প্রথম 200টি লাইন।
Bán cho cô ít hành lá đi.
3 nghìn won. - Đắt quá.
Đắt gì chứ?Cái này là rẻ nhất ở đây rồi.
Giá cả dạo này đều tăng lên.
Cô không biết sao?
Cái này là thực phẩm hữu cơ đấy.- Nhưng mà...
Cô nghĩ Bok Soon là đồ ngốc sao?
Cháu thông minh hơn rồi đấy.
Miễn phí dưa chuột và cà tím nhé.
Ngày bản hàng của Bok Soon chuẩn bị kết thúc rồi.
Hành lá 1 nghìn won đây.
Hành tây cũng 1 nghìn won.
Dưa chuột 1 nghìn won.
Con bé ngủ rồi sao?
Bok Soon à, cháu khỏe không?
Eun Jung vẫn ổn phải không?
Thật tội nghiệp.
Mẹ cháu đã bỏ rơi cháu khi cháu còn rất nhỏ
nên cháu mới trở nên ngốc nghếch như vậy.
Đừng đến trường nữa.
Hãy làm việc chăm chỉđể kiếm thật nhiều tiền nhé.
Cháu phải chăm sóc tốtcho em cháu đấy, nhớ chưa?
Thật không nhẫn tâm bỏcon bé chậm chạp này ở lại một mình.
Bok Soon à.
Nếu cháu nhớ bàthì hãy hát bài này nhé.
Giao mỳ tương đen đây.
=Mỳ tương đen sao? - Vâng.
Nó nóng lắm đấy.
Lần trước cô còn nợ 2 nghìn won đấy nhé.
Nhưng mà...
Đừng đưa dưa chuột cho tôi nữa.
Trả tôi tiền đi.
Cả bí nữa.Đưa mỳ cho tôi đi.
Không phải cái đó.
Tôi nhìn thấy Byung Joo làm việc ở đây.
Cậu có biết tôi cóbao nhiêu họ hàng làm ở đây không?
Cả họ hàng xa và bên nhà thông gia
đều đến xin để được làm việc ở đây.
Cậu đã xây một tòa nhà phải không?
Vâng.
Nhưng mà không có ai đến thuê cả.
Dạo gần đây làm ăn khó khăn lắm.
Chẳng có gì dễ dàng cả.
Ik Sang à.
Vâng.
Có một cô gái trong nhà máy của tôi
liên tục gây rắc rối.
Gần đây việc làm ăn cũng không được thuận lợi.
Tôi buộc phải sa thải bớt một số công nhân.
Nhưng cô ta lại kêu gọinhững người công nhân khác
biểu tình phản đối.
Cho nên tôi đã gọi cô ta đến để nói chuyện,
bảo cô ta hãy dừng việc đó lại.
Nhưng cô ta không nghe.
Và tôi đã tát cô ta vài phát.
Đáng lẽ tôi không nên làm vậy.
Nhưng cô ta dùng điện thoại để quay phim lại.
Cô ta dọa tôi là sẽ phát tán chúng.
Cô ta muốn bao nhiêu?
300 triệu won.
300 triệu won chỉ vì vài cái tát thôi sao?
Tôi không thể tin bất kỳ ai được.
Cậu đưa cho cô tarồi lấy chiếc điện thoại về đây.
À, Ik Sang.
Cậu vẫn giữ liên lạc với Tae Soo chứ?
Không ạ.
Cậu ta có gì đó lạ lắm.
Sau khi cậu ta tới,bố cậu đã bị giết một cách bí ẩn.
Hãy giữ khoảng cách với cậu ta
và đừng cho cậu ta số điện thoại của tôi.
Trong một ngày màanh lấy đâu ra 300 triệu won thế?
Không phải số tiền nhỏ đâu.
Đúng là có cách mà.
Thế sao anh không trả sớm hơn chứ?
Thế thì vợ anhcũng đâu phải làm việc vất vả.
Anh đúng thật là.
Anh mà biết vợ mình làm việc ở đâu thì...
Anh à.
Anh lại bị bọn quái vật đánh sao?
Anh...
có muốn em giết chết chúng không?
Anh vẫn chơi cùng em chứ?
Đồ ngốc.
Làm sao em giết chúng được?
Biến đi.
Anh!
Chơi cùng em đi.
Anh đã hứa rồi mà.
Anh!
Anh phải giữ lời hứa chứ.
Bok Soon à, chúng quay lại rồi.
Tránh ra!
Tên khốn này!
Đây là chỗ của Park Bok Soon.
Tôi đã làm việc ở đây từ khi tôi mới 10 tuổi.·. Thì sao?
Bà tôi đã nói là tôi có thể buôn bán ở đây. - Không phải cô ta bị thiểu năng sao?
Tại sao chú lại bắt nạt người yếu thế chứ?
Chú là tên khốn sao?
Mẹ kiếp.
Biến đi!
Cô ấy không sao chứ?
Tên chó chết này!
Eun Jung à.
Eun Jung à.
Chị, mặt chị bị làm sao thế?
Lại nữa sao?
Lần sau chị đừng tranh chỗ đó nữa.
Đừng đánh nhau.
Nhưng đó là chỗ của chị mà.
Không phải đâu.
Nó luôn là chỗ của chị mà.
Chỗ đó có chủ mà.
Nhưng bà nói đó là đất của chị!
Chị thật vô lý.
Vì thế bọn họ mới gọi chị là đồ ngốc.
Đồ ngốc?
Con nhỏ chết tiệt. Thôi, bỏ đi.
À, anh. Cũng lâu lắm rồi.
Sao thế?
Chuyện gì cơ?
Nhắn cho em địa chỉ.
Tae Soo à.
Anh có chuyện muốn nhờ cậu.
Có một cô gái nhất định không chịu giao điện thoại ra.
Cắt nó đi!
Cô ta đúng là con khốn khiếp.
Cô ta dám dùng điện thoạichụp ảnh rồi hăm dọa người khác
để tống tiền.
Cậu có thể lấy nó từ chỗ của cô ta không?
Chuyện này rất quan trọng.
Giúp anh nhé.
Bằng cách nào đây?
Cậu nói thế nghĩa là sao?
Anh muốn làm theo cách nào?
Nếu đó là cậu,cô ta dám không giao nó ra sao?
Sao lại là em?
Giúp anh đi.
Anh thay số điện thoại,biến mất rồi bất ngờ gọi điện sau năm năm.
Là thế nào?
Đúng vậy.
Anh xin lỗi.
Quên những gì anh nhờ cậu đi.
Lũ khốn kia thật ồn ào.
Muốn em giết chúng không?
Lũ khốn kia ồn ào quá đấy!
Này.
Chú à, cậu ấy chỉ đùa thôi.
Chú bình tĩnh đi. Cậu ấy chỉ đùa thôi.
Chủ à, cậu ấy chỉ đùa nghịch chút thôi.
Chủ bỏ qua rồi đi đi.
Cậu ấy chỉ đùa thôi mà!
Mẹ thế nào rồi?
Bà ấy vẫn khỏe.
Mua cho bà ấy ít thuốc bổ nhé.
Được rồi.
Cảm ơn cậu.
Dia-chi? - Đây.
Chị gái cháu đâu rồi?
Cháu không biết.
Tại sao cháu lại không biết chứ?
Cháu không biết.
Vậy nhớ chuyển lờicủa cô cho chị nhau nhé.
Nếu không trả tiền nhà sớm thì
cô sẽ phải đuổi bọn cháu đi đấy.
Biết chưa?
Vâng.
Chết tiệt.
Lũ khốn này làm mình đau đầu quá.
Cháu đang lườm ai đấy?
Dừng lại ngay.
Dừng lại ngay!
Chết tiệt.Lễ phép quá nhỉ?
Nếu không trả tiền nhà sớm, chúng ta sẽ bị đuổi đi đấy.
Ai quan tâm chứ?Chị có thể mua ngồi nhà này mà.
Lấy tiền ở đâu ra chứ?
Na Ri à.
Hãy nói ba thứ em muốn có đi.
Nuôi một con chó và sống cùng chị trong chính ngôi nhà của mình.
Chỉ vậy thôi sao?
Được thôi.Chị sẽ thực hiện ước nguyện của em.
Thật sao?
Em đã thấy chị nói dối bao giờ chưa?
Em thấy rồi.
Lần này là thật đấy.
Chị đã tìm được nhà của chúng ta rồi.
Chị thật sự sẽ mua nó sao?
Đương nhiên là chị sẽ mua rồi.
Em có muốn mua một con chó không?
Thật sao?
Bà ta chưa đi sao?
Bà ta đi rồi mà.
Cô Yeon Hee?
Vâng.
Tôi tới để lấy chiếc điện thoại.
Tiền đâu?
Tiền gì cơ?
Ông chủ sai anh đi với tay không sao?
Giống người đàn ông hôm qua sao?
Quên chuyện tiền nong đi.
Cứ đưa chiếc điện thoại cho tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.