Good Behavior

Good Behavior

Tải xuống Phụ đề Vietnamese

Mùa 1

Thông tin phát hành

good behavior s01e02 720p x265 Farda DL Vietnamese
Bình luận bởi kikywebsite

Tags

720p
720
x265
Được xuất bản vào: 2019-07-10
Lượt tải xuống: 41
Khiếm thính: No

Xem trước phụ đề Vietnamese

200 dòng đầu tiên.

Mỗi ngày bạn đều phải lựa chọn.

Bạn có đang biến thành con người mà bạn muốn?

Nếu anh thấy người gặp nạn bên đường, anh có xuống giúp không?

Cô gặp ai cần giúp đỡ à?

- Có thể. - Cô có giúp họ không?

- Tôi là Letty. - Javier.

Cạn ly.

Sắp có người đến đây để giết cô.

Cô không phải giáo viên Tiếng anh.

Christian, đừng giận nhé...

nhưng tôi sẽ lại uống rượu đến khi xỉn thì thôi.

Cô đã dùng bao nhiêu tiền để hủy hoại bản thân rồi?

Xin lỗi, Letty.

Nhưng từ giờ, cô làm việc cho tôi.

Này bạn.

Hôm nay là ngày quan trọng.

Ta cùng nói những câu này nhé...

Tôi nhận thức,

tôi còn sống,

tôi tuyệt vời...

Không, đừng.

Có chuyện gì thế? Nói tôi biết có chuyện gì.

Lấy gì đó tươm tất từ đống rác của cô ở phía sau mà mặc đi.

Rác gì cơ?

Đồ của cô ở thùng xe hết.

Làm sao anh...

Ta đang ở đâu?

Cô thay đồ trong nhà vệ sinh nhé?

Tôi ngất bao lâu rồi?

Gần hai ngày.

Ta về Bắc Carolina à?

Thay đồ đi.

Tôi phải về Bắc Carolina.

Thay đồ đi.

Tôi thấy tệ quá.

Bộ dạng của cô cũng không hơn đâu.

Cô vẫn mặc bộ đó.

Tôi bảo cô thay đồ cơ mà.

Tư Cách Tốt Đẹp Mùa 1 - Tập 2

Uống đi.

Anh là bảo mẫu à.

Cô phải bồi bổ cơ thể.

Tôi phải hút thuốc.

Trang điểm thêm đi.

Không nói lý do thì tôi không làm.

Nếu đến đây để cai nghiện thì tôi sẽ tự sát.

Không đâu, chỉ chơi đùa chút thôi.

Chào mừng ông bà Diaz đến với The Inn tại Trousdale Farm.

- Cảm ơn. - Cảm ơn ngài.

- Thưa ngài. - Hoàn hảo.

Tôi có vài khách quen đặt hàng mỗi năm.

Ngài có muốn đặt báo sáng không?

Tờ Thời báo New York. Cảm ơn.

Chào Thomas.

- Tôi là Jacqueline. - Xin chào.

Tôi cũng muốn đặt...

Thời báo New York trong phòng riêng của tôi.

Xin thứ lỗi, tôi tưởng bà là bà Diaz.

Tôi đúng là bà Diaz.

Nhưng ông bà Diaz vừa cãi nhau trong xe.

Tôi không kể lể với anh đâu.

Tôi rất tiếc nhưng chúng tôi chỉ có 18 phòng...

và tất cả đã được đặt trước trong thời gian hai người ở đây.

Trong bao lâu?

Hai đêm.

Hai đêm hơi dài nhỉ?

Phòng trên sân thượng rất rộng rãi.

Mong là vậy.

Chỉ dành thứ tốt nhất cho bà Diaz.

- Của ngài đây. - Cảm ơn.

Chúc ông bà vui vẻ.

Tủ lạnh nhỏ có ở đó không?

Không.

Vậy là không có rồi.

Tôi biết, vì tôi bảo họ bỏ đi mà.

Vậy đây là trò cai nghiện rồi.

Coi là vậy cũng được.

Tôi không phải tù nhân của anh!

Cô cứ thế thì cả hai sẽ bị tống cổ đi đấy.

Nhanh đấy.

Tôi không cần biết cô nhớ những gì...

và thứ bị đổ vào bồn cầu cùng đống đồ của cô.

Cô lấy của tôi 50 nghìn đô la, nên cô là tù nhân của tôi.

Trong túi tôi vẫn còn 18 nghìn đô.

Sao anh không lấy nó rồi thả tôi ra?

Vì với tôi cô đáng giá hơn 18 nghìn đô la.

Tại sao?

- Điện thoại của tôi. Tôi nghe được không? - Không.

Cô chỉ được làm những gì tôi bảo,

không hơn.

Anh cần tôi làm gì?

Tôi cần cô làm vợ tôi...

Tôi còn tưởng anh không bao giờ nói câu đó.

Trong thời gian ta ở khách sạn này.

Và cô không thể ngồi chơi được. Cô phải đi kết bạn.

Có được kể về ông chồng bạo lực của tôi không?

Cô định đi đâu?

Ra ngoài.

- Tôi phải nghe cuộc gọi này. - Ai gọi?

Người tình Pháp của tôi. Của quý to lắm đấy.

- Ai? - Cảnh sát quản chế của tôi.

Tôi bỏ buổi kiểm tra.

Tôi không biết ta làm gì ở đây...

nhưng chắc anh không muốn có ai đến tìm tôi đâu.

Không ai tìm ra cô ở đây đâu.

Tôi chỉ muốn đảm bảo thôi.

Nếu có người tìm ra cô ở đây,

thì cô sẽ rất hối hận đấy.

Và đừng hòng trốn đi đâu cả.

Anh che đậy giúp tôi nhé?

Chắc chắn không.

Cô đã bỏ lỡ một buổi rồi.

Anh báo cáo tôi rồi à?

Phải.

Anh không làm thế.

Phải, vì tôi tưởng cô chết rồi.

Nhớ đoạn tin nhắn cô gửi tôi không?

Có.

Nên cô cũng hiểu sao tôi lại tưởng cô chết mà.

Phải.

Rất mừng là cô còn sống.

Tôi cần đích thân gặp cô.

Cô biết mà. Cô đang ở đâu?

Tôi cũng không biết nữa.

Letty, tốt hơn hết là cô đang ở trong bang này.

Cô đang ở đâu?

Tôi vẫn ổn mà.

Không hề, cô đang gặp rắc rối.

Cô biết là cứ thế này thì...

cô không giành lại được con trai đâu.

Tôi biết.

Cô cần đến gặp tôi,

hoặc tôi đến gặp cô.

Tôi biết, tôi xin lỗi...

nhưng giờ chuyện đó không thể được.

Tôi xin anh, giấu giúp tôi lần này.

Còn tôi xin cô hãy đến buổi kiểm tra tiếp theo...

vào thứ Hai lúc 11 giờ 30 phút.

Cô có hai ngày.

Buổi kiểm tra của tôi vào ngày thứ Tư.

Tôi dời lịch rồi.

Tôi sẽ cố.

Cô phải đến đó.

Họ làm tóc cho cậu đẹp quá.

Cảm ơn cậu.

- Thực ra tớ khá ngạc nhiên. - Tớ biết, đấy là đối tác mới của tớ.

Cậu đã quyết định chuyến đi chưa?

Rồi, cậu biết chuyện bọn tớ chọn đi chọn lại...

- Giữa Bora Bora với Fiji chứ? - Rồi.

Nên cuối cùng tớ nói, "Bora Bora gần hơn."

- Khu nghỉ dưỡng Four Seasons? - Phải.

- Chỗ đấy là được nhất. - Tớ biết.

- Quên mất là cậu tới đó rồi. - Ừ.

Đừng đưa bọn trẻ đi cùng vì cần bay hai chuyến và đi tàu một chuyến.

Tớ biết, nhưng không đi chuyến này...

thì phải đợi đến Giáng sinh.

Vậy thì đưa chúng theo. Cậu lo được mà.

Barrett đỗ trường Dalton rồi!

- Chúa ơi! - Chết tiệt!

- Lạy Chúa! - Cậu ổn chứ?

- Để tôi lấy khăn. - Tớ xem nào.

- Có ướt không? - Chúa ơi, trông thật là...

- Tớ không thấy được... - Không sao.

Cô là Robin?

- Phải. - Tôi xin lỗi.

Tôi thấy ví của cô rơi dưới đất...

nên tôi làm đổ rượu lúc nghiêng người xuống nhặt.

Tôi còn không biết mình làm rơi ví.

- Cảm ơn cô. - Không có gì.

Không phải ai cũng là ăn trộm.

Cảm ơn cô. Cô tốt thật đấy.

- Tôi làm hỏng váy cô rồi. - Không sao, ổn mà.

Là vodka.

Và bọt nước ôliu.

Đấy là cách tôi gọi đồ.

- Có mỗi cách đó mà. - Ôi trời...

- Làm cho cô ấy ly khác giúp tôi. - Không, tôi không nên uống rượu.

- Cô đang mang thai à? - Không, chỉ là...

- Vậy cho cô ấy ly khác đi. - Cho chúng tôi nữa.

- Được. - Có ngay.

- Đây là Heidi. - Xin chào.

- Còn tôi là... - Robin.

Phải rồi. Cô biết rồi nhỉ.

Cô tên gì?

Jacqueline Diaz.

Chồng cô đấy hả?

Phải.

Trông đẹp trai quá.

Anh ấy đang nói chuyện với chồng tôi.

Là anh béo dáng xấu bên trái.

Anh ấy đâu có béo, Robin.

Sao cũng được.

Chút nữa ta sẽ ra nói chuyện với họ.

Còn giờ tôi thấy chúng ta thú vị hơn.

Tôi rất mừng vì cô làm đổ rượu vào chúng tôi.

- Tôi cũng vậy. - Uống mừng bạn mới.

Cạn ly.

Cô có con chưa, có đi làm không?

Tôi là nhà văn.

Thật sao?

Bình luận

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left