Tamara Drewe

Tamara Drewe

Tải xuống Phụ đề Vietnamese

Thông tin phát hành

f-tamara drewe 720 vietsub
Bình luận bởi Tetsuo1988

Tags

720
TS
Được xuất bản vào: 2013-01-11
Lượt tải xuống: 34
Khiếm thính: Yes

Xem trước phụ đề Vietnamese

200 dòng đầu tiên.

Mùa Hè

Và tình yêu đi trên sợi dây của sự gò bó.

Anh ấy chạm vào cứ như là một vũ trụ rộng lớn.

"Mẹ mày", Kelly hét lên. "Mày xuống địa ngục đi."

Scott bước lùi lại khỏi cánh cửa khi một tràng nước bọt phun ra: "Mẹ mày"

Ma trận mà Hardy đã ám chỉ là "sự đau đớn của quan điểm hiện đại."

Vớ vẩn.

Inchcombe biết quá rõ về sự đáng sợ của vụ giết người.

Nhưng Patel thì lại bị ảnh hưởng.

Inchcombe nhận ra việc anh ta thiếu cảm xúc gần như là...

một căn bệnh.

"Tôi đã mặc sai cỡ suốt cả đời rồi", Katie nói.

"Tôi luôn thử mặc nhiều cái. Hóa ra tôi cỡ 30", cô ta nói.

"Cuối cùng bộ áo lót của tôi đã vừa.

Mặc dù Simon lại không muốn tôi mặc áo lót."

Cậu có thể qua nhà tớ, nếu cậu thích.

Và xem ba cậu xì hơi trên ghế sao?

Taxi?

Ở Ewedown ư?

- Đi thôi. - Ta đi đâu?

Chẳng đi đâu cả.

- Glen, anh ăn không? - À, cám ơn cô.

Tôi thường mang đồ ăn nhẹ cho Nicholas vào giờ này.

Tôi biết bộ não cũng cần ăn mà.

Vậy anh viết đến đâu rồi?

Tuyệt lắm.

Tại nhà nghỉ trước, tôi gần như phát sợ.

Sửa cửa thoát và làm mì ống,

và một nhà thơ nghèo tùng, người mà tôi vẫn đang chịu đựng.

Ở đây thì chúng tôi cố giữ yên tĩnh. Xa khỏi đám đông điên khùng.

Cho phép tôi nhé?

Đây là thiên đường mà.

Ở Ewedown ư? Em làm gì ở đây?

Anh vẫn chưa nói với bà ấy.

Sao thế? Anh luôn nói là anh muốn ở bên em cơ mà.

Anh đâu thể nói với bà ấy như thế chứ. Đây là cuộc hôn nhân 25 năm mà.

Coi nào, Nicholas.

Nếu không thì em sẽ bắt taxi và tìm nông trại của anh.

- Tới đây và em sẽ đưa anh đi. - Không được.

Em muốn được ở bên anh. Em tưởng anh sẽ vui.

Tất nhiên là anh vui rồi.

Nadia, đi tới quán rượu và chờ ở đó. Anh sẽ tới ngay khi có thể.

Anh sẽ nói với bà ta chứ?

Cho anh vài giờ đi.

Đồ trời đánh.

- Công việc thế nào rồi. - Rất là tốt.

Anh đang bắt tay vào phần tranh luận.

Đưa các trang giấy đây và em sẽ viết cho.p

Có thể anh sẽ làm xong sớm hơn vào hôm nay.

Chắc anh cần quan tâm tới đường máu của anh.

Có lẽ anh nên lái xe đi dạo vài vòng.

Để làm xua tan mọi vấn đề.

Lúc nãy anh nói chuyện với ai thế?

Judy. Cô ấy nói là bản hợp đồng sẽ xong trong 1 hoặc 2 ngày tới.

- Để em đi với anh. - Cái gì?

Đi một chuyến.

Em không nhớ lần cuối hai ta đi cùng nhau là khi nào nữa.

Bánh này ngon thật.

Hoặc ta có thể tới Hadditon để ăn bữa tối.

Nhưng thế còn khách thì sao?

Mary có Casey giúp rồi.

Nhưng anh... anh nghĩ...

Anh có thể trông cậy ở em. Em giỏi phần tranh luận mà.

Andy, cậu ăn không?

Có một nhà văn mới vừa tới đây. Glen, người Mỹ.

Hóa ra ông ta đang nghiên cứu về Thomas Hardy.

Ông ta có lẽ sẽ hỏi vài câu về nông thôn.

- Ông ta cần chuyên gia à? - Cậu không phiền chứ?

Và các nhà văn sẽ ăn tối ở ngoài trời tối này.

Cậu kiểm tra xem có phân chim trên ghế được không? Xin lỗi nhé.

Cô ổn chứ?

Tôi ổn. Nicholas và tôi sẽ ra ngoài ăn tối.

Ném.

Trúng rồi.

Đúng là đồ ngốc.

Chúng ta có thể tới ga-ra.

Tớ mắc phải phụ mẹ tớ ở Stonefield rồi.

- Bà ấy cứ bắt cậu làm việc hoài. - Ừ.

Cậu chẳng bao giờ dừng lại.

Tớ cá lũ nhà văn toàn là lũ đần.

Nó có tên là Từ Trái Tim Đến Bãi Đất Hoang :

Ngày Tàn và Khải Huyền trong sách Victorian.

Nó viết về cái gì?

Các nhà thơ yếu ớt trước thuốc phiện, tòa tháp đen tối và bãi biển tối tăm.

Một chút hương vị mạnh mẽ trong một tách trà.

Nó có bán chưa?

Loại sách của tôi không phải để bán, đó không phải lý do để tôi viết.

Vì vậy, không.

Vậy anh sẽ nghiên cứu cái gì tiếp?

Thomas Hardy.

Còn gì để nói về cái thứ sướt mướt chán chết ấy không?

Xin lỗi, nhưng chẳng có gì ngu ngốc về Hardy cả. Chỉ là nhận thức sai lệch thôi.

Ít nhất thì sách của anh được xuất bản. Tôi ghen tỵ đấy.

- Tôi thích sách của tôi được xuất bản. - Tôi tự xuất bản lên trên mạng.

- Cô có kiếm được đồng nào không? - Không.

- Cô viết về gì? - Tội ác đồng tính.

Tôi đến đây để học tập kinh nghiệm từ người tài giỏi.

- Beth? - Vâng?

Sao không để anh đi một mình?

Em chuẩn bị xong rồi. Đi thôi.

Đó có phải...

Em sẽ mặc bộ đó à?

Chỉ là trông có hơi nóng bỏng thôi.

Thứ Sáu, Hadditon luôn đầy những người đến từ London lắm.

Anh nghĩ khó mà kiếm được bàn.

Có lẽ để tuần sau đi. Để dịp khác vậy.

Anh luôn nói với em để được ban ơn. Anh thật tồi, anh biết.

Có lẽ em nên đá anh.

- Cô ta là ai? - Cái gì?

Ôi, coi nào Beth.

Nói em biết đi.

Nghe này, chẳng là gì cả.

Chỉ là một, hai lần thôi. Chỉ là...

- Beth, chẳng là gì cả. - Cô ta là ai?

Thế là cô ta đi vào, cô dâu và chú rể...

- Chỉ là một nhà nghiên cứu trên Đài số 4. - Cô ta tên gì?

- Nadia. Nadia Patel. - Cô ta được viết trong sách của anh.

Không. Anh gặp cô ta khi anh tham gia chương trình.

- Anh đặt cô ta vào sách của anh. - Chỉ cái tên thôi.

Chương trình đó cách đây 1 năm rồi.

- Vậy "một, hai lần" ư? - Anh đã định nói cho em.

Trong quyển sách, từ người phụ nữ, nói rằng họ sắp...

- Tôi chịu đựng đủ rồi. - Beth. Anh biết anh hư hỏng.

Nhưng anh đã lo lắng về chuyện này.

Anh không muốn làm em bị tổn thương.

Sao anh có thể nói dối tôi chứ?

Em nói nhỏ thôi được không? Có người ở bên ngoài đấy.

Anh nhìn vào mặt tôi và nói dối.

Lạy vì Chúa, có nhiều nhà văn ở quanh nhà đấy.

- Đồ tồi. - Beth...

- ta như hai mặt của chiếc la bàn, - Sao anh dám.

Yêu nhau ở bên ngoài,

nhưng bên trong lại muốn đi tìm tự do.

Cô ta có phải không? Anh định để cô ta đợi à?

Hai ta đã nói về sự sáng tạo,

và hai ta đã đồng ý rằng nó cần sự tự do để được thể hiện mình.

Lấy sự tự do của anh đi. Tôi không thể sống như thế này nữa.

- Nó làm tôi cảm thấy vô giá trị. - Em bình tĩnh đi.

Đi vui vẻ với Patel đi. Xem cô ta trả được thuế cho anh không.

Anh có yêu cô ta không? Cô ta còn trẻ chứ?

- Lạy Chúa... - Có không?!

Có!

Nếu tối nay anh đi với con ả đó, thì đừng về nhà nữa.

Beth, em đang làm hai ta khó xử đấy.

Đồ dối trá!

Má ơi.

Tôi không biết là họ còn để dành nhiều trò hay nữa đấy.

Beth làm mọi thứ cho ông ta. Đánh bản thảo,

làm việc với người đại diện, làm nhân vật nữ của ông ta thêm thuyết phục.

Bà ấy còn nghĩ ra cái tên Bác sĩ Inchcombe.

Thảo nào ông ta chán nản thế.

Tôi mong bà ấy mang ông ta đi tắm rửa.

Cuối cùng, đây là lý do mà tôi mừng tôi độc thân.

Bà ấy sẽ cho ông ta về chứ?

- Cô sẽ làm thế chứ? - Tôi sẽ khóc mất.

- Ông ta quá tự mãn. - Phải, nhưng còn nông trại của họ?

Chia đôi tất cả chỗ này. Đáng cả một gia tài đấy.

Nadia Patel.

"Đôi mắt nâu". "Ma thuật tình dục".

Cô ta rất liều lĩnh, khiến ông ta phải chọn lựa.

Tại sao ông ấy lại chọn tôi chứ?

- Em tưởng anh sẽ không tới chứ. - Anh bận. Bận cãi nhau với bà xã.

- Chúng ta đi đâu? - Về nhà.

Về nông trại của anh ư?

Chúng ta có thể đi nơi ta định tới.

Được, nhưng anh nói anh muốn ở bên em mà.

Phải. Ở London cơ.

Thỉnh thoảng thôi.

Một ly rượu Rioja. Và tôi cần thuê phòng.

Vâng. Bao nhiêu đêm?

Tôi không biết. Một ngày nhé?

- Cô là nhà văn tới đây đi nghỉ à? - Không, nhưng tôi đúng là nhà văn.

Nhà báo đúng hơn.

Tôi không có ý tọc mạch. Chỉ là tôi tò mò thôi.

Tôi đến từ đây. Gần vậy.

Nơi đây thật đẹp. Tôi thích lắm.

Tôi muốn rời đi lắm, nhưng... Khó mà bỏ đi được.

Nhà mẹ tôi ở ngay trên đường.

- Cô không ở với bà ấy ư? - Bà... Bà ấy mất rồi.

Tôi rất tiếc.

Và chìa khóa của cô đây.

Trên lầu, ngay phía trước. Cô sẽ thấy ngay.

Cám ơn.

Tưởng không gặp được anh tối nay chứ.

- Không khí hơi căng thẳng ở Stonefield. - Kể tôi nghe mọi thứ đi.

Hôn nhân. Nó nhắc tôi không nên thử.

Andy, anh chỉ là một dụng cụ hấp dẫn thôi. Chẳng có ai lấy anh đâu.

Vậy là nhà Hardiment đã sống ở đây nhiều thế kỷ rồi à?

Không. Khoảng 20 năm rồi.

Với người địa phương, thì vẫn là người lạ.

Andy, đến thăm Ingrid dùm tôi.

Tôi nghĩ cô ấy bị sốt.

Cô ấy rất tốt bụng, Beth.

Vâng. Tôi nợ cô ấy rất nhiều.

Người chồng đúng là một tên ăn hại nhỉ?

Ở đây bọn tôi gọi là "đồ khốn".

Hoặc đồ tồi.

Tốt đấy, chúng ta có thể gọi ông ta là thằng khốn nạn.

Thế cũng tốt.

- Tôi giúp được không? - Dưới này bị mục rồi.

More Vietnamese subtitles for Tamara Drewe

Bình luận

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left