Laura

Laura

Tải xuống Phụ đề Vietnamese

Thông tin phát hành

Laura 1944 BDRip x264 Vie
Bình luận bởi VictorR
Laura–Nàng Laura (1944): Phim trinh thám đen trắng của Mỹ. Một cảnh sát thám tử yêu nàng Laura, vốn là nạn nhân trong một cuộc mưu sát mà anh ta đang điều tra. Enjoy!

Tags

bdrip
bdr
x264
BDR
Được xuất bản vào: 2014-09-10
Lượt tải xuống: 69
Khiếm thính: No

Xem trước phụ đề Vietnamese

200 dòng đầu tiên.

NAM THUẬT LẠI: Tôi không bao giờ quên nổi cái cuối tuần Laura chết.

Một quầng ánh mặt trời bạc xuyên qua bầu trời như một cái kính phóng đại khổng lồ.

Đó là ngày Chủ nhật nóng nhất mà tôi nhớ được.

Tôi cảm thấy như thể tôi là con người duy nhất còn lại ở New York.

Vì với cái chết kinh khủng của Laura, tôi đã cô đơn.

Tôi, Waldo Lydecker,

đã là người duy nhất thật sự biết nàng...

và tôi đã chỉ bắt đầu viết chuyện của Laura khi...

một trong số các thám tử đó đã đến gặp tôi.

Tôi đã để anh ta chờ.

Tôi có thể quan sát anh ta qua cánh cửa hé mở.

Tôi đã để ý thấy anh chú mục vào cái đồng hồ treo tường của tôi.

Còn có một cái duy nhất khác...

và đó là cái treo trong căn chung cư của Laura.

ở ngay trong cái phòng mà nàng đã bị giết.

ÔNG: Cẩn thận nhé. Mấy cái đó vô giá đấy.

Xin vào trong này cho.

Ô. Lydecker?

À, anh nhận ra tôi. Thật tốt quá.

Mời anh ngồi.

Thật là một chỗ nho nhỏ xinh đẹp ông có ở đây, thưa Ô. Lydecker.

Nó sang cả, nhưng tôi gọi nó là nhà.

Tôi cho là ông đã nghe về vụ giết hại cô Laura Hunt.

Sáng hôm qua, sau khi xác Laura được tìm thấy.

Tôi đã bị hai Trung sĩ McAvity và Schultz thẩm vấn,

và tôi đã phát biểu,

"Vào tối thứ Sáu, Laura đã hẹn ăn tối với tôi...

"sau đó hiển nhiên là nàng đã đi khỏi phố.

"Nàng đã gọi ĐT và đã bỏ vụ hẹn của chúng tôi vào lúc đúng 7:00."

- Sau đó tôi-- - Ông "đã ăn bữa tối một mình,

"rồi vào trong bồn tắm để đọc."

Tại sao ông lại viết nó xuống?

Sợ rằng ông sẽ quên nó à?

Tôi là người bị trích dẫn sai nhiều nhất ở Mỹ này.

Khi các bạn tôi làm thế, tôi phật lòng chuyện đó.

Từ Trung sĩ McAvity và Schultz, tôi nên nhận ra đó là điều không thể tha thứ.

Lấy dùm tôi cái khăn tắm đó, làm ơn đi, thưa Anh...

Anh.

McPherson.

McPherson. McPherson.

Mark McPherson, trong vụ bao vây Babylon, Long Island.

Bọn băng đảng với súng máy. Đã giết ba cảnh sát viên.

Tôi đã kể lại câu chuyện này trên truyền thanh và viết một bài về vụ đó.

Anh có phải là người quá nhanh chân,

- người đã bước thẳng vào trong và hạ hắn không? - Ừ.

À, vậy. Đưa cho tôi cái áo tạm, làm ơn.

Có trí nhớ khá tốt đấy, thưa Ô. Lydecker.

Tôi luôn luôn thích tay thám tử với cái "xương ống quyển bạc."

Cám ơn ông. Tôi mong ông sẽ không có bất cứ lý do gì để thay đổi ý kiến về tôi.

- Anh có câu hỏi nào nữa không? - Ờ, chỉ có một.

Hai năm trước, trong cột ngày 17 tháng Mười của ông,

ông đã bắt đầu viết một bài bình luận sách,

nhưng ở cuối của cột đó,

ông đã chuyển sang vụ giết Harrington.

Quá trình của một trí óc sáng tạo nay lại nằm dưới thẩm quyền của cảnh sát à?

Ông nói Harrington đã bị bắn nát xác bằng một khẩu shotgun đã được nạp đầu đạn bi,

là cách mà Laura đã bị giết vào đêm hôm kia.

- Tôi đã à? - Ừ.

Nhưng hắn ta đã thật sự bị giết bằng một cục kéo màn cửa.

Sao bình thường thế. Bản viết của tôi hiển nhiên đã siêu đẳng rồi.

Tôi không bao giờ bị phiền toái bởi các chi tiết, anh biết không.

Tôi bị. À, cho đến nay là thế.

Có phiền nếu tôi đi với anh không?

- Để làm gì chứ? - Sát nhân là tội ác được ưa chuộng nhất của tôi.

Tôi thường xuyên viết về nó,

và tôi biết anh sẽ phải đi gặp từng người trên danh sách các nghi can của anh.

Tôi muốn học các phản ứng của họ.

- Chính ông cũng có trong danh sách, ông biết không. - Tốt.

Bỏ quên tôi là một sự khi dể quá đáng.

Ông không phải là loại người ai đó có thể khi dể đâu, thưa Ô. Lydecker.

- Anh thật sự nghi ngờ tôi à? - Vâng.

McPherson, nếu anh biết gì về diện mạo, nhìn mặt tôi đi.

Thật là một kẻ vô tội tôi đang ngắm sáng hôm nay.

Anh đã bao giờ nhìn thấy ánh mắt chân thành đến thế chưa?

Là cái anh đã tịch thu được trong một cuộc đột kích vườn trẻ hả?

Cần nhiều sự kiểm soát đấy. Ông muốn chơi thử không?

Không, cám ơn anh.

Ông có yêu Laura Hunt không đấy, thưa Ô. Lydecker?

Cô ấy có yêu ông không?

Laura coi tôi là người khôn ngoan nhất, khôi hài nhất,

người đàn ông lý thú nhất mà cô ta từng gặp.

Tôi hoàn toàn hợp với cô ta về điểm đó.

Cô ta đã nghĩ tôi còn là người tử tế nhất,

bặt thiệp nhất,

là người thông cảm nhất trên thế gian này.

Ông có đồng ý với cô ta về điểm đó luôn không?

McPherson, anh sẽ không hiểu chuyện này,

nhưng tôi sẽ cố trở thành người tử tế nhất, bặt thiệp nhất,

thông cảm nhất trên thế gian này.

Đã có chút may mắn nào chưa?

Hãy để tôi nói theo cách này.

Tôi nên chân thành tiếc để thấy con cái nhà hàng xóm của tôi bị bày sói nuốt chửng.

Ta đi chứ?

- Chào ông, Thiếu úy. - Chào buổi sáng, thưa B. Treadwell.

- Waldo. - Chào bà, Ann.

- Tôi vừa nhận tiếp tục điều tra vụ Laura Hunt. - Sao ông không ngồi xuống chứ?

Cám ơn bà. Tôi có tất cả mọi báo cáo,

nhưng có vài câu hỏi nữa tôi muốn được hỏi.

Chắc chắn rồi. Tôi sẽ làm bất cứ cái gì tôi có thể giúp.

Bà rất hãnh diện về cô cháu của bà, hả bà Treadwell?

Tại sao, tôi ngưỡng mộ cô ta đấy. Thuốc lá?

Không, cám ơn bà. Bà đã ngã xuống khi nhận diện xác chết.

Tôi có thể hiểu rõ điều đó. Một khẩu shotgun nạp đạn bi chùm, ở tầm ngắn.

- Không hay lắm để nhìn vào. - Cái đó thật kinh khủng.

Bà nội trợ Bessie, tôi cho là bà ta dành trọn cảm tình cho Cô Hunt?

Ồ, bà ta tôn thờ cô ta. Laura đã có bà ta nhiều năm rồi.

Tôi sẽ không bao giờ quên được tiếng thét của bà khi bà thấy Laura nằm đó.

Bà đã chấp thuận cuộc hôn nhân sắp tới của Cô Hunt với Anh Carpenter?

Tại sao chứ? Tôi không nên chấp thuận à?

Tôi không biết. Quan hệ giữa bà và A. Carpenter là gì?

Ý ông muốn nói gì?

Ý tôi muốn nói, anh ta là khách thường xuyên ở nhà bà.

Anh ta chỉ là người quen biết? Bạn? Bà có yêu anh ta không?

Đây là bắt đầu để đưa ra các khía cạnh ngoại lệ đây.

Ồ, im đi, Waldo! Ông đang hướng về cái gì đây?

Sự thật, thưa Bà Treadwell, bà có yêu anh ta không?

Tại sao, không. Tôi rất ưa Anh Carpenter, dĩ nhiên.

- Ai cũng ưa hết. - Tôi không. Tôi sẽ bị treo cổ nếu tôi có.

Ồ, đừng có quấy rầy, Waldo!

Bà đã cho tiền A. Carpenter?

Ý ông là sao?

Có vài cái chi phiếu đi qua tài khoản của bà do anh ta ký.

Hôm 15 tháng Năm là $250. Một cái hôm 22 tháng Năm là $400.

Ồ, cái đó. Tôi--

Tôi đã nhờ anh ta đi mua sắm cho tôi. Có vậy thôi.

Shelby là người rất sẵn lòng giúp đỡ.

Còn có đôi khi, bà đã rút những khoản tiền mặt khác nhau.

Có khi 1,500.

Có khi 1,700 một lần một.

Phải. Tôi đã cần số tiền đó.

Cái ngày bà rút $1,500, Anh Carpenter đã cho vào 1,350.

Khi bà rút 1,700, anh ta cho vào 1,550.

Có lẽ họ đã tung tin đồn thôi.

Ồ, tôi phải bị coi thường như thế này à?

Tôi xin lỗi, thưa Bà Treadwell, nhưng tôi phải tìm cho ra những cái này.

Shelby cần tiền, và tôi đã cho anh ta mượn.

Có vậy thôi. Nhưng sau cùng, đó là tiền của tôi.

- Tôi cho là tôi có thể làm khi tôi hài lòng với chuyện đó. - Chắc rồi. Dĩ nhiên.

Giờ, vào tối thứ Sáu, thưa Bà Treadwell, bà đã ở nhà một mình cả buổi tối à?

Đúng.

Tại sao bà không đi dự hòa nhạc với Shelby?

Bởi vì anh ta đã không mời tôi.

Chúng tôi vừa mới nói về anh, Carpenter.

- Thật tình cờ làm sao lại gặp anh ở đây. - Đây là Thiếu úy McPherson.

Ồ, anh khỏe không, Thiếu úy?

Tôi đã không biết anh đến đây, thưa A. Carpenter.

Trên thực tế, tôi mới nằm dưới đây.

Phòng ở khách sạn của tôi quá nóng, lại còn có thêm người, phóng viên và điện thoại.

Anh biết nó thế nào mà, Thiếu úy.

Tôi khó mà chợp mắt được từ khi vụ đó xảy ra.

Đó là dấu hiệu của việc phạm tội hay vô tội vậy, McPherson?

Tôi sẵn sàng bất cứ lúc nào, Thiếu úy. Tôi cũng nóng lòng muốn tìm ra hung thủ như anh vậy.

Nhưng động cơ khả dĩ nào tôi có thể có để giết Laura?

Cô Hunt và tôi đã sắp lấy nhau tuần này, anh biết không.

Không, anh ta không biết, và tôi cũng không,

- hay anh hoặc bất cứ ai còn sống. - Ý ông muốn nói gì với cái đó?

Laura đã không chắc chắn quyết định lấy anh ta.

Chính cô ấy đã bảo tôi thứ Sáu tuần trước khi cô ta gọi để bỏ vụ ăn tối của chúng tôi.

Trên thực tế, cô ấy đã đang trên đường về quê để suy nghĩ cho kỹ.

Cô ta cực kỳ tử tế, nhưng tôi luôn luôn chắc chắn...

cô ta sẽ không bao giờ phí đời mình cho một vẻ đẹp của phái nam trong đau khổ đâu.

Tôi giả dụ là anh đã nghe tiếng kẻ thua la toáng lên trước kia,

đặc biệt trong nghề của anh, hả?

Mời anh đi ăn trưa nhé, Thiếu úy?

Giờ cái đó rất là có ý tứ, Người chủ mời hoàn hảo.

- Waldo. - Anh ta hầu như nghĩ...

anh ta ở trong nhà riêng của mình vậy.

Shelby biết tôi chia trí thế nào. Còn ông đi không, Thiếu úy?

Cám ơn, thưa Bà Treadwell, nhưng tôi phải đi đây.

Nhưng, Thiếu úy, tôi-- À, tôi cứ ngỡ ông muốn hỏi tôi một số câu.

Ồ, có. Họ đã chơi gì trong buổi hòa nhạc tối thứ Sáu?

Ồ, Tấu khúc Đầu của Brahms và Thứ Chín của Beethoven.

Ờ-phải. Anh có có chìa khóa vào nhà Cô Hunt ở miền quê không?

Không, nhưng tôi nghĩ có một chiếc trong căn chung cư của cô.

- Được rồi, tôi sẽ đến coi. - Có lẽ tôi có thể giúp anh?

Được rồi. Đi với tôi.

Tôi sẽ gặp bà sau, thưa Bà Treadwell.

Dư đây! Dư đây! Nữ nạn nhân trong vụ thảm sát!

Dư đây! Nữ nạn nhân trong vụ thảm sát!

Đọc toàn bộ vụ đó! Nữ nạn nhân trong vụ thảm sát!

Nữ nạn nhân trong vụ thảm sát! Đọc toàn bộ vụ đó!

Được rồi. Giải tán. Giải tán.

Nước đá lạnh đây!

- Chuông cửa đã reo. Cái gì?

Khi cô ta mở cửa, súng được bắn ra.

Và làm sao anh đi đến kết quả đó?

Cô ta đã ngã ngửa ra sau. Cái xác đã ở đó.

Tôi nghĩ anh đã không tới đây trước kia.

Tôi đã thấy hình của cảnh sát.

Tôi đoán tôi tốt hơn nên cố và tìm cái chìa khóa đó.

McPherson, nói tôi nghe đi, tại sao họ phải chụp hình cô ta trong tình trạng kinh khủng như vậy?

Khi một người đẹp bị giết, cô ta không lo về vụ trông cô ta thế nào đâu.

Anh ngưng gọi cô ta là người đẹp được không? Coi quanh đây đi.

Đây là nhà của một người đẹp à?

Coi cô ta kìa.

Không tệ.

Jacoby đã yêu cô ta khi anh ta vẽ hình cô,

nhưng anh ta đã không hề nắm bắt được cơn xúc động của cô, sự ấm áp của cô.

Anh đã yêu bao giờ chưa?

Một "búp bê" ở Washington Heights đã có lần có được một chiếc áo lông cáo từ tôi.

Bình luận

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left