As primeras 200 linias.
BUỔI HẸN HÒ KINH HOÀNG
Cô tự gây ra cho bản thân thôi.
Cô cần lắng nghe tôi.
Cô chỉ cần nghe thôi.
Nghe thôi!
Cô muốn ra tay hả?
Muốn ra tay chứ gì?
Nào. Cô...
Cô ra tay đi. Ra tay đi. Nhanh.
Đúng rồi. Cho tôi xem cô làm thế nào.
Lẹ lên. Đúng rồi.
Được rồi. Ra tay đi.
Nào, bắn tôi đi!
Bắn đi. Nào! Coi nào! Bắn cho tôi xem!
Cho tôi xem cô làm thế nào! Lẹ lên.
Nhanh, bắn tôi đi!
Được rồi, hãy quay lại một chút.
Khi cô bảo mình vô dụng,
cô thấy có ai giống như vậy không?
Tôi biết.
Chúng ta đã tập luyện tuần trước.
Tôi biết. Tôi thấy ngốc nghếch khi để nội tâm lên tiếng.
Chúng ta cần nghe cô nói.
Không phải nghe anh ta.
Được rồi.
Hãy...
thử một cách khác.
Hãy nhìn vào góc trên bên phải màn hình
rồi nhấn chế độ xem "Hiển thị bản thân".
Được rồi.
Đừng nói gì nhé.
Cứ tập trung xem người phụ nữ thực sự đang nhìn cô là ai,
người đó đã trải qua những chuyện gì,
cô ấy đã tiến xa tới đâu.
Cô ấy là người thế nào trước bạo hành.
Giờ thử nói tôi nghe cô ấy có vô dụng hay không.
Đúng rồi đấy.
HENRY - CƠ HỘI CUỐI CÙNG ĐỂ CHẠY TRỐN
Xin lỗi đã làm cô sợ. Tôi cần xem đồng hồ.
Ở đằng sau ấy. Anh đi cửa bên nhé.
Cảm ơn nhé.
MẸ
"NGÀY" TOBY ĐANG TRỐN
Ố ồ.
Liệu Toby có thể đang ở đâu nhỉ?
Cậu ấy có ở đây không?
Hay là ở đây?
Tôi chẳng thấy ngài Toby ở đâu cả.
Chẳng thấy đâu hết.
Đỡ này!
Đòn chí mạng.
Ôi, Toby!
Dì Vui Vẻ!
Toby Lốc Xoáy! Chào anh bạn.
Chào em.
-Chào chị. -Sao?
-Không, chỉ là... -Chị chưa trang điểm.
Không phải trang điểm.
Cái đó cơ.
Cái này ư?
Không, đừng lo. Ta sẽ xử lý.
"Xử lý" ư?
Trời, cuốn tạp chí này căng thẳng quá.
Đảm bảo em mắc nửa số chứng rối loạn bắt đầu bằng "abulia".
SỨC KHỎE & TÂM LÝ NGÀY NAY
Cái gì "ia" cơ?
"Bệnh bất lực trong việc đưa ra quyết định."
Hôm nọ em ra cửa hàng, đứng ở dãy bán đồ khử mùi,
đứng ngắm chừng 20 phút. Không thể chọn nổi.
Em dùng khử mùi từ khi nào?
Chị hài lắm.
Được rồi. Khá hơn chưa?
Chà.
Tệ hơn nhiều.
Chị định mặc như kẹo que thật ư?
Em là kẻ xấu tính nhất trên đời.
Vâng, em là em gái chị. Đó là việc của em.
Ít ra chị cũng mặc thứ gì khêu gợi bên trong nhé.
Được rồi, vậy là "không có".
Em xin lỗi. Biết sao không? Trông chị rất tuyệt.
Không hề. Trông chị như sắp đi chơi bingo ở viện dưỡng lão.
Thôi đi. Không, đâu phải thế.
Lâu lắm rồi chị không mua sắm. Chị chỉ toàn đồ công sở.
Có lẽ chị không nên đi. Toby không được khỏe.
Vi. Không.
Chị nên ở nhà nhỡ ban đêm nó cần mẹ. Đi chơi không hay.
Không. Nào.
Nhìn em này.
Không phải ai cũng như Blake.
Phải.
Chỉ là một buổi hẹn.
Hiểu không? Chị cứ đi rồi ăn tối thật thịnh soạn.
Cũng như tận hưởng người đàn ông vô cùng bảnh bao và cực kỳ kiên nhẫn
đã trò chuyện với chị suốt ba tháng trời.
Nếu chị thấy không ổn, cứ kết thúc buổi hẹn thôi.
-Không tổn hại gì cả. -Được rồi.
Nhưng, nếu mọi chuyện mà ổn...
Phải. Lại đây.
Nào.
Nếu mọi chuyện mà ổn,
chị sẽ mừng khi mình mặc bộ này.
Bởi chị xứng đáng được hạnh phúc.
-Và chị cần được bế lên giường. -Ôi trời...
Bắt đầu thấy kỳ rồi đó.
Mẹ ơi, con bị ngạt vì nước mũi!
Thằng bé vẫn chưa biết cách xì mũi.
Phải.
Được rồi, chị mặc vào đi.
Để em đi xử lý nước mũi cho.
Cảm ơn em.
Chuyện nhỏ mà.
Tuyệt, cho muối vào.
-Xem ai này. -Rồi, sẵn sàng lên đường.
Trời ơi, mẹ. Trông mẹ đẹp quá.
Cảm ơn anh bạn nhỏ. Con ở nhà ngoan cùng dì Jen nhé?
Chú ấy có biết bố con không ạ?
Ừ, có.
Vâng.
Nhưng này, con yêu mẹ nhiều chừng nào?
Chừng này ạ!
Mẹ còn yêu con nhiều hơn.
-Cảm ơn em. -Ừ.
Được rồi. Đừng quên... máy tạo ẩm,
-máy tạo âm thanh... -Vâng.
...và đánh răng bằng kem thật nhé.
Đương nhiên. Vâng. Hai dì cháu sẽ ổn thôi.
Đúng không? Chúng ta sẽ ổn thôi.
Rồi.
Chúc vui.
Và 8 giờ đi ngủ nhé. Đúng 8 giờ. Chị Cả sẽ theo dõi đó.
Vâng. Được rồi, thưa chị. Chúc vui.
Yêu cả hai người.
Tạm biệt.
Chỉ là một buổi hẹn thôi mà.
PALATE NHÀ HÀNG ẨM THỰC ĐỈNH CAO
ĐỪNG GHÉT ANH. MUỘN 10 PHÚT.
ĐỪNG VỀ. CỨ GỌI MÓN ĐẮT TIỀN Ở QUẦY RƯỢU.
NHÀ HÀNG PALATE
Chào mừng đến Palate. Tối nay chị đã đặt bàn chưa?
Vâng. Hình như bàn được đặt dưới tên Campbell.
Henry Campbell?
Đây. Hai người ạ?
Anh ấy muộn một chút. Tôi đợi anh ấy ở quầy rượu nhé?
Được. Đi qua hành lang, sẽ thấy quầy rượu trước mặt.
Tôi sẽ đến tìm chị khi người kia tới.
Vâng. Cảm ơn cô.
-Cho phép tôi cất áo khoác nhé? -Vâng. Tuyệt quá.
Cảm ơn. Cảm ơn cô.
-Chào mừng đến Palate. -Xin chào.
Hai người đặt bàn trước chưa ạ?
GẦN ĐẾN RỒI!
Chúa ơi. Tôi thành thật xin lỗi.
Không sao.
Cảm ơn anh. Lẽ ra tôi nên đi đứng cẩn thận.
Vâng.
Chị có muốn dùng gì không?
Vang đỏ của nhà hàng?
-Malbec ngon hơn đấy. -Thế thì Malbec. Cảm ơn cô.
CHỊ ĐẾN RỒI. ANH ẤY MUỘN. TOBY THẾ NÀO?
Cảm ơn cô.
Bộ cánh của chị rất đẹp đấy.
Em gái tôi bắt tôi mặc đấy.
-Buổi hẹn đầu tiên à? -Lộ liễu thế sao?
Chị không muốn uống gì đó mạnh hơn ư?
Chắc tôi uống li này thôi, nhỡ cần bỏ của chạy lấy người.
Phải rồi.
Diane?
Richard.
Tôi không phải Diane. Xin lỗi.
-Ôi, không... Tôi xin lỗi. -Không, không sao.
-Đúng là không phải rồi. Xin lỗi. -Không sao.
Tôi hẹn giấu mặt, nên...
-Người ta vẫn hẹn giấu mặt ư? -Có chứ.
Nếu được xếp hẹn với cô nàng duy nhất ở Chicago không dùng mạng xã hội.
Chà.
-Tôi biết. Điên nhỉ? -Vâng.
Không dùng cả Friendster.
Tôi để lộ tuổi tác rồi. Facebook.
Chà. Nhưng cũng hay mà.
Vâng.
Ý tôi là, sự bí ẩn... thời nay khó gặp lắm.
Đó là quan điểm tích cực đấy.
Tôi hơi kém cỏi trong mấy chuyện kiểu này.
Hình như tôi đổ mồ hôi. Tôi có đổ mồ hôi không?
-Không. Trông anh rất tuyệt. -Cảm ơn cô.
Cô rất tốt bụng.
Nào. Uống vì chúng ta. Để có dũng khí hẹn hò lại.
-Cạn ly. Để có dũng khí. -Cạn ly.
Cô đến sớm hay người ta tới muộn?
-Vẫn vậy ạ? -Phải. Cứ tiếp tục.
-Cô có yêu cầu nào không? -Không.
Thôi nào. Cô thích ca khúc nào?
Phil, cô ấy đang đợi bạn hẹn của mình.
Tôi hỏi cô ấy thích bài nào thôi mà.
Anh biết nhạc Pinkfong không?
"Baby Shark" ấy?
Đỉnh luôn.
Vâng, vậy để thử xem.
Đừng quên boa nhé.
-Tôi thành thực xin lỗi. -Không sao.
No comments yet. Be the first to leave one.