200 dòng đầu tiên.
Chết tiệt!
Căn hộ cho thuê
Tôi muốn gọi điện.
- Cô đi xuống và quẹo trái. - Cám ơn ông.
Mẹ, con Jeanne đây.
Có một căn hộ ở Passy. Con sẽ xem qua.
Và sau đó đến đón Tom tại nhà ga.
Gặp lại mẹ sau nhé.
Chào mẹ.
Tôi muốn thuê một căn hộ.
Tôi nhìn thấy thông báo cho thuê nhà.
- Thông báo à? - Vâng.
Thông báo gì?
Luôn là như vậy. Không ai nói với tôi cả.
- Tôi muốn xem qua nó. - Cô thuê à?
Tôi chưa biết.
Họ thuê rồi đi và tôi là người cuối cùng được biết.
Cô có nghĩ đó là bất công không?
Nếu muốn cô có thể tự lên xem.
Tôi sợ chuột.
Chìa khóa mất rồi.
Nhiều thứ kỳ lạ xảy ra.
Họ uống những 6 chai/ngày.
Chờ đã. Chắc hẳn phải có chìa phụ.
Đây rồi.
Cô còn rất trẻ, đúng không?
Làm ơn để tôi đi.
Bà ta điên rồi.
Anh ở đâu ra vậy?
Thật đáng sợ. Làm sao anh vào đây được?
Bằng cửa.
À, vâng. Tôi đã để cửa mở.
Nhưng tôi không nghe anh bước vào.
- Tôi đã ở đây. - Sao cơ?
Vậy chiếc chìa khóa...
Và tôi đưa cho người giữ cửa ít tiền.
Những căn nhà cũ kỹ thế này đều cuốn hút.
Một chiếc ghế bành để chỗ này cũng hay đấy.
Chiếc ghế phải được đặt...
trước cửa sổ.
Anh là người Mỹ à?
Anh có giọng Mỹ.
- Anh thuê nó chứ? - Thế cô thì sao?
Tôi không biết.
Anh đang làm gì vậy?
Tôi có cần trả lời không nhỉ?
Không ai ở đây cả.
Không ai cả.
Tôi không biết.
Vậy anh quyết định thuê nó chứ?
Tôi đã quyết định, nhưng...
Nhưng bây giờ tôi cũng không biết nữa.
Cô thích nó chứ?
Cô thích nó chứ?
Tôi phải suy nghĩ thêm.
Vậy cô nghĩ nhanh đi.
Anh vẫn ở đây à?
Chú ý.
Họ đưa chúng ta cho ai?
Đây là nghệ thuật điện ảnh. Chúng ta đang làm một bộ phim.
Nếu anh hôn em, thì đó là nghệ thuật.
Nếu anh vuốt ve em, thì đó cũng là nghệ thuật.
Họ muốn gì vậy? Em biết họ.
Anh đang làm bộ phim "Chân dung thiếu nữ" cho đài.
Và cô gái đó chính là em.
Nhưng anh điên rồi! Lẽ ra anh phải hỏi em trước.
Đúng, nhưng anh thích nó...
bắt đầu với cô gái trong bức chân dung, người đã gặp được vị hôn phu của mình.
Đây là đoàn của anh.
Và vì vậy nếu anh hôn em...
thì em biết rằng đó là phim.
Đồ hèn!
Nhìn này, nó hoàn toàn là một câu chuyện tình.
Nói anh nghe nào Jeanne.
Em làm gì khi anh đi xa?
Em nghĩ về anh cả ngày lẫn đêm và khóc...
Anh yêu, em không thể sống thiếu anh.
Rất đẹp! Dừng lại! Tuyệt vời!
Tôi muốn dọn đẹp...
nhưng cảnh sát không cho.
Họ không tin đó là vụ tự sát.
Có quá nhiều máu.
Họ lấy làm vui khi bắt tôi phải tái diễn sự việc.
"Cô ấy đi đến kia.
Cô ấy đi đến đây...
mở màn..."
Tôi đã làm mọi thứ như cô ta.
Khách hàng thức suốt đêm.
Cảnh sát khắp nơi trong khách sạn.
Họ lởn vởn quanh vũng máu.
Tất cả gián điệp.
Nếu cô ấy buồn, nếu cô ấy hạnh phúc...
Nếu anh đấu tranh, nếu anh đánh đập kẻ khác.
Và rồi khi anh kết hôn...
tại sao anh không có con.
Tệ hại.
Họ đối xử với tôi như thứ dơ bẩn.
Họ nói...
''Nervous type, your boss. "Ông chủ của cô là đồ thần kinh.
Cô biết hắn là một tay đấm bốc chứ?"
Rồi sao?
"Nhưng hắn chơi tồi"
Vì thế hắn...
trở thành diễn viên.
Và sau đó là tay trống.
Cách mạng ở Nam Mỹ.
Ký giả ở Nhật.
Một ngày nọ, hắn làm bốc xếp ở Tahiti.
Lang thang khắp nơi.
Học tiếng Pháp.
Và rồi đến Paris.
Và tại đây...
gặp gỡ phụ nữ giàu có.
Kết hôn cùng cô ta và...
"Bây giờ ông chủ cô làm gì?"
Ông ta vẫn thế.
"Tôi có thể dọn dẹp chứ?"
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì.
Cô thực sự nghĩ rằng...
cô ta tự sát à?"
Và sau đó hắn đẩy tôi vào góc và cố...
Tắt nước đi.
Có lẽ họ sẽ khám nghiệm tử thi.
Sao cô không tắt nước đi?
Đây là dao cạo của anh.
Không phải của tôi.
Họ không dùng nữa.
Thẩm vấn cũng xong.
Đúng, cô ta có vài vết cắt ở đây và cả trên cổ nữa.
Xin lỗi. Tôi nên đặt nó ở đâu?
- Ông phải bấm chuông chứ? - Cửa mở mà. Tôi để đây nhé?
Không, đặt trước lò sưởi ấy.
Những cái ghế này thì sao?
Còn cái bàn này, tôi để ở đâu đây?
Làm sao tôi biết được? Anh ấy sẽ quyết định.
Tôi để nó ở đây nhé.
- Nặng thật. - Nhưng nó không vừa.
Rồi cô sẽ thấy. Chồng cô sẽ tìm phòng khác thôi.
Trông bừa bãi thật.
Cám ơn.
Chiếc ghế này phải được đặt trước cửa sổ.
Như thế.
Tôi chỉ đến để trả lại chìa khóa.
- Trả lại cho cô. - Tôi không quan tâm.
Cởi áo khoác ra nào.
Tới đây. Giúp tôi một tay nào.
Đem những cái ghế này...
đặt ở đây.
Đặt chúng ở 2 bên.
Cái này nữa.
Anh không phí thời gian nhỉ.
Nghe này, thưa ông...
Tôi phải đi.
Nhìn này, tôi phải đi thôi.
Cái giường này quá lớn so với căn phòng.
Tôi không biết gọi anh thế nào.
Tôi không có tên họ.
- Anh muốn biết tên tôi chứ? - Không, tôi không quan tâm.
Tôi không muốn biết tên cô.
Cô không có tên và tôi cũng vậy.
Không có tên ở đây. Không một cái tên nào cả.
Anh điên rồi.
Có lẽ vậy, nhưng tôi không muốn biết bất cứ gì về cô.
Tôi không cần biết cô sống ở đâu và từ đâu tới.
Tôi không muốn biết gì cả! Cô hiểu chứ?
- Anh làm tôi sợ. - Không gì cả.
Cô và tôi gặp nhau tại đây...
không cần biết đến những thứ ngoài kia.
Nhưng tại sao?
Bởi vì...
ở đây, chúng ta không cần tên tuổi.
Cô không thấy vậy sao?
Chúng ta sẽ quên đi...
mọi thứ mà chúng ta biết.
Mỗi... tất cả mọi người...
những gì ta làm, những gì ta...
Bất cứ nơi nào ta sinh sống.
Chúng ta sẽ quên hết. Mọi thứ.
Nhưng tôi không thể.
Anh có thể sao?
Tôi không biết nữa.
Cô sợ sao?
Đến đây nào.
- Mẹ nghĩ sẽ gặp được con ở đây. - Con hy vọng mẹ đến trễ hơn.
Mẹ đón chuyến tàu sớm nhất.
Paul, thật kinh khủng!
Cha con nằm liệt giường vì hen suyễn.
Bác sĩ cấm ông ấy đến.
Như vậy tốt hơn.
Mẹ vẫn khỏe mạnh.
Mẹ tìm gì vậy?
Cái gì đó giải thích cho điều đó.
Một lá thư, một manh mối...
Không có gì cả, tuyệt đối không.
Thật không thể tin rằng Rose bé nhỏ của mẹ...
không để lại thứ gì cho mẹ nó. Không một lời nào.
Tìm kiếm cũng vô ích.
Thậm chí cho con, chồng nó.
Mẹ cần nghỉ ngơi.
Có lẽ ở đây còn phòng trống.
No comments yet. Be the first to leave one.