200 dòng đầu tiên.
Cô mau đi rửa thùng,
rồi đi nấu bát canh giải rượu cho công tử đi.
Đi đi.
Công tử,
rời khỏi Cố gia cũng không có gì ghê gớm cả.
Sao mà không sống tiếp được chứ?
Sống thoải mái quan trọng hơn mọi thứ.
Hầu phủ đó
ngày nào cũng như khỉ diễn xiếc.
Giả tạo, không có gì vui cả.
Sau này dù cho không lấy được đồng nào,
thì ta đi giặt đồ, may vá cũng nuôi được công tử.
Ma ma,
đâu có đến nỗi như thế.
Nếu thật sự đến nỗi đó thì sao?
Vậy thì những trại muối của con cũng là giả à?
Quan phủ hai năm phát giấy phép buôn muối một lần.
Không có giấy phép mà vẫn buôn muối thì là buôn lậu.
Bị bắt thì sẽ bị chém đầu.
Trước đây nể mặt Hầu gia,
không đợi công tử nói,
mà nha môn đã mang giấy phép tới tận nơi.
Giờ công tử không còn là người của Cố gia.
Nha môn còn có thể chiếu cố đến thế sao?
Sau này có phải chịu khổ,
thì cũng chuẩn bị sẵn tâm lý.
Ma ma,
dù con có thân phận gì,
có vị trí gì,
thì người thật sự thương con,
chỉ có người và Mạn nương.
Vì hai người, dù con có phải đến bến đò làm khổ sai,
thì cũng chịu được.
Công tử,
nếu công tử coi trọng lời ta nói,
thì ta muốn nói một câu.
Cô Mạn nương đó của công tử
không phải người tốt đâu.
Ma ma,
sau này ba người chúng ta phải sống nương tựa vào nhau.
Đừng nói những lời này nữa.
Trước đó công tử cầu thân Dư đại cô nương,
bị cô ta đến tận nhà phá hỏng chuyện.
May mà Dư gia nhẫn nhịn vụ này của Mạn nương,
chịu gả Dư tam cô nương cho công tử.
Nhưng không biết làm sao,
mà thành ra nông nỗi này.
Mỗi một chuyện
lẽ nào đều là trùng hợp cả sao?
Ma ma,
để hôm khác rồi nói đi.
Con đau đầu lắm rồi. Con muốn đi ngủ.
Được, được.
Ta chỉ hỏi công tử một câu,
chuyện kế thừa ở Bạch gia,
công tử chưa nói với cô ta chứ?
Chưa nói.
Con nói chuyện này làm gì?
Đến cả Trường Bách mà con còn chẳng nhắc nữa là.
Dù sao Mạn nương cần gì thì con sẽ cho nàng ấy.
Nói với nàng ấy chuyện này,
thì cảm giác như con phát tài, cố ý khoe khang.
Khó coi lắm.
Thế thì tốt.
Công tử,
công tử không tin những lời ta nói trước đó,
nhưng công có thể thử xem.
Những cái khác thì kệ,
tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện trại muối,
ruộng đất của Bạch gia ở Dương Châu.
Cứ nói
giờ trên người không còn được bao nhiêu tiền.
Nếu cô ta là vàng thật không sợ lửa,
thì từ nay ta sẽ im miệng,
an tâm mà nuôi nấng con cái.
Nhị lang.
Nào.
Uống bát canh giải rượu rồi nghỉ ngơi đi.
Công tử,
công tử vẫn chưa nói ta biết, rốt cuộc vì chuyện gì
mà làm ầm ĩ với nhà công tử như thế?
Cũng chỉ là
mấy chuyện lặt vặt thôi.
Nhị lang, còn đau đầu không?
Nếu không ngủ được,
thì cứ ôm thiếp,
thiếp sẽ ở bên nhị lang.
Nàng bằng lòng mãi mãi bên ta sao?
Thiếp mãi mãi bên chàng.
Dù là ta có phải đích tử của Hầu phủ hay không à?
Lúc trước khi thiếp quen biết với nhị lang,
cũng không biết
chàng là đích tử Hầu phủ mà.
Mạn nương.
Có thể ta không thể giống như trước,
cho nàng được sống sung sướng.
Sau này,
có lẽ ta phải làm việc nặng, để sống qua ngày rồi.
Nàng thì phải đi giặt đồ, may vá.
Như thế chúng ta mới có cơm mà ăn.
Cuộc sống như thế,
nàng có còn muốn đi theo ta không?
Nhị lang là một người uy phong lẫy lừng.
Sao có thể đi làm việc nặng để kiếm sống được chứ?
Con đường thi cử của ta
đã bị quan gia chặn đứt rồi.
Ta còn làm được gì?
Chắc là phải làm việc nặng để sống qua ngày rồi.
Vậy thiếp cũng sẽ ở bên nhị lang.
Mạn nương.
Ta chỉ có nàng,
chỉ có gia đình này thôi.
Cả nhà chúng ta
đều ở bên nhị lang.
Con chào phụ thân.
Nếu phụ thân không còn việc gì khác,
Trường Bách xin cáo lui.
Bách Nhi.
Chuyện về tên nghịch tử của Cố hầu phủ,
con biết không?
Con không cần giấu giếm thay cậu ta đâu.
Cậu ta nổi danh nhất kinh thành này rồi.
Vâng.
Ta biết hai đứa kết giao nhiều năm,
nhưng con là đứa có chừng mực,
cũng là đích tử trong nhà.
Hiện đã hứa hôn với Hải gia.
Tiền đồ xán lạn.
Đừng vì suy nghĩ nhất thời mà ảnh hưởng
đến bản thân, đến cả nhà.
Nhị ca ca.
Nhị ca ca.
Muội thấy gần đây huynh thường xuyên ra khỏi nhà.
Chắc là đi thăm ai đó đúng không ạ?
Huynh ấy bệnh rồi.
Thúc ấy...
Thúc ấy ấy trước giờ chịu đựng rất giỏi.
Chưa từng thấy thúc ấy bệnh bao giờ.
Nhà tan cửa nát.
Cha mẹ đều mất.
Có thể vượt qua những điều này
trên thế gian chẳng mấy ai.
Lúc đầu,
đều nhờ thúc ấy giúp muội tìm được lang trung.
Hiện thúc ấy gặp nạn,
muội lại chẳng có gì có thể giúp được thúc ấy.
Muội có làm chút điểm tâm,
muốn nhờ nhị ca ca đưa giúp muội,
đưa đến cho thúc ấy.
Có ân phải báo.
Đại nghĩa đời người.
Điều này rất tốt.
Muội về đi.
Huynh đã đổ bệnh đến thế này rồi,
sao có thể không ăn không uống được?
Lục muội muội nghe nói ta đến thăm huynh,
bèn nhờ ta mang bánh quỳnh diệp đến.
Còn có cháo cá.
Nấu thanh đạm.
Ít nhiều gì cũng ăn chút ít đi.
Ta đã thay huynh đến Hầu phủ cúng bái rồi.
Mấy hôm nay Cố gia bận bịu vô cùng.
Hôm nay cuối cùng cũng đã dựng linh đường.
Trong nhà đều treo vải trắng,
áo tang các thứ cũng đã mặc vào.
Họ có nhắc gì đến ta không?
Chỉ gặp tam lang nhà huynh.
Hỏi ta huynh đang ở đâu. Muốn đến thăm huynh đó.
Thôi đi.
Huynh có nghĩ ta còn có thể mặc áo tang không?
Ta đến nhà huynh thấy, tộc lão từ quê nhà đến,
nên có hỏi.
Họ vẫn chưa gạch tên huynh đi.
Thế thì lạ quá.
Họ hận ta đến vậy.
Trên tộc phổ lại không gạch tên ta đi.
Nếu gạch tên ta đi,
chẳng phải họ sẽ bớt đi nhiều rắc rối sao?
Có lẽ là...
Thịnh nhị ca đến tán gẫu với nhị lang nhà ta.
Ta đi mua thức ăn, trưa nay sẽ nấu một bữa thịnh soạn,
để Thịnh nhị ca thưởng thức.
Lục...
Ta để dành chút cháo cá cho huynh ấy ăn rồi.
Không cần phiền phức vậy đâu.
Vẫn là nên nấu vài món ngon cho Thịnh nhị ca thì hơn.
Để ta nếm thử cháo cá này.
Đây.
Tay nghề của tiểu lục nhà huynh,
quả nhiên xuất chúng hơn người.
Bà nói xem Cố gia
mặc dù xuất thân võ tướng, nhưng cũng là môn hộ có quy tắc.
Thà chết cũng không cho tiện nhân đó vào nhà.
Vương bà bà tới rồi.
Hôm kia bà có thắt lưng bạch ngọc,
hôm nay có hàng gì tốt?
Ông xem đi. Đồ này tốt lắm.
Món đồ treo này lẽ nào được làm từ san hô đỏ?
- Đương nhiên. - Vẫn là bán hết à?
Sao cũng được. Ta chỉ cần tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.