200 dòng đầu tiên.
Anh Ikezawa!
Anh Ikezawa!
Anh Ikezawa!
Chào!
Senzaki Daisuke, có lệnh biệt phái.
Từ tuần sau hãy tới Kure.
Làm trợ giảng Khóa huấn luyện kỹ thuật lặn.
Anh buồn chuyện anh Ikezawa mất thì tôi hiểu.
Định làm biểu cảm đó đến bao giờ?
Anh Ikezawa...
Không ổn... mình không thể lặn nữa.
Lý do anh Ikezawa không nghỉ vì có Daisuke đó.
Anh ấy dành chương cuối sự nghiệp lặn của mình cùng với Daisuke.
Đừng từ bỏ. Mày muốn làm thợ lặn mà!
Anh sẽ tiếp tục làm thợ lặn.
Vì đây là công việc anh Ikezawa cống hiến cả đời mình.
Yoshioka!
Dùng lực canh theo sóng và gió.
Ráng canh nhìn sóng.
Daisuke hăng sức trở lại rồi ha.
Giờ cậu ta có thể dạy người khác rồi.
Giữ cân bằng.
Nắm giữ chặt.
Rớt xuống là chết đó.
Giữ cân bằng, giữ cân bằng!
Cố hết sức lên!
30 31 32 33 34
35 36 37...
Đừng chỉ giơ hông lên!
44 45 46...
Xin mày đừng làm vướng chân tao đấy.
Tôi cũng tập thí bà chứ bộ.
Sao tao phải cặp với mày vậy?
Đừng nói vô tâm vậy chứ.
Đối tác phải phối hợp ăn ý, là cộng sự trao giữ mạng sống nhau mà.
Tào lao, không có chuyện mày cứu được tao đâu.
Ê này...
Senzaki.
Summer 2005: Umizaru Evolution
Dịch: Maou Aoyama from RA Unlimited
Hỗ trợ tài nguyên: titithao
Tôi nhớ Ikezawa cũng nói giống vậy.
Thì chúng ta là một cặp.
Cậu không thể nào cứu được tôi đâu.
Anh Daisuke.
Tôi sẽ theo anh cả đời nhé, tiền bối.
Xàm xí, tao đi trước.
Thiết kế của em giờ đã khác.
Trông em có thể phát huy tối đa điều mình muốn.
Cảm ơn anh.
Lần trước anh xin lỗi.
Có vẻ anh hiểu làm người đàn ông của em.
Anh Fuyushiba...
Tiếp tục cố gắng nhé.
Dạ.
Chủ nhật tới...
anh đã hẹn với Yui đi chơi sở thú nhỉ.
Ừ.
Em muốn anh dừng gặp lại con.
Em đã quyết định tái hôn.
Trước em cũng nói, anh ấy là kế toán.
Vì đã có người bố mới, em không thể cho anh gặp Yui như trước nữa.
Yui đồng ý chưa?
Con bé mới 10 tuổi, em sẽ lo nghĩ hạnh phúc cho nó.
Nhưng 10 tuổi cũng có ý thức của riêng nó chứ?
Anh...
Em có trách nhiệm nuôi dạy Yui.
Em cũng từng mong anh quan tâm đến chuyện gia đình.
Tất nhiên việc giải cứu người rất quan trọng.
Tạo dựng gia đình mới sẽ rất khó khăn nếu như anh không lùi lại.
Yui sẽ chịu đựng đau khổ nhất trong chuyện này.
- Nhưng mà Rieko... - Em xin anh.
Hãy nghĩ cho hạnh phúc của Yui.
Ừ thì anh nghĩ rồi.
Nhưng...
hạnh phúc của con cái đâu phải do cha mẹ quyết định?
Thuyền trưởng Katsuda.
Có quyết định loại biên Nagare vào cuối tháng này.
Lễ loại biên được tiến hành vào 2 tuần sau.
Vậy à.
Hoạt động 28 năm từ ngày được đóng à.
Nó đã làm rất tốt.
Nagare sẽ được tháo dỡ làm phế liệu à?
Hay làm mục tiêu tập bắn và chìm dưới đáy biển?
Tôi chưa nghe xử lý thế nào sau loại biên.
Mọi thứ đều có kết cục của nó.
Sư tử già chỉ còn biết lặng lẽ biến mất.
Tóm lại Kanna đơn giản quá.
Đơn giản?
Là sao?
Daisuke chán nản, mình cũng buồn theo.
Khi nghĩ cậu ta phục hồi là mình khỏe trở lại luôn.
Sao chị nói em như con ngốc vậy.
Anh tuy không đáng ghét nhưng vẫn đáng khinh.
Xin lỗi hen, anh lúc nào cũng xoay mòng mòng Kanna.
Tính cách của em lây từ mẹ.
Mẹ?
Bà một lòng một dạ với ba.
Dù có thế nào, ba luôn đẹp trai và rạng ngời trong mắt mẹ.
Ủa? Nhưng ba của Kanna... từ thời còn nhỏ...
Nhưng mẹ vẫn cứ nhắc ba thế này thế kia.
Nè, Rei-chan em hứa rồi mà.
Khi anh thành thợ lặn, em sẽ tặng anh một nụ hôn.
Đó là do chủ quán tự nói.
Đi mà hun chủ quán đi.
Anh bớt giỡn đi, sao tui phải hun ông già đó?
Về thôi ba.
- Tới giờ giới nghiêm. - Giới nghiêm?
- Cảm ơn hai anh. - Rei-chan!
Cẩn thận nha, đỡ cậu ấy về giùm.
Daisuke cũng phải về mà nhỉ.
À, hôm nay em xin phép trú ở ngoài.
Trú ngoài?
Ông già ở đâu bay ra vậy?
Hông lẽ là...
Có gì đáng bàn đâu.
Lát tôi mang đồ ăn lên cho cậu.
Ông không cần lên đâu.
Thịt...
Anh đã tắm trước xong.
Vậy tới lượt em.
Em thong thả.
Sao mình căng thẳng dữ, 27 tuổi rồi.
Làm cho sạch đẹp nào.
1 2 3 4...
Ông già đó.
Chủ quán, đã bảo ông đừng lên.
- Tôi xin lỗi. - Con xin lỗi.
Ai vậy?
Là ai vậy?
Này, cậu là ai vậy?
À, con không phải người nhà này. Con không hiểu lắm.
Nói gì vậy, mở cửa ra!
Nhưng con không thể cho người lạ vào nhà.
Tôi là mẹ của Kanna.
Cậu... cậu là ai vậy?
À... con...
Để anh đợi.
Mẹ!
Con xin lỗi.
Con xin lỗi mẹ, tất cả là lỗi của thằng con rể này.
Lỗi của con, con xin về.
Ủa? Sao lại trở về đây vậy?
Mắc gì không được về?
Chẳng phải là ngủ lại nhà Kanna sao?
Liên quan gì tới mày.
Đừng kêu nữa, vô đây.
Đừng có nhây.
Tự nhiên nhìn thấy thế này, làm cha mẹ ai mà chả giận.
Mẹ tự đến là sai đó, phải biết gọi điện báo con chứ.
Mà trái banh đó là gì?
Biểu diễn thể dục với bóng lần thứ 10
Thể dục với bóng...
Lại bắt đầu tập tành môn gì nữa.
Người đó làm gì ở đây, người mới nãy.
Đang làm nghề gì?
Cần thiết hỏi không?
Làm một nghề không thể nói à.
- Không phải. - Vậy nghề gì?
Cảnh sát biển.
Con quen hồi ở Kure, lúc anh ấy đến huấn luyện.
Kanna...
- Có gì đâu. - Nè nè...
con biết mẹ không thích kiểu này mà?
Mẹ mau ngủ đi, mai phải dậy sớm biểu diễn mà.
- Kanna. - Mẹ ngủ ngon.
Cảnh sát biển mà nói...
Ba ơi!
Con khỏe không?
Nhìn con nè, mẹ đã tết tóc cho con. Dễ thương không?
Dễ thương lắm.
Chơi thật nhiều với ba nha.
Mình đi nhanh thôi.
Em vẫn chưa nói gì với Yui à?
Nếu em nói hôm nay là lần cuối
con bé sẽ mất hứng chơi sở thú ấy.
Ba ơi, nhanh lên.
Thôi, hẹn 6 giờ ở đây.
Lúc đó em sẽ nói.
Ba.
Ba ơi! Nhanh lên!
Ba ơi nhìn kìa, hai mẹ con tê giác!
Ngon không?
Yui.
Yui lớn lên muốn làm gì?
Vũ công ba lê.
Vậy sao, con chăm tập môn này mà.
Đúng rồi, con sắp tới có biểu diễn, ba đến xem nha.
Ba sẽ bất ngờ đấy, xem con múa giỏi thế nào.
Thể dục dụng cụ bóng?
Mẹ đã tập luyện chăm chỉ cho buổi diễn hôm nay.
Này, anh thấy nên chào hỏi mẹ em đàng hoàng.
Không cần vậy đâu.
Ôi... ngày hôm qua đúng là tệ hại.
Mẹ chắc chắn không chấp nhận Daisuke đâu.
Ba của em...
thật ra chết ở biển.
Ở biển?
Ông làm việc ở xưởng đóng tàu tại Kure, công việc "kéo tàu bè"?
Trong lúc kéo ghe mới bằng ghe nhỏ hơn ở ngoài khơi
No comments yet. Be the first to leave one.