200 dòng đầu tiên.
Trật tự nào. Máy quay.
Phỏng vấn Cody Maverick, quay lần 1.
Nhưng sao các anh lại phỏng vấn tôi?
Nghề của bọn nầy mà. Chúng ta đang quay phim đấy.
Cho tôi biết trước vài câu hỏi, được không?
- Không cần đâu. Dễ ấy mà. - OK.
- Này cậu đứng lên cái hộp kia đi? - À, vâng.
Được chưa? Úy, gì thế?
- Cái gì vậy? - Micro , để thu âm.
Ờ rồi! Tôi là Cody.
Và anh bao nhiêu tuổi? 14 hay 15?
Tôi 17 tuổi rồi.
Ngoài lướt ván anh còn khả năng nào không?
Là sao? Hát hò hay nhảy múa hả?
Đúng. Đúng.
Ồ không. Tôi chỉ lướt ván thôi.
- Thằng ngu. - Tôi chỉ...
Đừng làm thế nữa, Glen.
Chúng tôi đang làm 1 bộ phim về Cody.
-Có cần thiết phải quay ổng không? - Thật là tuyệt.
Quay thằng này làm đếch gì?!
Làm lại nào.
Ta đang nói về lướt ván, Anh có thể nói gì môn này.
À, vâng, lướt ván.
- Bắt đầu từ đâu nhỉ? - Từ đầu đi.
À, ừ...
Ngày xửa ngày xưa, xưa như những con sóng vậy.
Những người lướt ván đầu tiên. Họ chỉ cần 1 khúc gỗ nát...
...1 khối băng trôi hoặc 1 thứ gì tương tự là đủ.
Họ thật cừ khôi.
Và giờ thì đã là những ông già, bà lão.
Những người xưa đó đã từng dùng loại ván cực kỳ bự.
Họ là những kẻ đi đầu.
...nhưng thực sự chưa ai biết thế nào là lướt ván...
...cho đến khi Big Z xuất hiện.
- Anh nói thêm về Big Z được không? - Big Z là ai?
Anh hỏi đúng người rồi đấy. Z là 1 huyền thoại.
Ông ấy sinh ra là để lướt ván.
Đại dương sinh ra là để dành cho ông ấy
Ông ấy rất can đảm.
Không bao giờ màng đến sống chết
Lần ông ấy đến Antarctica khi tôi còn rất nhỏ.
Đó là 1 sự kiện lớn chưa từng có ở chỗ tôi đấy.
Rất đường đột.
Ông ấy lướt đi trên mặt nước. Nhẹ nhàng, cứ như bay í.
Ông ấy không thể đến với từng người một đươc...
...và ông ấy tiến thẳng đến chỗ tôi.
Và đưa cho tôi cái đó, 1 cái vòng cổ của Big Z.
Ông ấy nói với rôi rằng, "Con trai, nhớ đừng bao giờ lùi bước.
Hãy luôn phấn đấu, và đó là con đường để đi đến thành công".
Ông ấy đúng là 1 huyền thoại.
Ai cũng phải ngắm nhìn ông ấy, kính trọng và quý mến.
Và rồi 1 ngày, Tôi cũng giống như ông ấy.
Xin chân trọng giới thiệu bộ phim.
CHIM CÁNH CỤT LƯỚT VÁN.
Và tôi lướt ván từ lúc nào cũng chả nhớ nữa.
Không thể tưởng tượng được, đời tôi sẽ ra sao nếu đã không chơi lướt ván
Tôi muốn đi thi đấu, và đây là cơ hội của tôi.
Tôi chơi khá phết đấy. Nhất cái đảo này luôn.
Hơi lố 1 tí, nhưng quả thật, Tôi là số 1 ở đây.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Shiverpool.
Sống gần hết cuộc đời ở đây.
Đây là nơi phân loại cá. Cái nơi tệ nhất mà tôi từng biết.
Ờ thế đấy, tôi phải làm việc ở đây, chỉ là để vui lòng mẹ tôi.
Ôi Shiverpool cổ kính.
Như cu*t ấy, bạn ạ.
Tôi đã làm việc cả ở khu "cá mòi", rồi khu "cá thu"...
...và nghỉ hưu ở khu "chả cá".
- Vất vả đấy nhỉ. - Cái đó tôi đếch quan tâm lắm.
Ừ, cái thằng nhãi kia cứ suốt ngày nghịch với cái đó dưới nước
Nhà tôi hả?
Kia kìa. Thấy không, có cái ván lướt đấy.
Tôi ở đây với mẹ và anh trai Glen.
Thằng này hồi trước còi lắm, trứng nhỏ.
Trông nó cũng không phải đụt lắm.
Glen là cái trứng to, Cody là cái trứng bé.
Cũng chả trách nó được. Đẻ ra đã vậy.
Thằng đó, nó...
...suốt ngày ở dưới nước để trốn tránh trách nhiệm.
Anh biết đấy, ấp trứng, là nhiệm vụ zất nà quan trọng.
Em trai Cody tôi thì lại không hiểu điều đó.
- Nó cần phải cố gắng để trưởng thành hơn chứ. Đàn ông là phải ngồi lên trên 1 quả trứng.
- Chính xác. - Quincy, lại đây với bố nào.
- Nó thích khác người. Chuyên làm những việc dở hơi.
Ai lại rỗi hơi, cả ngày chỉ...
6 tháng chỉ trong 1 ngày.
- Cám ơn đã cho chúng tôi quay. Xin lỗi, nhưng không hay cho lắm.
- Cám ơn vì đã quay. - Ngoài kia thì làm sao?
Ổng là anh. Còn tôi là em.
Tao không chạm vào mày đâu nhé.
- Chả chạm gì cả. - Mẹ nhìn thấy chưa?
- Này, đừng... - Làm gì đâu
Hắn luôn muốn tôi hiểu rằng.
Tôi phải chiến đấu cho mọi thứ. Kể cả món cá ngừ hầm mẹ nấu.
May mắn là tôi vẫn sống sót.
Nó lớn lên cũng không dễ dàng gì.
Như lúc nãy tôi nói...
...nó còn chưa được gặp cha nó.
Tôi cũng không biết hỏi ai về điều đó. Lúc đó tôi quá nhỏ.
Mà tôi đâu phải đứa duy nhất trên đảo này...
...có cha bị, ờ , bị ăn thịt.
- Chà, chắc hẳn anh vẫn rất đau buồn. - Không, không sao đâu.
- Anh mơ ước điều gì? - Đi khỏi nơi này.
- Đi khỏi đây. Thật là tuyệt. - Các anh uống gì không?
Trốn tránh trách nhiệm và cuộc sống.
Đặc biệt đấy chứ.
- Ít ai thế lắm. - "Tôi ước mơ được bỏ đi."
- Khi nào con mới được đi? - Đừng kêu kiểu ấy nữa.
- Cody! - Thế là hỗn đấy.
Tao chả bao giờ làm thế.
Anh cũng đừng mở mồm ra làm gì.
Tao khác mày chỗ đó đấy
Các con làm mẹ không thể chịu được nữa.
Mẹ ơi. Xem mày đã làm gì kìa.
Ừ tại tôi, Không phải tại anh. Thế còn đứng đây làm gì?
Ờ, dĩ nhiên rồi. Mẹ ơi!
Tôi không hiểu sao mọi người lại bảo thủ thế nhỉ.
Mẹ tôi thì đã đành.
Tôi nghĩ 1 phần vì bà ấy lo cho tôi. Chỉ 1 phần thôi...
...vì mẹ cũng giống bọn họ "Ê Cody, thằng vô tích sự.
Cody thế này. Cody thế nọ."
Cody là Tôi. Hãy để tôi là chính mình.
Không biết bao giờ mới khác được?!
Biết họ gọi tui là gì không? Người làm nên các giấc mơ.
Tui phát hiện ra bọn trẻ, mang chúng đến đây...
...cho chúng 1 cơ hội để trở thành 1 cái gì đó.
Anh biết niềm tự hào lớn nhất của tui trong sự nghiệp bầu sô lướt ván là gì ko?
Hãy hỏi Z. Xem nó đã leo đến đỉnh cao như thế nào.
Tui vẫn không tin được nó đã ra đi. Tui con nó như con trai.
Nhắc đến tui lại xúc động. Dừng lại cho tui 1 chút nhé?
Tóc tui sao rồi? Có dựng lên không? Làm cả ngày đấy. Có bị rối không?
Chúng tôi chỉ hỏi thêm 1 chút về Big Z thôi.
Nhưng giờ tui nghĩ ta nên nói về...
...Reggie Belafonte, được chứ hả?
Nhưng chúng tôi đang làm về Big Z ...
Này gọi thằng nạo dừa lại đây.
còn thằng đang quét rác kia nữa.
Mày có thích kể về cuộc đời tẻ nhạt và lập dị của mày không?
Bỏ hết tay ra xem nào! Bỏ ra!
Tui không có thì giờ. Tui có cả 1 nhà sản xuất lớn ở đây.
Đi quay đi!
Xin chào mừng các bạn đến với kênh thể thao SPEN Sports.
Tôi là Sal Masakela...
...và chúng ta đang có mặt ở vương quốc của môn lướt ván, đảo Pen Gu...
...để đón xem lễ kỷ niệm 10 năm ngày "Big Z đo ván".
Với những tay lướt ván chuyên nghiệp và đặc biệt...
...Kelly và Rob sẽ cho chúng ta biết...
...những thử thách nào đang chờ đón các VĐV của chúng ta.
À, Sal, đầu tiên là Sóng. Sự kết hợp tuyệt vời...
...của vẻ đẹp và sự nguy hiểm. Kể cả những tay chuyên nghiệp cũng phải e ngại.
Chào mẹ.
Biết không Sal, Sau lưng tôi đây
Là khu "Nghĩa Địa Đá" Gần như không ai đến đây...
...màcòn sống sót trở về.
Ý anh là nhiều người đã chết ở đây?!
- Đúng đấy Sal. - 1 phút mặc niệm cho họ.
Và chúng ta sẽ tiếp tục Vì "Nghĩa Địa Đá" sẽ chưa là gì cả...
...các VĐV sẽ phải đối đầu với "Máy nghiền" Tank Evans.
Tank, 9 lần giành chức vô địch.
1 người mẫu ư? Không.
Nhưng tôi nhận ra mình là người mà ai cũng phải ngước nhìn.
Bọn trẻ con nên chơi trò đóng giả làm Tank - "Máy nghiền"
Ý tôi là chúng nên thử trò đó. Chúc may mắn, nhóc.
Anh hình như không bao giờ ra ngoài đó giúp người khác...
...dạy họ lướt ván và chơi với lũ trẻ?
Không, tôi không khoái trò đó.
- Những con sóng là của tôi. Vẫn vậy Tank Evans.
Tiếp sau đây là chương trình "Bóng đấm". Gặp lại các bạn sau ít phút nữa.
Ok, trở lại giải đấu, Tui chỉ muốn nói:
Tui đang thay đổi thế giới với những kế hoạch hoành tráng.
Khi khác tui sẽ kể tiếp.
Ông ấy không hề tìm ra họ. Mà chính là tôi.
Chính tôi đã tìm ra những tài năng. Những gã chim cánh cụt.
Reggie điều tôi đi khắp nơi trên thế giới.
Bất cứ nơi nào có biển...
...1 cái hồ, hay thậm chí 1 vũng nước. Thật lố bịch.
Tôi đang phải dùng rất nhiều thuốc đau đầu đấy.
Tôi bị xì trét nặng. Chả biết là sống được đến bao giờ.
Nên phải nói với anh ngay điều đó.
Các cậu nên thử cái lỗ phun nước này.
Gã cá voi này làm tớ mát hể cả óc.
Mình thua cuộc mất.
Xin lỗi. Xin lỗi.
Có ai ở cái vùng chết tiệt này biết lướt ván không?
-Thằng nhóc Cody Maverick biết đấy. - Tuyệt, cám ơn.
À mà chỗ bồ đứng băng hơi bị mỏng đấy.
Xin lỗi, Tôi đang tìm,ờ....Cody Maverick.
- Có ai thấy Cody Maverick không? - Tôi Cody Maverick đây.
Tôi, Mike Abromowitz, ban tổ chức lễ kỷ niệm ngày "Big Z đo ván", đảo Pen Gu.
Ông tới đây... Để gặp tôi hả.
- Trượt tốt đấy nhỉ! - Ông đến đây, ôi thật vinh hạnh.
Ờ, Tốt. Tôi nghe nói anh biết lướt ván.
- Có đúng không? - Ông cứ xem tôi chơi.
- Không biết đứng nổi trên ván không? - Tôi quay lại ngay.
Cứ xem tôi biểu diễn...
...ông sẽ hài lòng mà. - Tôi chả hy vọng gì cha này.
MẸ! Mẹ ơi, người ta đến...tuyển con. Là Mikey, đúng ông ấy.
- Gì? Ừ. - Ông ấy cho con 1 cơ hội mẹ ạ.
Mẹ đi xem con chơi nhé.
- Không, được rồi. - Lần này thôi, mẹ.
No comments yet. Be the first to leave one.