200 dòng đầu tiên.
Đêm nay, một quốc gia đã phải quỵ xuống.
Một trận động đất cường độ 7.2 đã xảy ra tại Haiti.
Thủ đô nước này, Port-au-Prince, thật sự đã bị tan hoang.
Trận động đất kéo dài cả thảy một phút.
Mức độ quá mạnh,
trong vòng vài giây một đám mây bụi đã che phủ thành phố.
Và nhiều người vẫn còn bị kẹt lại trong đống gạch vụn.
Một số có thể vẫn còn sống sót,
nhưng sống sót để ra ngoài sẽ là một nỗ lực rất đáng tuyệt vọng.
Thật sự thì không cách chi để biết được có bao nhiêu người chết.
Các thi thể được tường thuật đã chất đống trên các đường phố.
Người ta e rằng số người thiệt mạng...
hiện nay có thể lên đến con số 200,000.
200,000 trẻ em không cha hay không mẹ.
ngay cả trước trận động đất này.
Một đất nước mà dường như chỉ biết đến những lúc tệ hại nhất...
- thì đêm nay chỉ cố để sinh tồn. - Mẹ ơi! Mẹ!
Nhưng thiệt hại về nhân mạng là điều kinh hoàng nhất.
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
LẤY LẠI
"Tên con là Nina.
Con lên bảy tuổi."
Tổng chi phí trung bình: $34,500 hay hơn nữa
Lệ phí ghi danh: $300
Lệ phí Quốc tế: $10,000
Em không tin nổi sau cùng mình đã đến đây.
Em hồi hộp à?
Ờ.
Còn anh?
- Ừ. - Ừ.
Ý em là, anh/em thấy hào hứng...
mình chắc đã đến gần rồi, đúng không?
Em mong là vậy.
Chào ông, chào bà, tôi là Gabrielle.
- Chào bà. - Bà Reigert, Cuối cùng hân hạnh được gặp bà.
- Steven. - Shannon.
- Shannon, bà thấy thế nào? - Rất hồi hộp.
Tôi không nghĩ tôi đã ngủ được trong vài ngày qua.
Nhưng chúng tôi đã vượt qua được và có mặt ở đây.
À, mình đừng trì hoãn thêm nữa.
Ờm, thật ra, tôi sẽ tặng hoa hồng cho người tài xế.
Ồ, không, không, vụ đó đã được lo liệu rồi.
Chiếc xe đó sẽ chờ ông bà.
Vào đây.
- Tốt lắm. - Được.
Tất cả cái tôi cần là một tuần nữa để có được trong tay giấy xuất cảnh của cháu.
nhưng mọi hồ sơ của dân Hatiti và Puerto Rico...
được ký và niêm phong chính thức.
Xuất sắc.
Đây là văn phòng của tôi.
Phụ tá của tôi là Maryanne.
- Chào ông bà. - Chào cô.
Xin hai vị tự mình thoải mái.
Tôi sẽ chỉ đi và dẫn cháu bé lại đây.
Được rồi.
Nina.
Em có hình dung ra khi bà ta trở lại, mình là cha mẹ không?
Cái đó....
- Anh sẽ chụp một tấm hình. - Được mà, dĩ nhiên anh có rồi.
Được, lối này.
Chào con.
Ta là Shannon.
>> Chào con.
>> Chào bác.
>> - Cám ơn. >> - Chào con, Nina.
>> Chào bác.
>> Ta là Steven.
Con có nhớ gã này không?
Ta đã cho con thấy trên máy tính đó?
Chao ôi, ồ, chao ôi.
Chúng ta đã biết lẫn nhau rồi.
Phải không, cháu nhỏ của tôi?
Tôi tin rằng các tin vui đang theo thứ tự.
Được rồi, sát vào nhau.
Cười lên.
Tất cả cái các vị phải làm bây giờ là vui vẻ,
thoải mái, làm quen với Nina.
Và nếu có thể, Chủ nhật này tôi sẽ xuống thăm...
chỉ để coi xem cháu làm quen thế nào.
Ồ, tôi không biết cái đó có cần không nữa.
Trên thực tế, bà biết không, có lẽ tốt hơn...
- nếu chúng tôi cứ bỏ thời giờ ra-- - Không, không.
Bọn chúng có sự lo lắng về việc tách rời.
Không phải vì tôi chiều cháu quá,
nhưng chúng có sinh ra sự gắn bó...
trong một thời gian rất ngắn.
Và, ờ, giấy xất cảnh?
Cái đó phải xong trễ nhất là vào thứ Tư.
À, bà thật quá chu đáo đã sắp xếp cho chúng tôi như thế này.
Ồ, tất cả cái đó là một phần của dịch vụ này mà.
Theo kinh nghiệm của tôi, một chỗ yên tĩnh sát bờ biển...
là ngay đúng môi trường cho những trẻ này gắn bó đấy.
Để có cái cảm giác là mọi việc bây giờ đã ổn,
Ông bà hiểu ý tôi nói chứ?
Tôi sẽ--
Cám ơn bà.
Chào bà.
Chào ông bà.
Chúng ta vừa trở thành cha mẹ.
Coi cái này nè.
Chà.
Này, hai mẹ con.
Mình hãy đi xuống coi bãi biển đi.
Ý kiến hay.
>> - Đi nhé? >> - Vâng.
Anh chàng ở phía trước nói nước hôm nay ấm 28,3 °C.
Họ nói thế à?
- Con bơi? - Ừ-hứ.
>> - Bơi? - Bơi? - Có chứ? Hả?
Mấy người xuống chỗ trượt nước đó hả?
- Ừ. - Ồ, trời tuyệt đẹp.
Chỗ này thật là đẹp. Tôi vừa mới đến đây,
Tôi nghĩ tôi sẽ đi lấy cái quần ngắn của tôi rồi trở lại.
- Được. - Tôi là Benjamin.
- Chào anh, tôi là Steven Mayer. - Hân hạnh được gặp anh. - Ờ, vợ tôi, Shannon.
- Chào chị, Shannon. - Xin chào. - Hân hạnh.
Và con gái tôi, Nina.
Chào cháu, Nina. Cháu có khỏe không?
Mấy người từ đâu đến vậy?
- Từ Chicago. - Chicago! Chicago, Bang Illinois.
- Dễ thương đấy. - Ờ, tôi đã tính nói... tôi sinh ra ở bang Minnesota,
nhưng phải, là Chicago. Giờ tôi là một cô gái Chicago rồi.
- Phải phải, chắc rồi. - Đó là chỗ tụi tôi gặp nhau... trường nghệ thuật.
Ồ, là Học Viện Nghệ Thuật Chicago, đúng không?
Ừ.
Ờ, phải, tôi biết rõ về chỗ đó.
Anh đang kỳ nghỉ hay--?
Ờ, một trong những cái về đi bộ gây quỹ của hãng. Yeah, one of these corporate swag-a-thon things.
Anh biết đó, làm một chút, chơi một chút. - Ừ.
Vậy chứ bọn tôi ở lại ngay đó. Chỗ đó đẹp đấy.
Mấy căn nhà đẹp.
Ồ, tụi tôi ở căn đó.
Ồ, tuyệt, vậy thì là lối xóm rồi.
Vậy, có lẽ tôi sẽ gặp anh chị sau để nhậu hay gì đó đi.
Cám ơn anh, vậy hay đấy.
Tôi nghĩ, ờm, chúng tôi sẽ đi nghỉ sớm tôi nay và...
- có chút thời gian sinh hoạt gia đình. - Phải.
Tuyệt. Được rồi. Để anh chị hưởng chuyện đó.
- Được rồi, cha, gặp anh sau. - Thưởng thức đi há. Chúc một ngày vui trên bãi biển.
Vui được gặp cháu, Min--
- Là Nina? - Nina! - Nina.
- Đó là hàng xóm của mình. - Phải.
Swag-a-thon là cái gì há?
Phải.
- Được chứ? - Ờ-há.
Những cái này ta có cho con.
Ta nghĩ chúng trông đẹp đấy.
Ồ, chúng vừa.
>> Chúng vừa đấy.
>> Cám ơn bác.
- Con bé thật là lôi cuốn. - Ừ-phải.
- Ờm, phải há? - Ừ.
>> Con muốn coi hình này không?
>> - Vâng. >> - Muốn hả?
>> Lên giường đi!
>> Bố lên đây luôn?
- Nhá? >> - Vâng.
- Nó nói, "sang đây." - Được rồi.
- Bố phải sang đây. - Được rồi. Đây là nhà của chúng ta.
>> - Coi đi, nhà của mình đấy. >> - Nhà của mình.
Chúng ta yêu nhà mình!
Nhà của mình.
Và đó là phòng của con.
>> Màu Vàn. (phát âm sai)
- Là màu vàng? - Vàng. Vàng.
- Vàng. Nó màu vàng. - Ừm, "jaune."
- Nước tốt chứ? - Phải, cảm nó đi.
Em đã nói em sẽ nhảy xuống mà.
Em sẽ, em sẽ.
Coi con bé kìa!
- Nó thật quá thu hút đi. - Ừm.
Mình biết mình đang làm gì, đúng không?
Có cái gì mình không biết, mình sẽ hình dung ra thôi.
Người ngu có nhiều con mỗi ngày. Cái đó áp dụng, đúng không? Stupid people have kids every day. It works out, right?
- Đúng không? Đúng không? - Đáng buồn, nhưng đúng thế.
Và chúng ta không ngu, cho nên...
Sẽ không ngu.
- Anh yêu cái này-- - Xin lỗi nếu tôi--
- Đó là Steve. - Chào.
- Là Steven? - Steven và Shannon.
- Veronica và Salo. - Chào.
Chào.
Mong rằng bọn tôi đã không làm hai người mất ngủ đêm qua. Bọn tôi chơi hơi quá đà một chút.
- Bọn tôi hơi ồn quá. - Ớ, đừng có lo vụ đó, cha.
- Đều tốt cả mà. - Được rồi.
Gặp hai người sau.
Tạm biệt.
Trời, hắn đi về phía bắc sau này à?
Nina. Nina!
Bố muốn coi con có làm thế này được không, nhá?
Con có biết cái... là gì-- Con có biết lộn vòng là gì không?
Lộn vòng là gì?
Em chỉ biết tiếng Pháp ở cấp trung học thôi.
Em không biết.
Con thích cái đó không?
Coi cái này nè, coi này.
Tiếp tục thực hành đi.
.
Phải, phải.
Ông bố điên của con.
No comments yet. Be the first to leave one.