình chỉ xin 1 món đồ rất nhỏ trong này thôi - Tôi mới là người đang ăn cướp nha!!!
Ớ, thế thì chia đi? ăn cướp xong lúc nào chẳng chia phần hả?
- Chạy! - Ê, không không không không !!!!
- Ông làm hỏng vụ cướp của tôi rồi. - Không, cậu làm hỏng của tôi ý, Zorro ạ!!
- Đồ mặt cú già - À thế à, thế cái mặt cậu thì sao?
Ít ra đây còn phơi mặt cho thiên hạ dòm, Mặt cậu có cái vẹo gì à?
Đâu có gì đâu, Doctor.
- Gái là???! - Tôi đây.
Bác già làm gì mà biền biệt thế??
- "Bác già?" - Thế không đúng à.
Tuổi thọ cái thời này là 35 thôi đó.
- Với mọi người khác. - Mà lúc nãy cháu không nhận ra bác à?
Có chứ, quên làm sao được người cứu mạng mình hah bác.
- Rất vui khi được gặp bác. - Ừ, ủa nhưng mà không hiểu thái độ lúc nãy
Lúc nãy đòi giết ta cơ mà.
GIỌNG NAM: Phải giữ thể diện cho Ác Mộng chứ
- Giọng hay thế làm sao hay vậy? - Tập.
Gần gần nhất thấy cháu thì cháu đang thành lập 1 khu cách ly cho người bị bệnh phong
Lúc ấy hãnh diện vì cháu đấy.
Hãnh diện á? Lúc ấy có thấy bác già đâu?
Có đó.
Cháu không thấy bác thôi nhưng bác thấy cháu.
- Và rồi lại bỏ cháu ở đó à?? - Uh thì, lúc ấy thấy cháu .... ổn mà.
Trong 1 khu cách ly bệnh phong?
Có sao đâu ...... tôi cũng đang sờ sờ ở đây còn gì
- Hay là đi quẩy nhỉ. - À không, thật ra không phải bác thăm cháu, bác có vài việc ấy mà
Bác đang tìm 1 vật ngoài hành tinh ở đây
Vật này không có việc gì trên Trái Đất vào năm 1651.
Mà.......chuyện cứ tự dưng vậy đấy, cái thiết bị dò này của bác nè
Nó dẫn bác đến đúng cái xe ngựa mà cháu, lúc nãy, đang cướp ấy.
- Chứ không phải là... Bác cũng ko... chỉ là... - Ý bác là
- Bác không đến thăm tôi chứ gì? - Ah, thật tình cờ và thật bất ngờ
Ashildr à, bỏ qua cho bác nhé.
Ashildr nào?
Cháu đó, tên cháu còn gì
Ashildr, Con gái của Einarr.
Cười-khoái-trá. Bác từng gọi cha cháu như thế cháu không nhớ à ???
Có nhớ.
- Hình như tôi nhớ ra cái làng đó rồi - Cháu yêu ngôi làng đó mà.
Thì cứ cho là vậy đi.
Mọi người trong làng đều sẵn sàng chết vì cháu mà.
Vầng, và họ đã ra đi hết, còn tôi thì ở nơi này.
Nên, mọi chuyện cũng chỉ thế thôi.
- Ashildr... - đấy không phải tên tôi nữa rồi
Thậm chí còn chả nhớ đến nữa ý.
Thế bây giờ ......... xưng hô thế nào vậy?
- Tôi. - Ừ, cháu đó Làm gì còn ai ở đây đâu.
Không.... tôi gọi tôi là tôi
Bất kỳ cái tên nào cũng đã chôn vùi cùng những người biết tôi.
Tôi bây giờ là "tôi". Chẳng là mẹ, con, hay vợ của ai cả
Tự lực cánh sinh.
một mình. không ràng buộc.
Đơn côi.
Mà thôi, phải bắt đầu cái đã
Leo lên đi bác, tôi cho bác đi nhờ đó cũng có việc bác giúp được
- giúp gì? - đóng đồ
Lên đi
Ở 1 mình mà nhà to thế.
Tôi có 1 người hầu thôi
Và tất cả các hạng người ghé qua
Thiết bị của bác là .....
Gì thế
À, máy dò-tò-mò
Ah, uhm, đại loại nó dò mấy cái mà....
Gây tò mò. cũng vừa mới biết là tại sao có cái tên này.
Nó lần dấu năng lượng không thuộc hành tinh này suốt mấy tuần qua rồi.
Bác cũng theo đuôi nó suốt cả giải ngân hà đó.
Vậy bác có biết là mình đang tìm cái gì không thế?
Có, đương nhiên là biết chứ. Sao cháu lại hỏi?
Lúc nãy là tôi đang cướp tài sản của Lucie Fanshawe
Cô ta cứ khoe khoang là mình có miếng đá quý hiếm nhất xứ này
Đính trên chiếc phù hiệu gồm những mảnh ghép là lạ
Biết đâu bất ngờ mình lại cùng giật 1 món đồ?
Rõ ràng là cháu có thiếu tiền đâu mà sao lại đi ăn cướp thế?
Cái đó là vì thích phiêu lưu thôi, Doctor.
Đời người là những chuyến đi mà?
800 năm rồi, đời tôi chỉ toàn là phiêu lưu.
Nếu mà viết lách kể lể chắc cũng phải đầy 1 thư viện đó
Ui, cũng là 1 nữ hoàng thời Trung Cổ cơ à? Hay thế.
Bác nghĩ vậy, chứ theo tôi nhớ lại thì, chỉ là ghi trên giấy tờ với mấy cái cờ hiệu là chủ yếu
Rồi cuối cùng cũng lại giả chết
Sau đó chuồn cho lẹ trước khi bị moi ruột :v
Còn bây giờ ..... cái này mới đúng với tôi hơn nè.
Trận chiến Agincourt.
Lần đầu tiên làm việc của đàn ông đó.
Sẽ chẳng có ai biết được rằng có 1 người phụ nữ đã góp phần kết thúc cuộc chiến hàng thế kỷ
Cháu bất tử chứ không có bất diệt đâu cháu vẫn có thể bị thương, thậm chí bị giết.
Tôi cũng chỉ cần 10 nghìn giờ để thành thục mọi loại võ công
Và rồi khoảng 100 nghìn giờ nữa là thiên hạ vô địch.
Thế nên tôi chẳng cần bất diệt tôi đã là tuyệt thế cao thủ rồi.
Bác phải chứng kiến cơ
Tôi bắn được 6 mũi tên trong 1 phút
Cận chiến với địch tôi có thể đánh xuyên qua giáp chúng
- Cháu giết bao nhiêu người rồi? - Bác phải xem nhật ký của tôi ý
- Nhiều quá không nhớ được à? - Đấy là cái giá phải trả
Cho hàng bao nhiêu mạng người khác mà tôi đã cứu
- Tôi đã chữa trị cho cả 1 ngôi làng khỏi Sốt Tinh Hồng Nhiệt
Rồi mém nữa là bị dìm chết vì bị coi là phù thuỷ
Cũng may, tôi nhịn thở hơi bị lâu
Lũ vô ơn bạc nghĩa
Dịch cái chết đen, năm 1348.
Bác đã định cảnh báo cháu rồi
Tôi có dính nhưng cũng khá hơn nhiều sau đó
Đương nhiên, hệ miễn dịch của cháu thừa đối phó
Lại chuẩn bị thêm 1 trận nữa đấy
- và 1 trận khói lửa xé nát London. - Hay.
- Có khi là tôi châm ngòi đó. - À không, đấy là do lũ Terileptils.
Bác sĩ phẫu thuật, nhà khoa học, nhà sáng chế, biên soạn nhạc, vãi cả sơ yếu lý lịch
Bác phải đọc thử bút ký của tôi cơ Từ bấy đến giờ tôi tự đọc suốt
Kèm chút rượu táo, giành 1 chút đó "tôi" 1 tẹo
Cháu đâu có giống kiểu người hoài niệm đâu
Đó không phải hoài niệm mà là tò mò
Tôi không thể nhớ được tất cả
Khả năng nhớ có hạn mà cuộc đời tôi lại vô tận
Đúng là không dễ chút nào
Sống lâu hơn hẳn những người cháu yêu thương
Theo như bút ký của tôi thì là ..... địa ngục
Rất tiếc.
Có khi bác phải nhắc lại cho tôi nhớ.
Muộn phiền là thế nào nhỉ?
Tất cả rồi cũng trôi qua, Doctor
Chỉ còn lại tôi thẫn thờ
Thực tế thì tôi cũng làm hết những gì có thể ở đây rồi
Tôi nhìn lên bầu trời ấy, và thắc mắc rằng nơi đó sẽ ra sao
Nên làm ơn, cho tôi theo với
Tất cả những người nơi này, họ chỉ như sương khói thoáng qua
Tan vào hư vô chỉ trong khoảnh khắc
- Bác không biết nó thế nào đâu. - Bác biết nó thế nào.
Nên, dù bác bay thế nào, không cần biết tàu của bác giương buồm ra sao Đưa tôi đi cùng đi
Sao cháu biết bác có 1 còn tàu?
Vì tôi thông minh vô cùng.
Thế nên chuyện đó không quan trọng đưa tôi đi cùng đi
Thôi để nói sau đi.
- Thứ mà bác già đang tìm, sẽ nhanh hơn khi tôi hỗ trợ - Bác không cần cháu giúp.
Có đó, tôi biết nơi Lucie Fanshawne sống,
Và tôi cũng là 1 chuyên gia đột nhập.
1 tiếng nữa mình đi.
"Hôm nay đáng lẽ là ngày tôi phải chết.
"Vậy mà tôi tái sinh, nhờ ười hùng của tôi, một người tự xưng là Doctor
"tình yêu của tôi đang hấp hối.
"trái tim tôi tan nát khi những câu hỏi dấy lên và tôi biết tôi phải rời bỏ anh ý.
"Tôi trở lại tìm kiếm 1 ông già người luôn mỉm cười và nghĩ tôi chỉ là 1 giấc mơ.
"tôi là 1 con người bằng xương bằng thịt, tình yêu của tôi, nhưng với chàng, tôi chỉ là bóng ma"
"đẫm lệ."
"Dịch hạch.
"khắp nơi chỉ là nấm mồ."
"Những đứa trẻ trong mù loà..."
".... nắm chặt lấy đồ chơi của mình và chìm dần trong giấc ngủ ..... vĩnh hằng.
"Con ơi....
"Mẹ gào thét.
"mẹ không cứu được ững đứa con bé nhỏ của mẹ .....
"đau đớn làm sao ....
"vậy mà ........ mẹ vẫn không đủ dũng khí để đi theo các con.
"để bỏ mặc cái thế giới ....... khốn khổ này.
"Mẹ phải chịu đày ải thôi ......
"nhưng mẹ sẽ không sinh thêm con nữa ......"
"Mẹ không thể .....
"và sẽ không chịu thêm được vết thương lòng như vậy thêm lần nữa đâu."
"từ giờ, chỉ còn lại một mình mẹ đương đầu với cả thế giới này."
_ "gầm gừ" - Yên nào anh bạn.
Mình có khách
Vẫn chưa lấy được đồ, nhưng sẽ được thôi.
Nếu ngươi hứa là cầm chừng, thì đến bình minh là lấy được đồ.
Khách của ta sẽ giúp được, đừng có lo ông ấy chưa biết gì về ngươi đâu,
Ông ấy chỉ quan tâm đến cổ vật đó thôi.
Ông ấy vẫn chưa hay biết gì về kế hoạch của chúng ta đâu.
Bác mới đọc bút ký của cháu.
No comments yet. Be the first to leave one.