প্রথম 200টি লাইন।
Nhanh lên. Đưa nó vào.
Hôm nay sếp phải về rồi.
Đi!
- Sunny? - Firoz?
- Sunny! - Cậu ổn chứ?
Chúng đánh tớ bầm dập, anh bạn.
- Cậu ổn chứ? - Ổn.
- Cậu đã làm gì hả? - Đâu có. Còn cậu?
Không! Tớ chỉ xem mấy video thôi.
Im lặng. Có người đến.
Anh Họa sĩ.
Ai làm cái này?
Nói thật với các bạn,
chúng ta in hình người lương thiện nhất đời
lên thứ bất lương nhất đời.
Ta nghĩ cái quái gì vậy trời?
SIÊU LỪA TÀI CHÍNH
CHƯƠNG MỘT HỌA SĨ
VẼ CHÂN DUNG BẤT KỲ TRONG NĂM PHÚT CHỈ 500 RUPEE
Chà.
Cảm ơn anh.
- Hay thật đấy! - Hay thật.
Cậu vẽ tranh Van Gogh này à?
Phải.
Tôi hầu như không thấy khác biệt. Quá chuẩn.
- Cảm ơn ông. - Giá bao nhiêu?
Sáu ngàn rupee.
Giá đó tôi mua được tranh gốc ấy. Thương lượng nhé.
Tôi nghĩ nó chỉ 1.000 rupee.
Sao chép giống thật cũng cần tài năng đấy.
Nó là bản giống hệt.
Thôi nào. Nó vẫn là đồ giả.
Tôi treo nó lên, người ta nghĩ nó là đồ thật à?
Nếu ông có tầm treo bức tranh một tỷ rupee thì họ sẽ nghĩ là thật.
Giá chót, 1.000 rupee. Không bán thì thôi.
Người ta chẳng biết gì về hội họa.
Ký tên họa sĩ nổi tiếng lên đó là ai cũng muốn mua, theo kiểu trả giá.
Việc của tôi là thế đấy.
Có người chuyên vẽ phong cảnh, hoặc chân dung, tĩnh vật,
hoặc hội họa hiện đại, tranh dầu, tranh sơn nước hoặc tranh chì.
Tôi là chuyên gia mọi mảng đó. Tôi sao chép tất cả chúng.
Tôi chẳng có lựa chọn nào khác.
Nếu họa sĩ không nổi tiếng, sẽ chẳng ai thèm mua.
Ông tôi là một họa sĩ tuyệt vời. Ông có vài bức độc đáo.
Ông tuyệt lắm.
Nhưng không nổi tiếng.
Nhưng ông tôi có cái khác để cậy dựa. Tạp chí Kranti của ông.
TẠP CHÍ KRANTI
Ông yêu nó hơn bất kỳ điều gì, thậm chí hơn cả tôi.
Này, Firoz! Có chuyện gì thế?
Ông đang tìm cậu đấy.
Nếu ông ấy không dậy thì cứ để ngủ đi.
Dậy nào! Đem qua kia giùm nhé.
Đừng bắt ông làm nhiều quá, ông chết giờ.
Cứ thong thả nhé. Thời gian vô số mà.
Báo mới đây rồi. Nhỉ?
Cháu bán được một bức tranh rồi à?
Số báo tuần này đỉnh quá, chú à!
Đáng buồn là chỉ có ta thích nó. Nhìn đi. Thời nay, chẳng ai mua tạp chí nữa.
Dân bán đồng nát kiếm bộn bạc.
- Ông cháu trên lầu à? - Phải.
Nghe này, đưa ông về nhà đi.
Ông bắt bọn chú làm việc 15 tiếng.
Sao chú phàn nàn nhiều thế?
Kệ ông ấy đi. Làm việc năng nổ giúp ông khỏe mạnh.
- Không thì ông liệt giường. - Bọn chú liệt thì có.
Cần thì dùng cả thuốc ngủ, nhưng cố đưa ông về nhà đi!
- Làm như làm được ấy. - Sunny...
Hoàn thiện cho ông.
Chẳng biết tại sao, nhưng hôm nay, tay ông bị run.
Cháu đọc báo hôm nay chưa?
Rồi ạ. Tuyệt lắm, ông à.
Vớ vẩn. Cháu chưa đọc rồi.
Ông à, ngày nào cháu chẳng ở đây. Cháu biết báo viết gì mà.
Vấn đề của thế hệ các cháu là vậy.
Thấy nhiều thứ, nghe nhiều thứ,
nhưng chẳng hiểu gì cả.
Đăng mấy bài đó lên mạng, ít nhất bọn trẻ sẽ xem qua.
Bán báo giấy còn không ổn, mà ông muốn báo mạng làm gì.
Ta phải thức tỉnh quần chúng. Ông muốn đưa Kranti đến với mọi người.
Không phải trên giấy, thì dùng bất kỳ cách nào khác.
Ông có thể làm việc bất kể giờ giấc. Ông chỉ muốn ai đó chỉ cách cho ông.
Này.
Họ thường nói, ta có thể chọn bạn, nhưng đâu thể chọn gia đình.
Firoz là bạn tôi.
Nhưng tờ Kranti cổ lỗ sĩ này là gia đình tôi.
Dù ghét nó thế nào, tôi vẫn kẹt với nó cả đời.
Ông tôi lập tờ báo này để khơi dậy xã hội.
Nhân viên ở đây cũng cùng lý tưởng với ông.
- Làm bài về nhà chưa? - Rồi ạ.
Tan học, mấy đứa trẻ khác chơi đùa như bình thường,
còn chúng tôi thì đi bán tờ Kranti.
Và chẳng ai mua nó.
Làm ơn, mua một tờ đi!
Ông tớ bảo tờ Kranti sẽ thay đổi thế giới.
Nhưng muốn thế, cần người ta đọc nó đã.
Tớ không nghĩ người mua nó thật sự đọc nó.
- Đứng ngoài canh đi. - Đi đi!
Chúng tôi để hết tiền tiết kiệm nơi hộc bàn ông.
Ông chẳng bao giờ biết tiền đó từ đâu ra.
- Cho hai Pepsi. - Không, một thôi.
Ta cũng đang tiết kiệm tiền à?
Một trăm hai rupee, mua Pepsi hết năm, vậy là còn 115 rupee!
Ta cần tìm cách kiếm được 500 mỗi ngày.
- Nhiều quá. 100 rupee thôi. - 250 đi.
- Vậy bao nhiêu ngày ta sẽ thành... - Triệu phú?
Không. Tỷ phú cơ.
Ta sẽ thành tỷ phú sau 109,75 năm.
Có ai giàu nhờ tiết kiệm không?
Hồi nhỏ, chúng tôi gần như lúc nào cũng ở tòa soạn.
Hai mươi lăm?
Tôi mê các bức vẽ của ông, Firoz thì mê máy móc ở xưởng in.
Ông dạy tôi vẽ,
chú thì dạy Firoz in ấn.
Năm nọ, tình hình quá bết bát, chúng tôi phải ăn bánh cầm hơi.
Sáng trưa chiều tối đều chỉ có bánh.
Chúng tôi chỉ có mỗi bánh.
Cuộc đời đã trở thành ổ bánh.
Chúc mừng sinh nhật
Cắt bánh nào!
Ít ra bánh này có mứt.
Cuộc đời chúng tôi thành ra thế nào? Chẳng hơn gì cái bánh.
Nhìn kìa! Giá 25.000 rupee đấy.
Không. Ít ra phải 50.000.
Này, nhìn đi! Cái đó ít nhất phải 100.000 rupee!
- Bảy lăm ngàn. - Hai mươi ngàn.
Năm mươi ngàn.
Nó cũng 100.000 rupee.
Mười triệu rupee!
Khi cháy túi, trong mắt ta chỉ có mỗi tiền.
Sao lúc nào em cũng xinh thế?
Chắc anh không thấy em cố thế nào.
Dịp Năm mới em làm gì?
Có lẽ bạn em chuẩn bị tiệc ở Club Velocity. Chắc em đến đó.
- Anh sẽ đưa em đến. - Thôi. Chỗ đó mắc lắm.
Anh à, em phải đi rồi.
Nhé?
Nghĩ anh không đưa em đi Club Velocity được à?
Em đâu nói thế, Sunny.
Em chỉ nói chỗ đó mắc lắm.
Hôm nay anh bị sao vậy?
Được rồi. Nếu anh muốn tiệc tùng với em,
thì ta cùng đến Club Velocity. Được chứ?
- Được. - Hứa nhé.
Được rồi, em phải đi ngay đây.
Năm phút nữa hẵng bước ra nhé.
Và để chìa khóa xe trên lốp.
Tạm biệt.
Này, cậu kia! Cấm đỗ xe máy ở đây.
Ừ. Tôi đi đây.
- Tôi đi đây. - Tốt. Lượn đi!
Xin lỗi! Bị trượt ấy mà.
Cậu thấy gì nơi cô ấy chứ? Họ đều như nhau!
Bạn trai thì sao cũng được, nhưng chồng thì phải giàu.
Họ có thể vỗ về chó vàng trên đường, nhưng chỉ mua chó Thạch sư.
Ôm ấp cậu thì được, nhưng đưa cậu gặp bạn bè thì không đâu.
Tử tế chút đi. Cậu toàn nói xấu người khác.
Cô ấy là bạn gái tớ.
Bạn gái? Chỉ khi ở bãi đỗ xe thôi.
Nếu cô ấy thật sự nghĩ cậu là bạn trai,
sao không cho cậu gặp bạn bè?
Chẳng ai nói cho cậu sự thật đắng lòng này đâu.
- Tớ nói thêm một sự thật đắng lòng đây. - Nói đi.
Cậu chỉ muốn đến với cô ấy vì cô ấy quá tầm cậu.
Nghĩ tớ không hiểu cậu à?
Nghe này.
Buông bỏ đi, bạn à.
Đừng phí tiền vào đám gái thành thị.
Ta sẽ cháy túi còn cô nàng thì mặc kệ. Hiểu chưa?
Nhưng tớ đã hứa rồi.
Năm sau ta kiếm tiền lại. Đắt đến mức nào được chứ?
Hai bảy ngàn rupee mỗi cặp đôi. Nhưng đây không phải cặp.
Nên là 27.000 mỗi người.
Hai bảy ngàn rupee?
- Hai bảy ngàn rupee. - Không cần dịch ra đâu.
Chờ chút.
Sao mắc dữ vậy?
Anh à, nơi này tổ chức những tiệc rất xa hoa.
Nên giá 27.000 rupee.
Nghe này, dẹp giá trên trời đó đi. Anh giảm giá gì đó được không?
Tôi có ý này cho anh. Lượn khỏi đây, mua vài chai rượu,
treo đèn trên ban công, mở nhạc anh thích
và tiệc tùng với bạn bè cùng đẳng cấp. Sẽ vui đấy. Giờ lượn đi.
Kuldeep. Kuldeep Sharma.
Anh kiếm được bao nhiêu?
Như tiệc tối nay,
anh đủ tiền mua vé không?
Không chứ gì?
Ít ra bọn tôi đã cố.
Anh là ai mà nói về đẳng cấp?
Người mang dép lê không được vào.
Đi đi, trước khi tôi lấy dép vả anh.
Mẹ kiếp! Đến một ngày, tao sẽ mua khách sạn này.
- Ngốc quá. Đi thôi. - Đuổi chúng đi!
- Đi thôi! - Đuổi chúng đi!
Đi khỏi đây thôi!
Bị hạ nhục thế thấy vui chứ? Phẩm giá của cậu đi tong rồi!
Trông ta nghèo mạt rệp thật à?
Mà tại sao cậu đi dép lê? Không có giày hả?
- Phải rồi. Đổ lỗi cho dép tớ. - Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.