200 dòng đầu tiên.
Cảm ơn, cảm ơn các bạn. Ồ, nếu đêm nay các bạn đã trót xơi hơi nhiều...
... tôi có 1 ca khúc mà những người Paisan ắt sẽ hiểu. Đó là "Agita".
Một, hai !
# Agita, my gumba, in the banzone
# When I eat, he gets a treat like a canzone
# He enjoys every meal, every bite that I steal
# Agita, my gumba, in the banzone
# Some people like their pizza, some people like suffrite
# And others like hot pepper on everything they eat
# You hunger with a vuole to taste that bacala
# Then all at once you think "Will I answer to gumba?"
# My lovely, lovely woman, I hate to see her cry
# But when I start to mangia, I get the evil eye
# My vuole's gettin' stronger, ah, to hell with my gumba
# Then I get it from my woman, che de botts a na sciatta
# Agita, my gumba, in the banzone
# When I eat, he gets a treat like a canzone
# He enjoys every meal, every bite that I steal
# Agita, my gumba, in the banzone
Phải kể chuyện hài Miami. Nếu anh ở Florida, anh phải kể chuyện hài Miami.
Morty, tôi đã thử kể chuyện hài Miami rồi. Tôi không biết còn cái nào hiệu quả nữa không.
- Sao? Chuyện gì đã xảy ra? - Tôi có mẩu chuyện cười Miami lợi hại nhất.
Về những khách sạn đắt đỏ và sự tốn kém của chúng...
...như 150 đô 1 ngày cho 1 phòng ngủ, tôi hỏi người nhân viên "Có phòng rẻ hơn không?"
Gã bảo "Tôi có 1 phòng 10 đô, nhưng ngài tự làm lấy giường ngủ nhé."
Thế là gã đưa tôi 1 cây búa và mớ đinh. Chuyện cười là thế.
- Nó hiệu quả mà. - Hiệu quả suốt bao năm. Đêm qua thì tiêu tùng.
Vậy sao?
Khán giả ngồi đó như thể họ là tranh sơn dầu vậy.
Tôi không hiểu tại sao. Với tôi bao giờ nó cũng hiệu quả.
Anh kể chuyện cười ấy? Biết đâu tôi chôm được nó từ anh đấy.
Khi tôi dấn thân vào cái ngành này ở New York...
...Tôi có thể diễn ít nhất 12 đến 20 tuần 1 năm mà không ra khỏi thành phố.
- Ở Khu Phố Latin này... - Nhà hàng China Doll.
- China Doll... - Queen's Terrace.
- Tôi diễn ở Boulevard... - Thế còn Jersey? Quán Stagecoach...
- Nhà hát Lamplighters. - Riviera, quán của Bill Miller.
Nhìn quãng đường phải đi mà xem. Anh đến Washington. Tôi đến Baltimore.
- Ngày nay anh cần phải có lốp xe tốt để làm ăn. - Hoặc 1 chiếc xe tốt.
Màn nhại nhân vật nổi tiếng đầu tiên mà tôi làm, tôi đã xem The Seventh Veil.
Tôi không muốn thành người chuyên nhại nhân vật nổi tiếng. Tôi chỉ muốn phát triển giọng Anh.
Ý tưởng nhại James Mason là điều xa vời nhất trong tâm trí tôi.
Ra mắt màn nhại này và tôi cứ nhại nhân vật nổi tiếng suốt từ đó.
- Màn đó là trong tấm mạng che mặt, đúng chứ? - Rồi tôi nhại Picasso trong vài tuần.
Biết lần đầu tôi thấy anh nhại Mason là khi nào không?
Sau cánh gà tại chương trình Sullivan. Anh cừ lắm.
Tôi ở đó với Danny Rose. Nhớ Danny Rose chứ?
Ông bầu ấy, khi đó đang nâng đỡ 1 diễn viên, và 1 người nhảy tap thọt 1 chân.
Đúng lối quản lí điển hình của ông ấy. Danny Rose. Ừ. Ông ấy là nhất đấy.
Tôi nói 1 lời được không? Cho tôi được chen vào 1 ý tưởng trong thời điểm này nhé?
Ông đang tìm người cho ngày Lễ Chiến sĩ trận vong.
Nghệ sĩ xylophone mù của tôi, OK? Anh ấy sẽ hoàn hảo cho khán phòng của ông.
- Thôi quên đi. - Philly, làm ơn nghe tôi được chứ?
Anh ấy là 1 người tuyệt vời. Một cá nhân kiệt xuất.
Khách sạn của tôi sẽ đón những người Do Thái già. Họ mù.
- Họ không bỏ tiền ra để xem một gã mù đâu. - Thì thôi quên đi.
Thế còn những chú chim của Herbie Jayson? Những chú chim của Herbie Jayson.
Những chú chim nhỏ. Chúng sẽ mổ những âm điệu lên cây piano. Đáng yêu lắm chứ.
Người nhảy tap một chân của tôi thì sao? Chọn anh ấy cuối tuần này đi.
- Thôi được, nghệ sĩ tung hứng 1 tay của tôi vậy. - Không phải với khách sạn của tôi!
Được rồi, thế còn Lou Canova, ca sĩ Italia của tôi? Anh ấy sẽ rất tuyệt.
Lou Canova là gã đần béo ị, tính khí thất thường, có vấn đề với việc uống rượu.
Thế còn chim cánh cụt của Eddie Clark? Eddie Clark và chim cánh cụt của anh ta.
Nó sẽ trượt patanh trên sân khấu, ăn bận như giáo sĩ Do Thái. Nó có 1 bộ râu.
Thế này vậy, giao cho tôi Sonny Chase. Hắn là trò hay nhất anh có.
- Hắn mập, hắn vui nhộn. - Tôi không còn quản lí Sonny nữa.
Từ khi nào?
Chuyện dài lắm. Tôi đã tìm ra tên nhóc ấy. Hắn ngủ trên sofa của tôi. Tôi đã nâng đỡ hắn.
Không muốn nói xấu thằng bé, nhưng hắn là 1 con rận đáng tởm, xảo trá, mất nết.
- Tôi nói điều đó với tất cả sự tôn trọng. - Biết rồi, Danny.
- Họ có được thành công nho nhỏ và bỏ anh. - Ý tôi là thế! Tin tôi đi, Philly...
...nếu tôi có được tất cả những tiết mục tôi đã gầy dựng nên, tôi đã giàu to rồi.
Tôi muốn giúp lắm, nhưng Majestic Bungalow Colony là 1 nơi trang nhã.
- Tôi cần 1 tiết mục trang nhã. - Tôi muốn giới thiệu với anh quí cô này.
Cô ấy là Jascha Heifetz của nhạc cụ này. Cô ấy đặc biệt lắm.
Anh phải xem cái này, Philly. Bá đạo trên từng hạt gạo.
Chưa từng qua trường lớp nào. Tự học đấy.
Đến năm sau, Philly, thề có Chúa, cô ấy sẽ trình diễn ở Carnegie Hall.
Nhưng còn anh, tôi sẽ để cô ấy cho anh với giá cũ, OK?
tức là bao nhiêu tùy anh, bao nhiêu tùy anh.
- Tôi nhớ người đàn bà đó. - Anh chưa từng chứng kiến những tiết mục như vậy.
Cha nội đó sẽ dồn mọi tâm huyết vì những tiết mục ấy.
Nếu ông ấy tin tưởng vào 1 tiết mục, ông ấy sẽ hết lòng hết dạ vì nó.
Danny, bạn diễn của tôi muốn tôi mở màn với chó dachshund...
...nhưng tôi nghĩ mình nên mở đầu với thiên nga hoặc hươu cao cổ.
Thiên nga rất dễ thương và nó sẽ mê hoặc khán giả. Hoặc... 1 con thú loại này chẳng hạn.
Tôi nghĩ bạn diễn của anh có lý. Mở đầu với dachshund rồi từ từ đến hươu cao cổ.
Chốt hạ với hươu cao cổ bởi như thế sẽ tác động mạnh hơn.
Vậy sao?
Nghe lời tôi, và anh sẽ thành 1 trong những người gấp bong bóng vĩ đại nhất mọi thời đại.
Bởi tôi sẽ không chỉ thấy anh gấp những bong bóng ấy ở mấy hộp đêm.
Nghe lời tôi, anh sẽ gấp những bong bóng ấy ở trường đại học.
Anh sẽ làm những con ốc sên và voi của mình ở Broadway.
Nhưng điều cần phải nhớ là trước khi bước ra sân khấu...
...anh phải nhìn vào gương và nói lên 3 chữ T:
Tươi sáng, tươi cười, tươi khỏe.
Tươi sáng, tươi cười, tươi khỏe.
- Danny từng là người biểu diễn đấy. - Ông ấy là nghệ sĩ hài.
Ông ấy hành nghề ở Catskills. Kể những chuyện cười xưa cũ lượm lặt của thiên hạ.
Ông ấy đúng kiểu nghệ sĩ hài như các anh hình dung về ông ấy.
Chúa ban phước cho bà, người rất mến. Cho tôi hỏi bà 1 câu. Bà bao nhiêu tuổi rồi?
- 81. - 81 tuổi. Điều đó không kỳ diệu sao chứ?
Không, thật đấy. Bà ấy 8 1 tuổi. Điều đó thật kỳ diệu. Tôi nói thật lòng.
Không thể tin được. Trông bà không quá 80 lấy 1 ngày. Tôi nói thật lòng.
Tôi chỉ đùa thôi. Tôi yêu bà. Bà quả thực rất xinh đẹp.
Bà thuộc cung gì, người rất mến?
- Gì cơ? - Bà ấy nói "Gì cơ?". Bà ấy thiệt hết xẩy.
Tôi đã lái xe lên đây hôm nay. Tôi rất thích lái xe.
Bạn lướt qua rất nhiều những người thú vị. Tôi đã thấy 1 tai nạn kinh hoàng.
2 chiếc taxi đâm nhau. 30 người Xcốt-len thiệt mạng.
Ông ấy chấm dứt nghiệp diễn cũng ở vùng núi Catskill.
Không ai trong số khán giả ở đó dưới 80 tuổi.
Ông ấy đứng trên sân khấu, thể hiện tiết mục của mình, 2 người lên cơn đau tim.
Thế là ông ấy trở thành người quản lí cá nhân.
Anh không có 1 tiết mục ra hồn, anh trở thành người quản lí cá nhân.
Nhưng tiết mục của ông ta đầy tính cống hiến. Họ yêu mến ông ta.
Ngày nay anh có thể tìm thấy tính cống hiến như thế ở đâu nữa?
Chuyện nhộn nhất về Danny Rose là lần ông ta quản lí 1 thầy thôi miên.
Ông ta thu xếp cho cha nội ấy biểu diễn ở Catskill.
Thầy thôi miên đưa lên 1 người đàn bà Do Thái và thôi miên bà ta.
Tessie! Tessie!
- Cơ thể ấm. Đó là dấu hiệu tốt. - Đúng, đó là dấu hiệu tốt.
Tessie! Tessie!
Xin hứa với ông, nếu bà nhà không bao giờ tỉnh dậy nữa...
...tôi sẽ đưa ông tới bất cứ nhà hàng nào ông chọn, OK?
Ông thích món ăn Tàu chứ?
Các anh kể xong chưa? Cho phép tôi. Gượm nào. Các anh kể xong chưa?
Các anh kể xong chưa? Bởi tôi có câu chuyện hay nhất về Danny Rose.
Gượm nào. Các anh xong hết chưa?
Tôi có câu chuyện tuyệt nhất về Danny Rose, được chưa?
Các anh có muốn làm gì không? Sẽ mất thời gian đấy.
- Tôi gọi về nhà được chứ? - Làm đi.
- Cà phê. - Sẵn sàng chưa?
Bọn mình sẽ ở đây 1 lát. Đây là câu chuyện tuyệt nhất về Danny Rose.
- Câu chuyện với Lou Canova. - Tên cao kều, gã ca sĩ? Tên nhóc Italia?
Là tên nhóc có những bản thu âm bán-hit ấy à?
Hắn có 1 bản thu âm, tôi nghĩ, gọi là "Agita". Nó ở trên BXH đâu được 15 phút.
Chuyện này không nằm trong 15 phút đó. Mà là 25 năm sau.
Và Lou không thể kiếm được người nào làm quản lí cho hắn. Thằng cha gặp rắc rối.
Và người độc nhất tin tưởng ở hắn là Danny Rose.
Và đến nay, các anh nên nhớ, Lou là một kẻ...
...hắn có 1 cái tôi to đùng, tâm trạng thời tiết và vấn đề nhỏ với việc uống rượu...
...còn Danny thì có niềm tin.
# I like the looks of you
# The lure of you
# The sweet of you
# The pure of you
# The eyes
# The nose
# The mouth of you
# The east, west, north and the south of you
# I'd like to gain
# Complete control of you
# And handle
# Even the heart and soul of you
# So love at least a small percent of me, do
# I do, I do, I do, I do
# Cos I love all of you
# I do, I do, I do, I do
# I do, yeah
Sô thứ 3? Tôi tưởng chỉ có 2 thôi chứ.
3 cho các ngày trong tuần và 4 cho các ngày cuối tuần.
4 ư?! Nói họ tôi xin kiếu! 4 sô!
Kiếu là sao? Anh không thể. Lou, ta chưa ở trong tư thế để kiếu đâu.
- Và tôi dùng từ "chưa" nhé. - Tóc tai tôi bù xù hết rồi.
Tóc anh ổn mà. Anh thực hiện liệu pháp 3T chưa?
Rồi. Tươi sáng, tươi cười, tươi khỏe. Biết rồi khổ lắm nói mãi.
Anh nên ca bản "My Funny Valentine"...
...sau những ca sĩ của thể loại nhạc trữ tình giờ đã tuyệt tích.
- Chào Lou. Tôi luôn muốn được gặp anh. - Nhưng tôi nản kèo quá.
Làm ơn. Chúa ban phúc cho cô, người rất mến.
Sao anh lại nản kèo? Anh rất tuyệt kia mà.
Tôi không trả nổi tiền cấp dưỡng.
Tôi sẽ miễn tiền hoa hồng của mình cho tới khi chúng ta khởi sắc, vậy nhé.
- Ông lấy gì để sống? Ông cũng phải ăn chứ. - Đừng lo nhiều về tôi.
Tôi còn có những mối khác. Tôi nghĩ đến anh cho 1 chặng đường dài.
Anh là kiểu người sẽ luôn luôn hái ra tiền trong cái ngành này.
Anh như 1 thứ cây lưu niên vậy. Tuổi càng cao anh càng phong độ.
Đúng đấy. Khi tôi hát, tôi cảm tưởng như các chị em đang lột đồ tôi trong tâm tưởng.
Đó là sự thực.
OK, vậy Danny là tất cả đối với Lou. Ông ấy chọn bài cho gã, thu xếp cho gã.
Ông ấy chọn sơ mi, quần áo cho gã. Ông ấy ăn cùng gã, họ là bất khả phân ly.
Danny là ông bầu của gã, bạn của gã, cha giải tội của gã.
Tôi muốn qua kia đường và mua 1 bông hồng trắng.
Anh muốn mua 1 bông hồng trắng? Vì lí gì?
- Tôi đã gặp em này. - Ôi, Lou. Đừng có nói chuyện đó với tôi...
...bởi rồi anh sẽ bị phát giác trong 1 phòng khách sạn...
...kết cuộc anh sẽ phải trả đến 3 khoản cấp dưỡng.
- Không không. Đây là 1 cô nàng quý phái. - Tôi có thể hình dung.
- Nàng là 1 chuyên gia trang trí. - Với tất cả lòng tôn trọng, anh có vợ rồi.
- Chuyện này khác. Tôi đang yêu. - Ồ, tuyệt lắm.
1 đóa hồng trắng như thường lệ cho Tina Vitale.
Kèm những lời này thôi "Yêu em, bambina của tôi."
Lại đây 1 phút đi. Lou, lại đây. Vào văn phòng tôi 1 phút thôi.
1 đóa hồng trắng như thường lệ? Vụ này kéo dài bao lâu rồi?
- Một thời gian. Tôi cũng biết giữ bí mật chứ. - Anh giữ bí mật với tôi sao?
Tôi biết ông sẽ bực bội vụ này, ông sẽ điên tiết lên vì vợ tôi.
Nhưng Danny à, Tina, nàng đẹp lắm.
- Nàng như một Thánh Mẫu vậy. - Tôi tin anh.
- Nàng biết anh có vợ chứ? - Tôi thẳng thắn với nàng.
No comments yet. Be the first to leave one.