As primeras 200 linias.
Khi mà Thế chiến thứ 2 đã gần kề...
nhiều ánh mắt hy vọng lẫn tuyệt vọng hướng từ châu Âu...
về phía nước Mỹ tự do.
Lisbon trở thành điểm trung chuyển quan trọng.
Nhưng không phải ai cũng đến thẳng được Lisbon.
Do đó những người tị nạn đi theo một con đường mòn gian khổ, quanh co.
Từ Paris tới Marseille...
qua Địa Trung Hải tới Oran.
Sau đó, đi tàu, đi xe hay đi bộ dọc theo rìa Châu Phi...
tới Casablanca tại Morocco, lãnh thổ thuộc Pháp.
Tại đây, những kẻ tốt số bằng tiền bạc, thế lực hoặc may mắn...
có thể xoay được visa và hối hả tới Lisbon.
rồi từ Lisbon tới Tân Thế Giới (Mĩ).
Những người còn lại chờ tại Casablanca.
Chờ đợi... chờ đợi...
và chờ đợi.
Thông báo:
Hai người đưa tin của Đức mang theo giấy tờ quan trọng vừa bị giết trên chuyến tàu từ Oran.
Hung thủ có thể là cả đồng bọn đã đến Casablanca.
Bắt giữ tất cả những kẻ khả nghi và lục soát để tìm lại những giấy tờ bị đánh cắp.
Quan trọng đấy!
Làm ơn xuất trình giấy tờ?
Tôi không nghĩ là tôi có mang theo người.
- Nếu vậy, mời ông theo chúng tôi. - Đợi đã, có thể...
À vâng. Đây rồi.
Giấy này đã hết hạn từ 3 tuần trước. Mời ông theo chúng tôi.
Đứng lại!
Đứng lại!
- Chuyện gì đang diễn ra vậy? - Em yêu, anh không biết nữa.
Xin lỗi, thưa ông bà. Ông bà chưa nghe tin gì ư?
Chúng tôi nghe rất ít, và chúng tôi còn hiểu ít hơn.
Hai người đưa tin của Đức đã bị giết trên sa mạc hoang vu.
Theo luật, họ tổ chức bố ráp những người tị nạn, người theo chủ nghĩa tự do...
và những cô gái trẻ đẹp cho cảnh sát trưởng Renault.
Cùng với những kẻ tị nạn khốn khổ này, bọn cặn bã từ châu Âu cũng đổ về Casablanca.
Nhiều kẻ đã đợi hàng năm trời để có được visa.
Tôi xin ông, thưa ông, hãy cẩn trọng. Hãy cảnh giác.
Nơi này đầy rẫy những kẻ trục lợi.
Chúng ở khắp mọi nơi. Khắp mọi nơi!
- Cám ơn. Cám ơn anh rất nhiều. - Không có gì.
Đúng là một anh chàng vui tính.
Bồi bàn.
- Ôi, mình lẩn thẩn quá. - Sao vậy, anh yêu?
Anh bỏ quên ví trong khách sạn rồi.
Biết đâu ngày mai chúng ta sẽ được lên máy bay.
Rất vui được gặp lại ông, Thiếu tá Strasser.
Cám ơn. Cám ơn.
Tôi xin giới thiệu Đại úy Renault, cảnh sát trưởng của Casablanca.
Nước Pháp tự do chào đón ngài tới Casablanca.
Cám ơn Đại úy. Thật tốt khi được ở đây.
Thiếu tá Strasser, đây là phụ tá của tôi, Trung úy Casselle.
Tôi là Đại úy Tonnelli. Sở cảnh sát Ý xin chờ lệnh ngài.
Ngài thật tử tế.
Ngài có thể thấy rằng khí hậu ở Casablanca rất ấm áp.
Người Đức chúng tôi phải quen với mọi loại khí hậu, từ Nga cho tới Sahara.
- Có lẽ ngài không chỉ đề cập đến vấn đề thời tiết. - Còn gì nữa sao?
Vụ sát hại hai người đưa tin. Các ngài đã làm những gì rồi?
Người của chúng tôi đã bố ráp nhiều gấp đôi lượng nghi phạm so với thường lệ.
- Nhưng chúng tôi đã biết ai là thủ phạm. - Tốt. Hắn bị bắt rồi chứ?
Không cần phải vội. Tối nay hắn sẽ tới quán Rick's. Tất cả mọi người đều tới quán Rick's.
Tôi đã nghe nói nhiều về hộp đêm này. Và về cả chính bản thân ông Rick.
Em yêu, với lỗi lầm của em Anh vẫn sẽ yêu em
Đó chính là em. Em thật tuyệt vời. Chính là em...
Vì mái tóc anh dợn sóng...
Chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi.
Chắc tôi sẽ không thoát khỏi chốn này.
Tôi sẽ chết ở Casablanca.
Liệu ông có thể trả thêm chút ít không?
Xin ông.
Xin lỗi, nhưng kim cương giống như thuốc phiện ở chợ Ai ai cũng bán kim cương.
Kim cương có ở khắp nơi. Hai ngàn tư!
Thôi được.
Xe đang đợi. Người đang đợi. Mọi thứ--
Đó là tàu đánh cá Santiago.
Nó rời bến vào 1h đêm mai, tại đây, phía cuối La Medina, chiếc thứ ba.
- Cám ơn, cám ơn - Và mang theo 15.000 francs tiền mặt.
Nhớ là tiền mặt.
Chúc mừng!
- Mở cửa ra, Abdul. - Vâng, giáo sư.
Rượu đỏ dành cho quí bà, và đen cho quí ông
- Bồi bàn? - Vâng, thưa bà?
Ông làm ơn hỏi Rick xem liệu ông ấy có thể uống với chúng tôi một ly không?
Thưa bà, ông ấy không bao giờ uống với khách hàng. Không bao giờ. Tôi chưa từng thấy bao giờ.
Điều gì khiến một tay chủ quán rượu hợm hĩnh như vậy?
Có lẽ nếu ông nói với ông ấy rằng tôi đang điều hành ngân hàng lớn thứ hai ở Amsterdam...
Lớn thứ hai ư? Điều đó không gây ấn tượng với Rick được đâu.
Chủ ngân hàng lớn nhất ở Amsterdam đang làm bánh trong bếp của chúng tôi.
Điều đó cho chúng tôi chút gì để trông đợi.
Và bố ông ta là hầu phòng.
Xin lỗi.
Rất tiếc, thưa ngài. Đây là phòng riêng.
Thực là trơ tráo. Anh tưởng? Tôi biết trong đó tổ chức đánh bạc.
- Anh không dám không cho tôi vào đó đâu. - Sao? Có chuyện gì vậy?
Tôi đã từng vào tất cả các sòng bạc từ Honolulu tới Berlin.
Nếu các ông cho tôi ra rìa, các ông thật sai lầm.
Xin lỗi. Chào Rick.
Ngài có thể tiêu tiền ở quầy bar.
Sao? Anh có biết tôi là ai không?
Tôi biết. Rất may là quầy bar có phục vụ anh.
Thật là quá quắt! Tôi sẽ viết bài về việc này trên tờ The Angriff.
Anh biết không, nhìn anh lúc này, người ta sẽ tưởng rằng anh đã quen làm vậy rồi.
- Cái gì khiến anh nghĩ tôi chưa từng? - Không có gì.
- Nhưng lúc anh mới tới, tôi đã nghĩ-- - Anh đã nghĩ gì?
Tôi làm gì có quyền để nghĩ chứ?
Tôi ngồi được chứ?
Thật tệ cho hai người Đức đó phải không?
Họ găp may đấy. Hôm qua họ còn là lính quèn...
...hôm nay đã là cái chết vinh quang.
Anh đúng là người độc địa, Rick ạ, mong anh thứ lỗi cho tôi vì đã nói thế.
Không sao!
- Anh uống với tôi một ly nhé? - Không.
Tôi quên mất, anh không bao giờ uống với ai cả Phiền anh cho tôi thêm ly nữa.
Anh coi thường tôi phải không?
Nếu tôi có bận tâm đến anh một chút nào đó thì có lẽ tôi sẽ khinh.
Nhưng tại sao?
Anh phản đối cách làm ăn của tôi ư?
Nhưng hãy nghĩ tới những người dân tị nạn nghèo khổ phải bám rễ ở chốn này nếu như tôi không giúp đỡ.
Như vậy không phải là xấu, theo như tôi nghĩ, Tôi cung cấp visa để họ ra đi.
Với giá cao, Ugarte ạ. Với giá cao.
Nhưng anh hãy nghĩ đến những kẻ không thể trả nổi giá của Renault đưa ra.
Tôi bán cho họ rẻ một nửa. Như vậy là cơ hội lắm sao?
Tôi không phiền vì một kẻ cơ hội. Tôi đang muốn nói đến cái giá cắt cổ kia.
Sau đêm nay tôi sẽ chấm dứt công việc này.
Cuối cùng thì, tôi cũng sắp rời Casablanca.
Anh đút lót ai để lấy visa? Renault hay là chính anh?
Chính tôi. Tôi thấy thế hợp lý hơn.
Xem này, Rick.
Biết cái gì đây không?
Đây là thứ mà ngay cả anh cũng chưa từng được thấy.
Giấy quá cảnh do Tướng de Gaulle ký.
Không thể bị bác bỏ. Thậm chí không thể bị thắc mắc.
Chờ chút.
Tối nay tôi sẽ bán chúng với giá cao hơn cả trong mơ.
Và sau đó, vĩnh biệt Casablanca.
Tôi có nhiều bạn ở Casablanca, nhưng không hiểu sao, chỉ vì anh coi khinh tôi...
nên anh là người duy nhất tôi tin tưởng.
Anh giữ chúng hộ tôi nhé, được không?
- Trong bao lâu? - Có thể là một giờ, cũng có thể hơn.
- Tôi không muốn chúng ở đây qua đêm. - Đừng lo về điều đó.
Làm ơn giữ chúng hộ tôi.
Cám ơn anh. Tôi biết tôi có thể tin anh.
Bồi bàn. Tôi đang đợi vài người.
Nếu có ai hỏi tôi. Tôi ở ngay đây nhé.
Rick...
Tôi hy vọng giờ đây anh đã có ấn tượng hơn về tôi.
Nếu anh thứ lỗi, tôi sẽ chia sẻ vận may của tôi cho anh.
Đợi chút đã.
Tôi nghe đồn rằng hai người Đức kia đang mang giấy quá cảnh.
Tôi cũng nghe đồn như thế. Tội nghiệp họ.
Anh đúng đấy, Ugarte. Tôi đã có một chút ấn tượng với anh rồi.
Nào, ai gặp khó khăn? Chúng ta gặp khó khăn
Khó khăn bao nhiêu? Quá nhiều những rắc rối
Mỗi khi bạn chau mày Chỉ cần gõ lên sàn!
Ai không hạnh phúc? Chúng ta không hạnh phúc
Bất hạnh thế nào? Thật nhiều bất hạnh
Nhưng điều đó không sao. Mỗi khi bạn buồn Chỉ cần gõ lên sàn!
Ai may mắn? Chúng ta may mắn
May mắn thế nào? May mắn rất nhiều.
Vậy hãy cười lên, và gõ lên sàn.
- Chào, Rick. - Chào, Ferrari.
Việc kinh doanh ở quán Blue Parrot thế nào?
- Tốt, nhưng tôi muốn mua quán của anh. - Quán này không phải để bán.
- Anh đã nghe giá tôi đề nghị đâu. - Tôi không bán với bất kỳ giá nào.
- Thế còn Sam? - Tôi không mua bán người.
Tệ quá. Đó là mặt hàng chính ở Casablanca.
Chỉ với đám dân tị nạn, chúng ta có thể kiếm cả một gia tài, nếu anh đồng ý hợp tác với tôi ở chợ đen.
Tôi cho là ông cử điều hành công việc của ông và để tôi làm việc của tôi.
Tôi cho là ta nên hỏi Sam. Biết đâu cậu ta thích thay đổi chỗ làm.
Có lẽ nên thế.
Đến bao giờ anh mới nhận ra rằng ngày nay chủ nghĩa biệt lập không còn là một chính sách khôn ngoan?
Sam, Ferrari muốn anh tới làm cho ông ấy ở quán Blue Parrot.
Ồ, Tôi thích ở đây hơn.
- Ông ấy sẽ trả lương anh gấp đôi. - Tôi còn không có thời gian để tiêu hết số tiền nhận được ở đây.
Tiếc quá.
Đây là rượu riêng của ông chủ...
- ...bởi vì, Yvonne ạ, tôi yêu em. - Thôi im đi.
Được thôi. Được thôi. Vì em, tôi sẽ im. Bởi vì, Yvonne ạ, tôi yêu em.
Mấy tay người Đức đưa tờ séc này. Có được không ạ?
Anh ở đâu đêm qua?
Lâu quá rồi. Tôi không nhớ.
- Tối nay em có thể gặp anh không? - Tôi không có dự định này.
Cho tôi ly nữa!
- Sascha, cô ấy uống đủ rồi. - Đừng nghe lời anh ta. Rót đầy đi.
Yvonne, tôi yêu em, nhưng ông ấy trả lương cho tôi.
- Rick, Em chán việc anh cứ... - Sascha, gọi xe đi.
- Lấy áo khoác của cô đi. - Anh buông tay ra.
Cô sẽ về nhà. Cô đã hơi quá chén rồi.
Ê, taxi.
Anh nghĩ anh là ai mà áp đặt tôi như vậy?
Tôi thật ngốc khi yêu một gã như anh.
Đi cùng cô ấy đi, Sascha. Hãy đảm bảo là cô ấy về đến nhà.
Rồi anh quay lại đây ngay.
Vâng, thưa ông chủ.
- Chào, Rick. - Chào, Louis.
Anh thật vô lý làm sao! Xua đuổi phụ nữ.
Một ngày nào đó họ sẽ trở nên khan hiếm.
Tôi nghĩ giờ tôi nên gọi điện cho Yvonne.
Biết đâu lại làm cô ấy phấn khởi lên.
Khi đụng đến vấn đề phụ nữ, ông quả thực là một người dân chủ.
Còn tôi thì nói anh là thái độ của người Ý thật bẩn thỉu!
No comments yet. Be the first to leave one.