Prime Cut

Prime Cut

Vietnamese সাবটাইটেল ডাউনলোড করুন

রিলিজ তথ্য

Prime Cut 1972 1080p BluRay H264 AAC-RARBG vi
ভাষ্য লিখেছেন nam le
Prime.Cut.1972.1080p.BluRay.H264.AAC-RARBG

ট্যাগ

BluRay
1080
প্রকাশিত: 2019-08-21
ডাউনলোড: 27
শ্রবণপ্রতিবন্ধীদের জন্য: No

Vietnamese সাবটাইটেল প্রিভিউ

প্রথম 200টি লাইন।

Lấy năm cái.

Đơn hàng đặc biệt.

Xin chào.

Chúc ngài ngủ ngon.

Jake.

Đi làm nguội nó đi, em bé.

Con điếm ấy, nó có thể biết một cuốn sách bẩn thỉu và bán chạy hàng đầu chỉ trong hai tuần lễ.

Jimmy, cho tụi này đồ uống đi.

Anh khỏe không, Nick? Tụi này đang kiếm anh khắp nơi.

Tôi khỏe. Anh thế nào, Jake?

Tôi gặp vài rắc rối. Rắc rối lớn ở Kansas City với Mary Ann.

Hắn đang mập lên như con chuột cống.

Hắn thiếu chúng ta khá nhiều, Nick. Gần tới nửa triệu.

Hắn đang mút sạch kem sữa của hắn và dán nhãn Kansas lên mông đít tôi.

Tôi cần anh dạy nó một bài học.

Vậy cá ngựa là bao nhiêu?

$50,000.

Chơi nó bằng mọi giá.

- Bằng mọi giá? - Mọi giá.

Tìm người mang túi xác của anh đi.

Không, Nick à, chuyện này lớn hơn thế. Tôi cần anh.

Chà, Jake à, tôi đang trong kỳ nghỉ.

Sao không sử dụng đám trẻ của anh?

Tôi đã làm rồi, Nick.

Tôi đã gởi Kelly xuống đó. Tôi đã gởi Maguire xuống tìm Kelly.

Anh ta thấy nó trong 3 mét phân bò.

Họ tìm thấy Maguire trôi suống dòng Missouri.

Và rồi tôi đã gởi Murphy xuống.

Shaughnessy, mang cái đó tới đây.

Nhìn cái này đi, Nick.

Tới đi, nhìn thử coi.

Đem trở lại những ký ức xấu, Nick. Weenie và Mary Ann.

Cặp anh em chân heo. Tụi nó hạ gục tất cả mọi người.

Và chúng ta biết chúng khi nào.

Tôi cần vài chàng trai.

Delaney.

O'Brien.

Shaughnessy đây.

Họ là những người giỏi, Nick. Họ trẻ, nhưng họ giỏi...

và đó là những người giỏi nhất tôi có ở thị trấn này.

Được rồi, họ sẽ làm tốt chuyện này.

Ngoan lắm, Nick. Sẽ gặp lại anh sau.

Tốt hơn là anh nên coi chừng.

Anh có thể lại gặp một Clarabelle khác.

Tôi không bao giờ khoái gu đó nữa, Nick à.

Khi anh tới Kansas City, đừng gởi lời chào Clarabelle của tôi.

Tôi phải làm gì với thứ này, ông Devlin?

- Anh biết Murphy không? - Biết.

- Anh ấy là người tốt hả? - Vâng, anh ấy rất tốt.

Vậy chôn anh ta đi.

Tin khí hậu của Chicago không thay đổi.

Luồng hơi nóng tiếp tục vào ngày thứ năm...

với nhiệt độ khoảng 90F và độ ẩm cao.

Tất cả miền Trung Tây gần như bị ảnh hưởng...

và hơi nóng không dịu bớt trong ít nhất 4 đến 6 ngày nữa.

Đồng thời, khí hậu ở miến Đông, từ Washington đến New England...

mát mẻ, với nhiệt độ lên tới 80F.

Đó là phần tin và thời tiết lúc này, sẽ được cập nhật vào lúc 9.00.

Bây giờ, trở lại với Walter.

Tiếng rên rỉ của thời xa xưa hả, Nick?

- Để tôi lấy nó, nhóc. - Cám ơn.

Nhảy vào đi, nhỏ.

Ông tới gặp mẹ tôi nhé, Ông Devlin?

Chắc rồi.

Ông ấy đến chào mẹ đây, Mẹ à.

Ồ, nhìn kìa, đó là Ô. Devlin.

Nick nói ông ấy muốn gặp mẹ, Mẹ à.

- Thật là sung sướng được biết bà. - Tôi cũng vậy, tôi chắc chắn vậy, Ô. Devlin.

- Cô khỏe không. - Chào.

Mẹ, con chưa bao giờ thấy ai như vậy.

Nhảy vào đi.

Bắp bò và cải bắp, hả, nhóc?

- Cà phê, Nick? - Ờ, được rồi.

Tôi chưa bao giờ ở K.C.

- Toàn là nông trại, hả? - Ừa.

- Họ trồng trọt gì ở đó? - Lúa mì, bắp.

Chúa ơi, thật là một thị trấn trần trụi.

Quẹo trái ở đây.

Ở yên chỗ.

Một, ba. Một, bốn.

Một, năm. Một, sáu.

Một, bảy. Một tám.

Một, chín.

- Chuyện quái gì... - Thật vui được gặp mày trong cùng hang chuột cũ.

Tôi không mong gặp anh ở đây, Nick.

Anh ăn một chút chứ, Nick? Đó là Kosher Kiel.

Quá tệ, Weenie. Đó là bàn tay xúc xích của mày.

Mày nói Mary Ann biết là tao đến đây, và đừng có mang ý nghĩ khốn kiếp nào...

về chuyện biến tao hay các đệ tử của tao thành món thịt xay.

Mày nghe rõ chứ?

Không phải thịt xay.

Món hầm Ailen! Rồi mỡ!

Trời đẹp hả.

Tụi tôi đã dẹp tiệm tất cả. Đây là chuyện buôn bán riêng tư.

Xứ sở hiếu khách. Chết tiệt!

Không, chắc chắn. Cô ta thật tuyệt.

Anh chàng này nói với cô gái: "Đó không phải nhẫn của tôi, đó là đồng hồ đeo tay".

Nick.

Mary Ann.

- Anh nhìn vẫn như xưa. - Anh cũng vậy.

Đời đối xử với anh thế nào? Tôi nghe nói anh trở lại miền Đông.

Chicago.

Chicago?

- Anh biết vài nhân vật, phải không? - Phải, tôi biết vài người.

- Anh ăn lòng bò? - Phải.

Tôi thích món đó.

Nói chuyện bây giờ, ăn để sau.

- Anh tính... - Phải, tụi tôi tánh nóng.

George, cắt thêm một ít lát thịt nhé?

Cho họ bất cứ gì họ yêu cầu.

Nhào vô ăn đi, các bạn.

Nhanh lên, nhào vô đi bạn?

Thịt bò Mỹ ngon hơn. Ăn thêm thịt đi.

Tôi cần nói chuyện làm ăn với bạn Nick của tôi từ Chicago đến.

Anh có một cơ sở thật lạ mắt ở đây.

Tôi nghĩ anh và Weenie đang kinh doanh ngành đóng gói thịt.

À, thịt bò tươi, thịt gái tươi mát. Tất cả với tôi đều như nhau.

Thiên hạ muốn mua gì, tôi bán nấy.

Anh muốn điều gì, Nick?

$500,000 anh đã quịt nợ của Chicago.

Không ai ưa món xúc xích hết, Mary Ann.

- Có thể Jake sẽ thích món bíp tết lần tới. - Đừng xô đẩy.

Thôi nào, Nick, hãy khôn chút đi.

Chicago đang suy sụp.

Ở đó không còn lại gì nữa ngoài con nít và người già.

Thứ gì chưa bị đốt trụi thì đã bị bắn nát, góp nhặt đi.

Nếu nó vẫn còn hoạt động, nó bị mắc kẹt trong Joliet.

Khu Đông, ai điều hành nó? Bọn Đen? Puerto Ricans?

Bọn chúng có cách riêng để làm mọi chuyện.

- Anh muốn nói chuyện cho họ? - Phải.

Cái họ có mọi người đều muốn, chuột cống và rác rưởi?

Anh biết Chicago là gì không?

Chicago là con lợn nái già ốm yếu, ủn ỉn đòi kem tươi.

Cái nó đáng được là đống mỡ heo.

Ngày nào đó, thiên hạ sẽ đun sôi thị trấn đó để lấy mỡ.

Ở đây thì khác. Đây là đất trung tâm.

Mọi người đều muốn cái tôi sở hữu. Hạng A.

Hàng loại một, nuôi dưỡng đặc biệt.

Đương nhiên, tụi tôi phải giữ chúng bằng một ít mũi tiêm.

Từ trên xuống dưới, tất cả lô hàng đều được chích.

Làm ơn cứu tôi.

Sao anh không đến với tôi, Nick? Đây là một thương vụ tốt.

Không. Anh đang ngụp lặn trong ống cống. Hãy gởi nó đến Chicago.

Bây giờ là cuối tuần, anh biết đấy. Ngân hàng đóng cửa.

Ngân hàng vẫn mở. Dễ hay khó, tụi nó phải mở cửa.

Ngày mai anh đến hội chợ. Tôi sẽ đưa anh thứ anh muốn.

Giá thịt con gái lúc này là bao nhiêu?

Ờ, em Blue Book là $20, nhưng với anh thì $15.

Hãy nói là tôi đưa cô ta vào tài khoản.

Ừa, thông minh lắm. Anh và Jake, mấy người nghĩ mình là thứ thiệt.

Đi tới bất cứ đâu, anh kéo quần xuống và tôi sẽ kéo quần của tôi xuống theo.

Chúng ta sẽ xem thử ai là người lớn nhất.

Sao chúng ta không hỏi thử Clarabelle?

Ngón tay cái ra sao rồi, Weenie?

Nếu còn đau, sao mày không bỏ vô miệng và mút nó?

Đây, lo giùm hành lý giúp tôi, được chứ?

- Nicholas Devlin. - Nick.

- Chào, Jerry. Anh khỏe không? - Rất vui được gặp anh, Nick.

- Đã có sẵn phòng dành cho anh. - Tốt.

Chỉ cho Ô. Devlin phòng Chicago đặc biệt.

Họ thường gọi đó là phòng Tổng thống, nhưng bọn họ không còn ghé Kansas nữa.

Cần bất cứ gì Nick, cứ gọi. Anh thấy rất khỏe.

Anh cũng nhìn thấy khỏe, anh bạn.

- Để cô ấy cho tôi. - Cô ấy nhẹ như một em bé.

Shay, cô ấy cần một vài thứ.

Kêu giúp ai ở bộ phận trang phục lên nhé.

Được rồi, ai chia đây?

Được rồi, tôi có mặt.

Cái này làm anh tốn tiền đó, anh bạn.

Tôi mở.

Chào, nhóc.

Chào.

Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì đẹp như vầy.

Thơm quá.

Tôi đã cạn láng.

Xì-gà Havana.

Tôi có lỗ mũi thính.

- Ngửi thấy một người bạn cách xa cả dặm, hả? - Ông nói đúng.

- Tên ông là gì? - Nick. Còn tên cô?

- Poppy. - Hello, Poppy.

Tôi là quà của ông hả?

Không.

Được canh giữ bảo vệ.

Chà, tôi đoán điều đó không tệ lắm.

Cái này nhìn được chứ?

Đó. Tôi ổn chứ?

Rất đẹp.

- Hai, thưa ngài? - Hai, làm ơn.

- Ngài dùng bữa chiều chứ? - Vâng, chúng tôi sẽ ăn chiều.

Tôi nghĩ là cô gái trẻ sẽ thích một consommé...

và tôi muốn vichyssoise.

Connie, trắng Jersey, $2.500.

Chúng ta sẽ có một hội chợ tuyệt vời nhất chưa từng thấy.

Đúng, chúng ta có một hội chợ khốn kiếp tuyệt vời nhất chưa từng thấy.

Để tao coi thử.

Tao sẽ lấy ít thuốc bôi cho nó.

Shorthorn.

- Nó sẽ không buốt, phải không? - Không.

- Anh chắc không? - Chắc.

- Thứ đó sẽ làm mau lành. - Ừa.

মন্তব্যসমূহ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left