200 dòng đầu tiên.
Là huynh nói phải không?
- Ta nói gì cơ? - Huynh nói phải không?
Ta đã nói gì hả?
Ta từng nói
quan gia quá khắt khe với Dương Vô Đoan,
hủy hoại cả đời người ta.
Bên này thì huynh nghe ta nói,
còn bên kia thì đi nói với quan gia.
Trên đời làm gì có ca ca nào như huynh.
Ta… ta…
Bỏ ca ca con ra!
Bỏ ra!
Nói đi! Tại sao lại muốn hại ta?
Ta xin thề với trời không hề có chuyện này.
- Đệ bỏ tay ra đi! - Khốn kiêp!
Con đi khắp nơi rượu chè, ăn nói không biết giữ,
nói những lời đại nghịch bất đạo mà còn trách ca ca?
Con không hề nói chuyện này ở ngoài.
Con nói trong lúc luyện chữ ở thư phòng.
Lúc đó,
ta còn chưa đến 12 tuổi,
thấy chữ đại ca viết đẹp,
nên suốt ngày luyện chữ cùng huynh.
Lúc ta nói mấy lời đó, không hề có ai khác.
Không phải ta. Thật sự không phải ta.
Nhị thúc, hãy nương tay đi mà.
Cha ơi, cứu con với.
Từ nhỏ phu quân ta đã yếu ớt, lắm bệnh.
Chàng ấy không thể đi con đường làm quan,
cũng chưa từng tranh giành cái gì với đệ.
Chàng ấy hãm hại đệ, có lợi gì cho chàng ấy chứ, nhị thúc.
Bỏ tay ra!
Bỏ ra!
Tướng công.
Ta cũng thấy lạ
tại sao ca ca cứ hãm hại ta mãi thế?
Từ nhỏ đến lớn,
cứ luôn chống đối ta.
Cố ý té ngã, nhưng lại nói là ta đẩy.
Bị sốt bị bệnh thì nói là do ta dọa.
Năm 5 tuổi,
huynh lấy nhẫn của phụ thân lại nói là ta trộm.
Phụ thân,
không phân rõ đúng sai trắng đen,
lần nào cũng đánh ta một trận.
Sao mọi người không nghĩ xem,
Sao người ca ca này lại hãm hại người đệ đệ này chứ?
Đệ… đệ đang nói gì vậy?
Con im đi cho ta!
Đừng có nói những chuyện không phải do ca ca con làm.
Dù nó có nói
thì cũng phải có gì để nó nói chứ.
Nếu con không nói ra những lời ngông cuồng,
thì nó có muốn đồn ra ngoài,
vậy thì cũng phải có gì để nó nói chứ.
Thì ra phụ thân nghĩ như thế.
Phụ thân nghĩ như thế thật ư?
Con không cần phải tỏ vẻ oan ức với ta.
Con làm gì có lỗi.
Cứ có chuyện là con chẳng bao giờ thừa nhận.
Lần nào cũng đẩy sang ca ca con,
hoặc là các huynh đệ khác.
Lần nào cũng là họa do họ gây ra.
Con lớn đến từng này rồi,
mà chưa từng gây họa gì à?
Được.
Con hiểu rồi.
Con hiểu cả rồi.
Cho dù bây giờ con có cả trăm cái miệng,
cũng không thể địch lại sự thiên vị của phụ thân.
Tướng công.
Mấy hôm nay,
công tử suốt ngày mượn rượu giải sầu.
Ta biết
công tử buồn bã, đau lòng,
nên ta không xen vào.
Nhưng mà
công tử cũng phải có giới hạn chứ.
Cứ tiếp tục thế này,
có muốn sống nữa không đây?
Ma ma,
con không uống say,
thì làm sao ăn nói với Mạn nương và hai đứa con đây?
Sao lại không thể ăn nói?
Thi cử rớt là chuyện bình thường.
Cùng lắm là thi lại.
Không thi được nữa rồi.
Chính quan gia
đích thân gạch tên con đi.
Còn nói
sau 50 tuổi, con mới được đi thi lại.
Chỉ e là
cả đời này con không còn hy vọng vào con đường làm quan nữa.
Gì cơ? Chuyện này...
Vậy thì nhờ phụ thân công tử
đến chỗ quan gia nói chuyện đi.
Cứ nói là lúc trước công tử còn chưa hiểu chuyện.
Vô ích thôi.
Phụ thân khẳng định đó là lỗi của con.
Không, ông ấy chỉ muốn đó là lỗi của con.
Con không biết tiến lên,
thì sẽ chứng tỏ mẹ con đáng chết.
Cũng cho thấy con không xứng làm đích tử của Hầu phủ.
Những người trong căn nhà đó
đều là tự lừa mình dối người.
Đều nghĩ là
như thế mới chứng tỏ
họ quên được sự thật lúc trước vì tiền mà cưới mẹ con.
A nương, con khát nước.
Đợi ở đây nhé.
Cha con không làm được quan rồi.
Làm quan?
Không làm được quan,
mà lão Hầu gia này lại không thích chàng ấy.
Sau này đi theo chàng ấy tự lập,
e là cũng không thể sống được yên ổn.
Chuyện đến nước này
ta chỉ đành cược một phen,
liều một phen thôi.
Dậy nào.
Khóa đâu?
Đúng rồi.
Con...
Con đúng là không có chí tiến thủ.
Con có lỗi với ngoại của con
và mẫu thân con.
Họ đều hy vọng con được đề tên lên bảng vàng,
làm vẻ vang cả Bạch gia.
Nhưng con...
bởi vì một lời nói đùa,
mà hoàn toàn mất đi tiền đồ.
Con đúng là giống như Cố gia nói mà.
Con là một nghịch tử.
Công tử, đừng nói vậy mà.
Công tử nghĩ sai rồi.
Lúc công tử ra đời, mẫu thân công tử đã nói với ta,
mong rằng đời này công tử được bình an, vui vẻ.
Những thứ khác
đại cô nương không hề để tâm đến.
Ma ma,
cả nhà năm người chúng ta,
xuống dưới quê ở Dương Châu,
tìm một nơi
sống bình lặng qua ngày,
được không?
Được.
Nghe Diệp công tử hết.
Chỉ cần ngài có thể vui vẻ,
bà đây có sống thế nào cũng được.
Giờ ta đến Hầu phủ,
dọn hẳn nhà sang đây.
Hầu phủ không chứa chấp ta,
ta cũng không tiện nán lại lâu.
Sau này, ta sẽ cùng nàng,
Dung Nhi, Xương Nhi cùng nhau sống yên ổn qua ngày.
Thiếp sợ.
Chàng trở mặt với Hầu phủ,
nếu họ bắt chàng, đánh chàng,
giam chàng lại thì phải làm sao.
Vẫn nên tính kế lâu dài thì hơn.
Sợ gì chứ.
Mấy người trong Hầu phủ, không ngăn nổi ta đâu.
Hơn nữa, ta còn có Thạch Đầu mà.
Từ nhỏ Thạch Đầu lớn lên ở Tào bang,
thân thủ rất giỏi.
Việc mà không thành thì ta không mang họ Cố nữa.
Ta với nàng tìm một nơi thế ngoại đào viên,
không hỏi chuyện đời,
nam trồng trọt, nữ dệt vải,
chẳng phải là mỹ mãn quá sao.
Được, sao cũng được cả.
Thiếp chỉ muốn ở bên nhị lang.
Ta phải đến Hầu phủ lấy di vật của mẫu thân về.
Chuyện này nhất định không được để lộ,
không thì người của Hầu phủ sẽ không tha cho ta đâu.
Nàng và ma ma thu dọn đồ trước,
đợi ta tìm được thuyền xuống phương Nam rồi...
Đã xong chưa vậy?
Thì chúng ta đi.
Đi.
Trong phòng vẫn còn một đống y phục giày tất chưa thu dọn,
Cô chạy đi đâu thế?
Mau đi gói ghém đi.
Không thì công tử trở về lại phải đợi.
Bán kẹo đây.
Kẹo ngọt ngọt, chua chua đây!
A nương, con muốn ăn kẹo.
Mẹ, con muốn ăn kẹo.
Bán kẹo đây!
Bán kẹo đây!
Bán kẹo đây!
Dung Nhi ngoan,
đợi thu dọn xong rồi,
mẹ sẽ đi mua kẹo cho con.
Nào.
Ở trong sân chơi với đệ đệ đi.
Ngoan nhé.
Nhanh, đi chơi đi.
Tốt xấu gì cũng xuất thân khổ cực,
thế mà làm việc chẳng nhanh nhẹn gì.
No comments yet. Be the first to leave one.