প্রথম 200টি লাইন।
Có những giọng nói đó trong đầu hẳn khó khăn lắm.
Marc Spector. Steven Grant. Khonshu.
Trả nó lại đi, đồ ngốc.
TRƯỚC ĐÓ
Ông nghe thấy ông ta à?
Không còn nữa. Tôi là Thế thần trước đó của ông ta.
Khonshu trừng trị những kẻ đã đi vào con đường tội lỗi.
Sự trừng phạt của ông ta đến quá muộn.
Ammit xoá bỏ cái ác từ gốc rễ.
Tôi ước bà có thể sống để thấy thế giới chúng tôi tạo ra.
Tuy nhiên, Ammit đã quyết định.
Anh không cần nghi ngờ phán quyết của người.
Ammit sẽ soi sáng đường đến cái thiện.
Ta phải hồi sinh người.
Steven, tôi đã lập giao kèo với Khonshu.
Nó phụ thuộc vào việc anh không can thiệp.
Giờ đưa cơ thể đây.
Con bọ hung hoạt động như một loại la bàn,
dẫn ta đến lăng mộ của Ammit.
Triệu hồi bộ đồ đi!
Chết tiệt!
Ta sẽ tìm con bọ hung.
Quá muộn rồi. Harrow đã có nó.
Vậy ta tìm cách khác. Ta sẽ đến lăng mộ Ammit trước.
Và rồi con tìm thấy anh ấy, cùng với con bọ hung,
sống cách chỗ cũ của bọn con 20 phút đi đường.
Giờ có lẽ anh ấy sẽ khiến mình bị giết khi chạy quanh Cairo.
Đó là lý do trông con lại chán đến thế khi về nhà.
Có thể do lo lắng.
Đã 10 năm rồi.
Không lo con có thể đã gần hết đường lui rồi sao?
Tất cả những thánh tích bị đánh cắp và đống đồ cổ táo tợn đó?
Con không ăn cắp.
Chúng đã bị đánh cắp rồi.
Đó là điều mà mọi người quên.
Con lấy chúng đi khỏi chợ đen
và trả chúng về cho chủ sở hữu hợp pháp.
Con có thể giữ vài món để trang trải hoá đơn.
Thông minh ghê.
Không còn ngây thơ nữa nhỉ?
Không biết lúc này bố con sẽ nghĩ gì về con bọ hung nhỏ của ông ý?
Ta sẽ không bao giờ biết.
Không thể tin là ông ấy để mẹ dạy con làm tất cả những thứ này.
Ha! Ông ấy đã cưng chiều con.
Con nghĩ mấy bãi đào của ông ấy là chỗ cho trẻ con à?
Khảo cổ học. Một đám mọt sách bị ám ảnh.
Việc gì xảy ra trên sa mạc đó đã lạc vào biển cát rồi.
Đó là việc khó khăn, đào lại nỗi đau quá khứ.
Dễ bị mắc kẹt.
Ám ảnh với những điều làm tổn thương ta.
Tuyệt. Thế con không làm cái nào cả.
Làm như con không ám ảnh rồi ấy.
Mẹ cũng nhớ ông ấy, vậy thôi.
Nhưng đó là vướng bận của con, không phải của mẹ.
Cứ tránh xa những nỗi ám ảnh cũ ra.
Cứ bảo mẹ uỷ mị đi, nhưng mẹ lo cho con.
Thượng lộ bình an nhé cưng.
Cảm ơn mẹ.
Ta tìm thấy Ammit rồi.
Người ở đây.
Tìm thấy người rồi.
Người ở đây.
Marc Spector đang ở Cairo.
Hắn đang lần theo chúng ta.
Tôi biết. Người ở đây.
Chết tiệt.
Bọn mày giết anh ta à?
Tao cần nói chuyện với gã đó.
Về một bãi khai quật.
Xem ra tao phải nói chuyện với bọn mày rồi.
Mày tới quá trễ rồi.
- Mày sẽ không bao giờ tìm được Harrow. - Vậy hả?
Ái chà.
Ta đang nhảy à? Hay đánh nhau? Ta sẽ làm gì?
Vào mặt này, thằng ngoại quốc.
Marc.
Đừng làm thế, Marc.
Dừng lại đi.
Dừng lại.
Steven đâu rồi?
Làm ơn dừng lại!
Anh nói tiếng Ả rập hả?
Sao lại cư xử như người ngoại quốc vậy?
Anh đang đưa tôi đi đâu?
Anh bảo là sân bay.
Sân bay.
Khoan, khoan. Dừng lại! Dừng lại!
Để tao nói chuyện với chúng mày.
Để bọn tôi đi đi.
Đó không phải tao!
Nói chuyện một lát nào.
Tiền của tôi!
Tiền của tôi!
Tiền của tôi! Tiền của tôi đâu?
Harrow ở đâu?
Harrow ở đâu? Nói cho tao.
Marc.
Marc, đủ rồi.
Cái gì?
Ôi trời ơi.
Trời ơi.
Steven, anh đã làm gì?
Tôi thề. Không phải tôi.
Thế thì ai?
Lăng mộ ở đâu?
Đưa nó ra mép vực.
Nó chỉ là một đứa trẻ.
Nó sẽ nói.
Harrow ở đâu?
Harrow ở đâu?
- Tôn thờ Ammit. - Đừng, nhóc.
Ta tưởng nó sẽ nói.
Anh bị làm sao vậy, Steven?
Tôi ư? Anh mới là người lên cơn cuồng sát.
Tôi không có làm mấy việc này.
Tôi cũng thế. Nghe này, nếu anh có vấn đề với số xác,
tôi khuyên anh nên thôi nghe con bồ câu ngu ngốc đó đi.
Đừng ngáng đường tôi.
Được rồi, nếu không tìm được nhóm đào của Harrow,
ta sẽ phải ngăn chúng bằng cách khác.
Thế nào? Các thần khác thì sao?
Họ sẽ cứ đứng nhìn và để một kẻ giải phóng Ammit sao?
Báo hiệu gặp mặt với các thần là mạo hiểm với cơn thịnh nộ của họ.
Tại sao? Viễn cảnh tệ nhất là gì?
Làm họ đủ tức giận và họ sẽ giam cầm ta trong đá.
Nghe đâu có tệ lắm.
Để xem ngươi chọi lại Harrow thế nào
mà không có bộ giáp chữa lành của ta bảo vệ.
Được rồi. Vậy sao đây?
Ông có ý hay không?
Ta có một ý tồi.
Khonshu?
Ông đang làm gì vậy?
Gửi cho các thần một dấu hiệu họ không thể ngó lơ.
Giúp với!
Ông đang trở nên tuyệt vọng rồi, con chim già.
Đào tiếp đi! Có chuyện gì thì vẫn cứ đào tiếp!
Không dừng lại. Tôi sắp sửa được triệu tập rồi.
Thế hơi quá đấy, ông có nghĩ vậy không?
Nhanh lên. Họ đang tập hợp Thế thần của mình rồi.
Chẳng phải họ được rải rác khắp thế giới ư?
Phải. Nhưng với một cuộc họp của Cửu thần,
một cánh cổng sẽ xuất hiện ở bất cứ đâu.
Ok. Thế cổng của tôi đâu?
Lần cuối ta nói chuyện với các thần, họ đã trục xuất ta.
Vụ kiện Harrow của ta phải là không thể chối cãi.
Ông không đi cùng à?
Ta sẽ ở đó.
Không thể tin nổi.
Ôi trời ơi. Ta đang ở bên trong.
Ta đang ở trong Kim tự tháp Giza.
Sự màu mè của Khonshu đúng là không ai sánh kịp.
Anh hẳn là Thế thần của ông ấy.
Chào. Và cô là ai?
- Tôi là Yatzil, Thế thần của Hathor. - Được rồi.
Nữ thần của tình yêu và âm nhạc?
Hay đấy.
Chắc hẳn Khonshu đã nhắc tới bà ấy chứ?
Thần thánh không hẳn là chủ đề ưa thích của ông ta.
Kể cả khi họ là bạn cũ ư?
Xin lỗi.
Bà ấy nói không lâu về trước Khonshu rất thích những giai điệu của Hathor.
Theo tôi biết, giai điệu duy nhất Khonshu thích là âm thanh của nỗi đau.
Yatzil.
Khonshu đã bảo anh việc này diễn ra thế nào chưa?
Không hẳn. Có gì tôi nên biết không?
Tôi cố không chống lại nó.
Nó là một cảm giác kỳ lạ. Nhưng rồi anh sẽ quen.
Tuyệt lắm.
Hiện có Horus, Isis, Tefnut,
Osiris và Hathor,
lắng nghe lời trình bày của Khonshu.
Ông đã từng bị trục xuất vì suýt làm lộ chúng ta, Khonshu.
Và ông biết bọn ta khinh thường sự loè loẹt,
mặt nạ phô trương, và vũ khí của ông.
Nhưng thao túng bầu trời một lần nữa
và bọn ta sẽ giam cầm ông trong đá.
Bớt mấy lời đe doạ phách lối đi!
Ta bị trục xuất vì không từ bỏ nhân loại,
không như đám các người.
Chúng ta không từ bỏ nhân loại.
Họ đã từ bỏ chúng ta.
Chúng ta đơn giản tin tưởng các Thế thần thực hiện mục đích của mình
mà không lôi kéo sự chú ý quá mức về phía mình.
Không giống như ai đó.
Thế thần là không đủ! Chúng ta cần sức mạnh của thần.
Ra khỏi sự phồn hoa của Miễn hư vô đi trước khi các người mất cõi này.
Lần cuối cùng, Khonshu...
Các Thế thần còn ở đây đơn giản chỉ để quan sát.
Chúng ta đã quyết định từ lâu rằng mình không muốn can thiệp
vào chuyện của loài người.
Chúng ta sẽ quyết định hướng hành động tốt nhất.
Nêu mục đích đi.
Ta kêu gọi phán xét Arthur Harrow.
Cáo buộc?
Âm mưu thả Ammit!
Lời buộc tội nặng nề đấy, Khonshu.
Hãy triệu tập bị cáo.
Tôi thấy là với sự hiện diện của Thế thần tạm thời hiện tại của Khonshu,
mục đích cuộc gặp mặt của chúng ta hẳn phải bất chính lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.