প্রথম 200টি লাইন।
HÀI KỊCH ĐẶC BIỆT NETFLIX
Xin chào đón Taylor Tomlinson!
Xin cảm ơn rất nhiều!
Xin cảm ơn!
Cảm ơn mọi người, cảm ơn nhiều!
Xin cảm ơn!
Tôi thật sự biết ơn sự có mặt của các bạn. Vài năm trở lại đây thật sự khó khăn.
Có lúc tôi còn cắt tóc mái. Cuộc đời trở nên tối mù.
Không phải tôi thích để mái. Tôi chỉ muốn được hỏi thăm.
Vậy mà cũng hiệu quả đó.
Bạn đăng hình mình để mái,
mọi người kiểu "Thả hình ngọn lửa. Được đó, gái ơi!" Rồi họ nhắn:
"Cô ổn không vậy?"
Tôi đã làm thế này. Tôi cắt mái ngang,
rồi hai ngày sau đó, cắt đầu nấm lần đầu tiên trong đời.
Và ngay khi cắt đầu nấm xong,
tôi tự nhủ: "Lẽ ra mình nên để kiểu này trước.
Nếu mình tự tha thứ được thì đã không cắt mái ngang kiểu này nhỉ?"
Nhưng có một điều. Cảm giác để mái ngang giống y như khi cắt đầu nấm.
Lúc nào mình cũng nhìn bạn bè rồi hỏi: "Ê, nhìn tớ kì không?
Nếu thấy kì, chắc các cậu sẽ nói tớ biết đúng không? Nó có…
Khác theo kiểu không ổn? Không đẹp hay…
Thôi. Tớ đổi ý rồi. Tớ không muốn làm vậy.
Trễ rồi hả? Chuyện đã rồi?
Rồi, không sao, tớ có thể sống thế này."
Tôi quay lại trị liệu. Ở đây có ai đang trị liệu không?
Hầu hết là phụ nữ. Vấn đề ở chỗ đó.
Kiên trì theo trị liệu rất khó.
Bác sĩ cũ của tôi bảo khi gần gũi với người khác
tôi có khuynh hướng tự vùi dập.
Tôi nghĩ điều đó thật nhảm nhí,
nên tôi trốn không đến luôn.
Rồi sau đó… cuối cùng tôi cũng phải quay lại trị liệu
vì cuối cùng tôi đã hẹn hò đủ người
mà người nào cũng bảo cái nết của tôi chẳng ra làm sao.
Bạn biết đó, khi bạn đạt đủ hạn ngạch yêu đương
để nhận ra rằng "À, chắc là tại mình!
Nhận xét đổ vào và đều… tán đồng.
Tệ thật đó."
Sau vài vụ chia tay vật vã vài năm trước,
cuối cùng tôi đã nghiêm túc tự nhìn lại mình
và nghĩ: "Taylor, nếu năm trên năm người nghĩ rằng khi cãi nhau,
mày cư xử như con gấu mèo kẹt trong bao rác.
Thì có lẽ đã đến lúc mình phải uống thuốc chống co giật
hay chích ngừa dại."
Giờ tôi đang uống rất nhiều thuốc.
Còn ai khác không? Thuốc trầm cảm?
Điều trị bằng thuốc? Vâng.
Tốt. Bạn đang uống gì nào? La lớn lên.
Zoloft, Lexapro. A!
Nhìn chúng ta xem. Anh em ta đều ở đây hết này!
Trời đất ơi! Tôi cũng đang uống thuốc.
Tôi không nói thuốc gì đâu, đó là chuyện riêng tư, nhưng…
Đùa thôi. Tôi uống vài loại.
Tôi uống Klonopin để điều trị chứng hoảng loạn.
Tôi mừng là mình đang uống Klonopin. Vì trước khi
trị liệu bằng thuốc này, tôi luôn bị hoảng loạn
ngay khi phải đến chỗ nào đó.
Đó là thời điểm tệ nhất để hoảng loạn, vì khi đó bạn phải kìm nén
cơn hoảng loạn đó giống như mắc đại tiện mà không kịp đi.
Mọi người hiểu ý tôi chứ? Kiểu như
"À, tôi xả ra được 60% rồi.
Chưa xong nhưng mà tôi phải làm việc.
Bốn mươi phần trăm còn lại để sau đi
hoặc tôi sẽ phải phóng vào cầu tiêu ngay giữa bữa trưa nếu không có ai."
Tôi còn dùng thuốc khác để ngủ
vì tôi gặp ác mộng về đêm. Không thể vui vẻ hay thản nhiên nói về nó.
"Nửa đêm dậy la hét và…"
Loại thuốc ngủ tôi đang dùng rất tốt.
Nó không giúp hết ác mộng
nhưng nó giúp bạn nằm yên khi gặp ác mộng.
Nghe thì tệ đó, nhưng trước đây,
tôi thức dậy giữa chừng và run sợ
còn bây giờ, tôi vẫn ngủ
cho đến kết cục tự nhiên của cơn ác mộng,
nhờ đó tôi biết được cái kết.
Kiểu như: "À, cuối cùng hắn ta đâm mình.
Được đó, cú quay xe trong kịch bản đây, Quý ông Shyamalan Ác Mộng."
Tôi tưởng mình uống thuốc trầm cảm.
Hóa ra không phải.
Hóa ra tôi uống thuốc ổn định tâm trạng
mà họ dùng để trị trầm cảm.
Sự thật hài hước về thuốc kê đơn.
Khi kê đơn thuốc, thật ra họ dùng thuốc trị bốn loại bệnh khác nhau.
Tức là bạn không biết mình bị bệnh gì
cho đến khi tìm ra một đơn thuốc hiệu quả
và tự mình Google tất cả tên thuốc.
Sau nhiều năm thử và thất bại,
cuối cùng tôi cũng tìm ra đơn thuốc hiệu quả,
sáu tháng trước, tôi quyết định Google nó vì phải hiểu vì sao chứ.
Và hóa ra những thứ tôi uống
chủ yếu được dùng để trị chứng rối loạn lưỡng cực.
Thế là tôi quay lại gặp bác sĩ tâm lý và nói:
"Có phải nên nghĩ rằng…?"
Và cô ấy kiểu "À, đúng rồi!"
Tôi hỏi: "Các cô báo cho người ta biết bằng cách chết tiệt này sao?"
Và cô ta đáp: "Không đâu. Chúng ta không biết mà.
Thật may là chúng ta đã tìm ra." Và tôi kiểu "Chúng ta sao?"
Tôi nói: "Cô không biết tôi bị lưỡng cực thật à?" Cô ấy đáp:
"Dĩ nhiên không. Chúng tôi tưởng là căng thẳng và trầm cảm."
Tôi bảo: "Được rồi. Vì tình huống này khá giống
đổ nhầm thuốc cho chó vào phô mai."
Rồi tôi nói "Tôi không biết nên thấy sao về chẩn đoán này." Và cô ta nói
"Nếu cô thấy ổn hơn, cô không cần phải nói rằng
'Tôi bị rối loạn lưỡng cực.' Hãy nói, 'Tôi có cảm xúc lưỡng cực.'"
Nghe có vẻ giống ai đó đang nói
"Tôi đã bảo cô đang hành xử như con khốn mà."
Tôi mừng vì biết mình bị rối loạn lưỡng cực.
Tôi uống đúng thuốc, tôi đeo nhẫn báo tâm trạng, tôi đang xử lý tốt.
Nhưng lúc mới phát hiện, tôi thật sự thấy khó nuốt trôi.
Đó là tôi đã nuốt nhiều thuốc rồi nhé.
Vì khi phát hiện ra chuyện như thế,
bạn sẽ nghĩ: "Trời ạ, mình sẽ kể với ai đó chứ?
Mình có nên kể với ai không?
Nếu mình kể chuyện này với người ta,
mình có hấp dẫn
và hoặc đủ tài năng để trở thành một nguồn cảm hứng không?"
Đại loại như, nếu tôi có gì đó đặc biệt và người khác cũng có nó
và họ phát hiện ra tôi cũng vậy,
họ sẽ thấy ổn hay tệ về thông tin đó?
Vì khi tôi nhận chẩn đoán, họ đưa ra một loạt tên.
Kiểu như "Bạn biết ai bị lưỡng cực không?
Selena Gomez."
Thế là tôi kiểu "Thông tin đó giúp tôi thấy khá hơn.
Cô ấy rất xinh.
Được thôi, tôi sẽ bị lưỡng cực."
Tôi không lớn lên
trong một gia đình chú trọng đến sức khỏe tâm thần.
Chúng tôi rất sùng đạo.
Không biết liệu bạn có từng cố nói với người bố bảo thủ của mình
rằng bạn có vấn đề về tâm thần. Việc đó không thuận lợi lắm.
Hồi trung học, tôi nói: "Bố, con nghĩ mình bị trầm cảm."
Và ông bảo: "Con chỉ cần thêm đạm thôi. Ăn thêm một muỗng bơ đậu phộng đi."
Đúng thế, ngoài kia có nhiều ông bố đang sống trong căng thẳng,
bám lấy hũ bơ đậu phộng như thể đó là giải pháp cho mọi vấn đề,
như chiếc phao giữa cơn bão.
"Rồi sẽ qua thôi!"
Lời khuyên về sức khỏe tâm thần duy nhất bố cho tôi
là tôi bị hoảng loạn ở thời trung học
và tôi không biết nó là gì, tôi đã rất căng thẳng.
"Con không biết.
Con không biết làm gì khi cảm thấy thế này."
Và ông ấy bảo: "Được rồi,
bố chỉ có thể nói khi nào con cảm thấy thế này,
hãy tránh xa những người con yêu quý, càng xa càng tốt,
cho đến khi con cảm thấy khác đi."
Chính là kiểu lời khuyên dành cho một người sói, kiểu như là…
"Hãy chạy vào rừng đến khi nào mày không còn là quái vật nữa.
Đừng để người ta thấy mày biến hình. Họ sẽ không chấp nhận con người thật của mày."
Và có những người bạn dọa tôi lúc tôi cố gắng chữa trị.
Họ bảo: "Tớ thử uống thuốc chống trầm cảm rồi.
Tớ không thích cảm giác khi uống. Không còn là chính mình."
Giờ khi tôi cũng đang uống, tôi nói: "Đúng, tớ cũng thế! Tuyệt cú mèo."
Được chứ? Và tôi cảm thấy là chính mình.
Tôi chỉ cảm thấy như có ai đó đang ngồi trên người mình và bảo: "Suỵt!
Đừng nói nữa. Cô sẽ làm hỏng tất cả. Chúng ta…
Chúng ta đang cố giúp cô.
Cô mà chịu im miệng đi thì giờ đã lấy được chồng rồi.
Nhớ chưa? Chúng tôi cũng thế. Chúng tôi đang cố giúp cô. Ngủ đi.
Chọn cuộc phiêu lưu khác mà theo."
Và họ cảnh báo về tác dụng phụ của việc uống thuốc.
Họ bảo "Có thể ham muốn tình dục sẽ giảm."
Và tôi nói thật nhé, tôi đã trải nghiệm điều đó khi dùng thuốc,
nhưng không biết là do ham muốn giảm
hay là lòng tự tin tăng lên nữa.
Bạn biết chứ?
Do tôi không có tâm trạng, hay do tôi không cần kiểu công nhận đó? Là gì nhỉ?
Vì trầm cảm sẽ làm bạn suy sụp
và bạn thì "Dù gì cũng ở dưới đáy, thôi cứ làm ai đó vui đi. Mình…"
không muốn lãng phí công sức."
Nếu bạn không cười, chúc mừng mức Serotonin của bạn nhé.
Còn bạn thì nói "Serotonin là gì?" Đừng lo. Bạn có đủ rồi.
Tôi đã không chắc mình có nên nói về điều đó trên sân khấu.
Và rồi tôi cần chất liệu mới để diễn và tôi nói "Cháy hàng! Có gì bán nấy."
Không, thực sự là tôi bất ngờ
là tôi cảm thấy tệ về điều đó vì tôi nghĩ mình rất cởi mở.
Và tôi không nghĩ bất kì ai nên buồn
khi bị chẩn đoán có vấn đề tâm thần
vì đó chỉ là thông tin về bạn
mà sẽ giúp bạn biết cách chăm sóc bản thân tốt hơn.
Đúng thế.
Bị rối loạn lưỡng cực không sao cả.
Rối loạn lưỡng cực như không biết bơi vậy.
Bạn có thể ngại nói ra
và bạn sẽ khó đi đến những chỗ nhất định.
Nhưng có phao tay mà.
Chỉ cần bạn đeo phao tay,
bạn có thể đến bất kì chỗ quái nào bạn thích.
Và… tôi biết vài người trong số các bạn sẽ nói "Taylor này,
nếu tôi bị đánh giá vì đeo phao thì sao?"
Bọn họ không hề quan tâm sống chết của bạn,
vậy thì quan tâm làm gì?
Hay là kệ mẹ họ đi, một chút thôi.
Tôi không biết nữa.
Nói gì đi nữa, bạn cũng phải đeo phao tay
vì sẽ không hay khi biết bạn không biết bơi
mà vẫn xuống bể bơi
và nhảy vào chỗ sâu nhất, gây rắc rối cho tất cả mọi người.
Và bạn vùng vẫy nói "Tôi không sao!" Họ thì bảo "Cô đang sắp chết đuối đó."
Rồi có ai đó tốt bụng và đẹp trai nhảy vào giúp bạn.
No comments yet. Be the first to leave one.