প্রথম 200টি লাইন।
NETFLIX GIỚI THIỆU
CUỘC SỐNG BẠN ĐÁNG CÓ ĐƯỢC ĐỒ GIA DỤNG FRIGISMART
Chà.
"Cuộc sống bạn đáng có được".
Khẩu hiệu kinh điển.
Cảm ơn anh.
Rất nhiều ký ức… Tôi có thể thấy mình đang ăn bánh kẹp bơ lạc và mứt trước TV.
Nó ra mắt năm nào nhỉ? 1994?
- 1998. - À.
Chết thật! Lúc đó... tôi bao nhiêu tuổi?
15 tuổi phải không? Còn cô?
12.
Ta sắp già rồi, Natalia.
"Cuộc sống bạn đáng có được".
- Mình anh làm cả à? - Phải, một mình tôi.
Khách hàng không thích,
nên bọn tôi phải cố gắng. Bọn tôi phải đấu tranh để thử nghiệm nó
vì lúc đó chả ai làm vậy.
Dĩ nhiên là nó rất phù hợp vào thời của nó.
Còn bây giờ?
Vâng...
và cả bây giờ... dĩ nhiên rồi.
Có vài yếu tố trường tồn với thời gian.
Gần đây anh có sản phẩm nào không?
À, tôi có...
- chiến dịch cho Telefónica. - Movistar.
Không, Telefónica. Tôi cũng có…
chiến dịch mùa lễ năm ngoái của Cordoniu.
TUYÊN BỐ HÙNG HỒN CHÚC MỪNG 2018
Không.
Tôi không nhận ra cái này.
Không à? Nó có kết quả tốt lắm.
Anh làm chiến dịch này ở Tilson.
Đúng rồi.
Vâng, đó là chiến dịch cuối cùng trước khi...
Tôi làm ở đó đã lâu rồi và tôi muốn thay đổi hoàn cảnh.
Tôi không biết nữa. Tôi muốn thử với một đơn vị nhỏ hơn.
Đâu nhỏ đến thế.
Không...
Không… không hề nhỏ.
Ý tôi là một đơn vị trẻ hơn và cởi mở với việc mạo hiểm hơn.
Đó là điều tôi tìm kiếm.
Và anh nghỉ việc ở Tilson…?
Một năm trước.
Để xem nào…
Javier…anh có hồ sơ khá tốt.
Theo tôi anh là huyền thoại.
Chắc chắn rồi.
Và…
vị trí còn trống ở đây...
ở dưới tầm của anh.
- Không cần phải thế. - Có đấy.
Nó ở mức độ mới vào nghề... dành cho những người mới bắt đầu.
Phải, nhưng ai cũng bắt đầu theo một cách nào đó mà?
Tôi không hiểu.
Tầm của tôi không trên mức đó. Tôi sẽ xắn tay áo cùng những người trẻ hay ai...
Nghe này, Javier, anh nói...
anh muốn một nơi trẻ trung chịu mạo hiểm.
Nhưng tôi không thấy thứ này có gì mạo hiểm.
Tôi thấy…
một chai cava với
một chiếc mũ Santa.
Tôi rất tiếc.
Tôi sẽ tiễn anh ra.
Giúp tôi xác nhận vé đỗ xe nhé?
Vâng, dĩ nhiên rồi.
- Cho khách hàng nào? - Sao cơ?
- Anh làm cho khách nào? - Không có khách.
Tôi đến phỏng vấn.
Rất tiếc, nhưng chúng tôi chỉ xác nhận vé đỗ xe cho khách.
Vâng, nhưng họ mời tôi đến đây.
Tôi để xe ở tầng dưới, và…không ai dặn tôi.
Vâng...
Họ nên dặn anh.
Nhưng chính sách công ty là vậy rồi. Tôi rất tiếc.
Không thể ngoại lệ cho tôi sao?
Tôi phải nhập mã.
Mỗi khách hàng có một mã, và mã đó phải được đăng ký.
- Rất tiếc. - Chắc rồi, anh vừa nói thế.
Sao cơ?
"Rất tiếc". Đó là lần thứ ba anh nói câu đó.
Anh làm ơn xác nhận vé đỗ xe cho tôi được không?
Tôi rất tiếc.
Iker?
Có vấn đề gì à?
Quý ông đây yêu cầu tôi xác nhận vé đỗ xe.
Nhưng tôi bảo tôi cần mã khách hàng để xác nhận.
Xác nhận nó đi.
Nhập mã của tôi.
Cảm ơn cô.
Anh đang nghĩ gì vậy?
Nào, nói đi. Có chuyện gì?
Cuộc phỏng vấn hôm nay.
- À, sao rồi? - Chà.
Ừ. Rất tốt.
Anh có linh cảm tốt.
Vài tuần nữa họ sẽ cho anh biết.
Javier....
- Hỏi em đi. - Cái gì?
- Em đang nghĩ gì. - Marga...
Thôi nào.
"Em đang nghĩ gì?"
- Khu El Carmel. - Không.
Ta sở hữu nó và cho vài người châu Á thuê với cái giá gần như cho không.
Không đời nào.
Ta tiếp tục thế này được bao lâu nữa?
Tiền thuê nhà này hút khô chúng ta mỗi tháng.
Đây là nhà mình.
Chỉ là bốn bức tường, Javier.
Chỉ thế thôi.
Chẳng thà anh bán xe.
Cả nó nữa.
Mẹ kiếp, Marga. Anh đi phỏng vấn sao đây? Đi xe đạp?
Dùng chiếc Fiat.
Hoặc tàu điện ngầm, anh có thể nói chiếc xe đang được sửa.
Sao?
Sao? Em muốn anh nói dối?
- Javier… - Sao?
Thằng bé chẳng biết gì.
Chào con.
Con nói chuyện với mẹ rồi nhỉ?
Con không phải lo gì cả, nhé?
Việc dọn đi chỉ là tạm thời thôi.
Vâng, mẹ nói rồi ạ.
Vài tháng thôi, đến khi mọi chuyện ổn định.
Và con cũng đừng lo chuyện học hành
vì bố mẹ đã đóng học phí cho cả năm rồi.
Nên con vẫn được đi học.
Không, không cần đâu ạ.
Vì sao?
Nếu phải chuyển trường, con nên học ở trường công gần nhất.
Ừ, nhưng bố đóng học phí rồi.
Sao con phải ở lại? Bọn nó vốn đã cười nhạo con.
Bọn nó sẽ làm gì khi biết con sống ở El Carmel?
Chúng cười nhạo con?
Vì sao?
Bố nghĩ vì sao?
Bố không biết, Dani. Con nói xem.
Bố à...
- Sao chúng lại cười con? - Bố không thấy sao?
Bố không thấy gì cả, Dani.
Dĩ nhiên rồi...
Con trễ học mất.
Araceli.
Trời đang mưa to. Cô có muốn...
Cô muốn đi nhờ đến trạm tàu điện không?
Chà...
Cảm ơn anh.
Araceli.
Tôi muốn nói với cô…
Chắc vợ tôi đã nói với cô chúng tôi sẽ dọn đi rồi.
Vâng, cô ấy có nói.
Và thời gian rất gấp rút, vô cùng gấp rút.
Không, anh Muñoz.
Tôi xin lỗi, Araceli.
Xin đừng làm thế với tôi.
Nếu vài tháng nữa mọi chuyện ổn hơn, thì có thể...
Còn Dani?
Tôi rất mến cậu bé...
Dani sẽ ổn thôi.
- Cảm phiền cô... - Tim tôi tan nát...
Chúng tôi cũng rất buồn.
Araceli, thôi nào.
Tôi xin lỗi.
Thứ lỗi cho tôi.
Điều tôi muốn nói là...
Vâng?
Chìa khóa.
Cô trả chìa khóa căn hộ cho tôi được không?
Araceli!
Một hộp kính nữa. Anh có thể đặt nó ở đằng kia.
Đưa nó vào thang máy cẩn thận nhé.
MƠ LỚN HƠN
Javier Muñoz?
- Xin chào. Xin lỗi, quản lý đâu? - Cô ấy ở phía sau.
Cảm ơn cô.
Javier Muñoz?
Xin chào. Javier Muñoz?
Làm ơn đi theo tôi.
Thấy bản thân béo lên và tóc bạc đi,
ta sẽ thay đổi mọi thứ bằng cách đó sao?
Không!
Hay ta sẽ đứng dậy, tóm lấy cuộc đời ngay yếu huyệt của nó
và bóp chặt nó? Có phải ta sẽ tạo ra thay đổi bằng cách đó?
Phải!
Bạn phải thôi xin lỗi. Bạn phải thôi xin phép!
Javier?
Vâng.
Và lúc đó tôi nói "Jacinto, tôi không phải nhân viên bán hàng".
Không phải.
Tôi là kẻ mộng mơ.
Vì quảng cáo xoay quanh những giấc mơ và cho mọi người thấy...
Đừng đùa nhau nữa. Giấc mơ chẳng nguyên bản đến thế.
Ta phải cho họ thấy rằng đời còn nhiều thứ hơn thế, nhỉ?
Nhiều hơn những gì họ chấp nhận để an phận.
Nghe đi, Lucas. Họ không dạy cậu điều này trong lớp Thạc sĩ đâu.
Tôi đang ghi chép.
Tôi có đem bộ dự án theo đây.
Không cần đâu.
Tôi không cần xem, Javier. Chúng tôi biết dự án của anh rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.