Percy Jackson and the Olympians

Percy Jackson and the Olympians

Vietnamese সাবটাইটেল ডাউনলোড করুন

সিজন 1

রিলিজ তথ্য

Percy Jackson and the Olympians S01E01 1080p WEB H264-AdaptableFlatDogfishFromPluto
ভাষ্য লিখেছেন bobbyocean

ট্যাগ

web
1080
720p
720
HD
Web-DL
web-dl
WEB-DL
প্রকাশিত: 2023-12-20
ডাউনলোড: 85
শ্রবণপ্রতিবন্ধীদের জন্য: No

Vietnamese সাবটাইটেল প্রিভিউ

প্রথম 200টি লাইন।

Nghe này, tôi không có muốn làm một á thần.

Làm một á thần rất nguy hiểm. Đáng sợ lắm.

Hầu như là bạn sẽ bị giết theo những cách đau đớn và ghê rợn.

Nếu bạn nghĩ mình có thể là một trong số chúng tôi, tôi khuyên là

hãy quay đầu khi còn có thể,

bởi một khi bạn biết mình là gì...

chúng cũng sẽ cảm thấy và chúng sẽ tìm tới bạn.

Đừng nói là tôi không cảnh báo trước.

PERCY JACKSON VÀ CÁC VỊ THẦN CỦA ĐỈNH OLYMPUS

TẬP 1: TÔI TRÓT LÀM CÔ GIÁO DẠY ĐẠI SỐ BỐC HƠI

Tên tôi là Percy Jackson. Tôi 12 tuổi.

Tôi có phải một đứa trẻ có vấn đề?

Ừ, có thể nói là vậy.

Điểm kém, bị bắt nạt, toàn những chuyện bình thường.

Và rồi có những chuyện khác.

Những chuyện mà có thể không bình thường lắm.

Là tôi đó, hồi lớp hai. Vì sao tôi lại ở trên đó á?

Tôi đã thấy thứ gì đó.

Chí ít là tôi có thể thề tôi đã thấy thứ gì đó.

Khi bạn nói là thấy thứ gì như thế, bạn phải vào văn phòng của ông này.

Tin tốt là ông ấy nói không có gì phải lo cả.

Tất cả chỉ là tôi tưởng tượng ra,

nhưng nếu nó xảy ra lần nữa, hãy nhớ nói với người khác.

Nó đã xảy ra lần nữa.

Những thứ không tưởng mà cảm giác như chúng bước ra

từ chính những câu chuyện mẹ vẫn hay kể tôi nghe.

Trong phút chốc trông rất thật, rồi ngay sau đó...

Đúng là thằng đụt.

Này các cậu, muốn nghe về những thứ tưởng tượng tôi thấy không?

Đó không phải chuyện mà bạn muốn nói cho bất cứ ai,

nên tôi không nói.

Rồi... một điều đã thay đổi.

QUÁI VẬT ĐẦU BÒ

Tôi gặp Grover.

Chúng tôi có rất nhiều điểm chung.

Chỉ hắn...

Và không chỉ vì cả hai đứa đều đứng ở đáy chuỗi thức ăn.

Và bạn biết sao không?

Cảm giác được nói về những thứ này với Grover thật tốt.

Tôi gần như có thể tin rằng chúng chỉ là tưởng tượng.

Kỳ lạ, nhưng vô hại.

Cho đến ngày điều đó cũng thay đổi nốt.

Cho đến ngày một trong số chúng quyết định tìm tới tôi.

BẢO TÀNG MỸ THUẬT METROPOLITAN

Những gì các em thấy ở đây không phải là hư cấu.

Chúng không phải là kỳ ảo.

Thứ các em thấy ở đây là những phần thật nhất và sâu thẳm nhất của chính mình.

Các em à...

các vị thần...

những con quái vật, những người anh hùng

mà các em thấy trong căn phòng này

là những lời nhắc nhở về khả năng của con người.

Giờ thì trong phiếu làm bài của các em,

thầy muốn các em chọn một mẫu vật mà các em thấy ở đây

và miêu tả nó.

Không chỉ mỗi vẻ bề ngoài...

mà còn cảm giác nó gợi cho các em.

Nhé? Được rồi, đi đi nào.

Con thấy gì?

Perseus...

đó là con.

Ừm, con được đặt tên theo người đó đấy.

Vì vậy mà mẹ đặt tên con theo anh ấy ạ?

Vì anh ấy là một người hùng?

Vì sao con nghĩ anh ấy là người hùng?

Vì anh ấy giết quái vật.

Vậy vì sao con nghĩ cô ta là quái vật?

Mẹ à...

Không phải ai trông giống anh hùng cũng là anh hùng,

và không phải ai trông giống quái vật cũng là quái vật.

Mẹ lấy tên anh ấy đặt cho con vì khi anh ấy còn bé tí,

anh ấy và mẹ mình bị đặt trong một chiếc rương gỗ

và bị thả trôi ra biển bởi một ông vua rất giận giữ.

Cô độc, sợ hãi. Và vào buổi đêm, mẹ sẽ thì thầm vào tai anh:

"Hãy vững tâm vào, Perseus.

Đương đầu cơn bão được tạo ra để quật đổ ta vì ta không thể bị quật đổ

miễn là mẹ con ta có nhau".

Và vượt qua mọi gian khó,

anh ấy tìm được đường đến với kết thúc có hậu.

Percy?

Mẹ ạ?

Mẹ ngay đây này, con yêu! Mẹ đây!

Trò Jackson,

trò phải học cách kiểm soát bản thân, trò hiểu chưa?

- Em á? - Trò hiểu chưa?

Cậu ấy không kìm được, cô Dodds ạ. Percy cá biệt mà.

Thế là đủ rồi.

Đừng để ý mấy đứa nó.

Khi em sẵn sàng nghe

những gì các vị thần chuẩn bị cho em, họ sẽ cho em biết.

Thầy tin ở em.

Và thầy tin em sẽ cần cái này.

Giữ lấy nó nhé.

Nó là một công cụ mạnh mẽ đấy.

Có đủ kiểu suy luận về động cơ của sự bắt nạt đó.

Tổn thương thời thơ ấu, cảm giác thua kém...

Tớ hiểu là Nancy có vấn đề,

tớ chỉ phát chán với việc nó trút hết lên tớ thôi.

Tớ cảm thấy có lẽ đã đến lúc làm gì đó.

Cậu có thể hẹn gặp thầy Kane.

- Thầy ấy rất giỏi nói... - Tớ nghĩ đến việc đẩy Nancy

vào thùng rác gần nhất cơ.

Ồ, không. Không, không, không.

Không, một điều tớ biết về bọn bắt nạt

là cậu không bao giờ nên đứng lên chống lại bọn nó.

Nghe không đúng lắm.

Nghe này...

tớ biết nơi này khắc nghiệt với người như ta.

Nhưng chúng ta sẽ không ở đây mãi.

Ngoài kia còn bao nơi tốt đẹp hơn.

Úi.

Percy...

Không, đừng!

Percy đẩy em!

- Nancy, không sao chứ? - Nó mới đẩy Nancy!

Mày đây rồi.

Bọn tao không có ngốc, Percy Jackson.

Cô Dodds, cô ổn chứ?

Tìm ra mày chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Nó ở đâu, thằng con lai?

Nó ở đâu?

- Cậu ấy ổn chứ? - Cậu ấy chết rồi à?

- Percy? Tớ nghĩ cậu ấy đang ngủ. - Ừ, nhìn mắt kìa.

Làm ơn cho thằng bé không gian đi.

Đã có chuyện gì vậy?

Cô Dodds đâu rồi ạ?

Em không làm gì nó cả!

- Nó đẩy em. - Tất cả ăn trưa tiếp đi.

Không sao cả. Percy chỉ cần chút thời gian thôi.

Em không hiểu. Không ai thấy chuyện vừa rồi à?

Cô Dodds đâu rồi?

Percy, không ai ở đây có tên đó cả.

Được rồi, cả lớp, đi tiếp thôi. Đi thôi. Ăn nốt bữa trưa đi.

Sự thật có thể rất khó xác định...

nhưng trong trường hợp này, sự thật dường như rất khó để phủ nhận.

Trò Jackson,

vài bạn trong lớp em đã thấy em và trò Underwood

cãi cọ với trò Bobofit,

thế nhưng em không hề có lời giải thích về việc em ấy ở trong đài phun nước,

ngoại trừ...

"Em không chạm vào Nancy."

Em còn muốn nói điều gì khác để biện minh không?

Em không chạm vào Nancy.

Được rồi.

Trò Underwood? Em có muốn nói thêm gì không?

Có ạ.

Em có.

Nói đi.

Percy trước đó đã kể với em là muốn trả đũa Nancy

- vì những việc đã làm với bọn em. - Grover?

Và cậu ấy không thành thật về sự việc ở đài phun nước.

- Grover! - Thầy xin lỗi.

Em đang nói là em đã thấy trò Jackson tấn công trò Bobofit?

Vâng,

đúng vậy ạ.

Chuyện này không dễ dàng gì.

Với em,

với tất cả chúng ta.

Thầy rất lo cho em, Percy.

Thầy đã thấy chuyện ở viện bảo tàng.

Em không có chạm vào Nancy.

Thầy biết là em không làm vậy.

Ít nhất là thầy biết em nghĩ mình không làm.

Em có muốn nói thầy biết điều em nghĩ đã xảy ra không?

Em có thể cho thầy biết. Biết đâu thầy sẽ hiểu.

Thầy muốn cá không?

Percy...

Thầy đã thấy rất nhiều người trẻ trải qua chuyện thế này trong đời thầy,

nhưng trong số họ, thầy nghĩ là...

em có thể có hành trình gian nan nhất.

Thầy nghĩ là em đặc biệt.

- Hơn em biết rất nhiều. - Dừng lại đi ạ.

Được chứ ạ? Em không cần nghe thêm chuyện

về việc em không nhận ra mình đặc biệt thế nào.

Chẳng giúp gì đâu.

Xe em đến đây rồi. Em về nhà đây.

HỌC VIỆN YANCY

Đường ống trong toà nhà này chả có vấn đề gì cả.

Có lẽ anh nên đi khám đi.

Sao anh biết tôi không phải bác sĩ chứ?

Anh đã nghĩ đến việc ăn nhiều hoa quả hơn chưa?

Này! Tôi ăn hoa quả hơi bị nhiều đấy. Anh thì đã nghĩ đến chưa?

Chào cháu, Percy.

Chào chú Eddie, cháu xin lỗi về chuyện đó.

Chú đang đi ra, cháu đang đi vào. Chú mới nên xin lỗi cháu.

Trời đất, chào mày.

Mừng học sinh ưu tú về nhà.

Mẹ con đi làm về chưa?

Mày chỉ nói được thế với tao thôi à?

- Sau khi bị cho thôi học ư? - Con không có bị cho thôi học.

Hiệu trưởng của mày đã gọi và ông ấy nói như thế.

Ông ta nói mày bị đuổi rồi.

Họ gọi đến máy mẹ mà.

- Dượng nghe máy mẹ ư? - Máy nào reo tao chả nghe.

Vậy mày bị đuổi vì tội gì?

Ông ấy nói con tấn công một đứa trong chuyến ngoại khoá.

Được rồi.

Được rồi... Nhưng mà nếu mày muốn sống trong nhà tao,

- mày phải sống theo luật của tao. - Nhà dượng?

- Trong nhà mỗi mẹ con có việc làm. - Sao cơ?

মন্তব্যসমূহ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left