প্রথম 200টি লাইন।
Phụ đề được thực hiện bởi: ĐHA
HỘP ĐÊM TRUNG HOA
Chào ông.
Chào sếp.
John, Mary đây.
Không ở đó à?
OK. Ừm, đừng quên gọi cho các con đấy.
John, lại là Jack đây.
Tôi không liên lạc được cho cậu nhiều ngày rồi.
Chuyện gì thế?
Cậu đã lỡ deadline hai lần rồi.
Nếu không liên lạc
cho tôi ngay,
thì câu chuyện sẽ không được phê duyệt.
Đại lục chuẩn bị bãi bỏ 16 luật HK
Sao vậy?
Ừm, mình biết.
Morgan Grenfell
nói rằng họ đã phát hành tài liệu ngày hôm nay.
Không. Mình nói "hôm qua"
thì ý là hôm qua của mình.
Chính hôm nay. Hôm nay của cậu.
Được. Mình sẽ đặt nó ở đâu đó gần cuối.
OK. Bye.
Hơn hai chục luật sư,
quản trị viên và cảnh sát người Anh,
tất cả đều là nhân viên lâu năm
của chính phủ Hồng Kông,
đã lên tàu Oriana.
Điểm đến của họ là Anh Quốc.
Nhưng đây không phải là lời chia tay thông thường.
Những người chèo thuyền trên đảo Oriana
là một phần của cuộc di cư của những người anh em rời khỏi Hồng Kông
khi thời kỳ thuộc địa kết thúc.
Chúng tôi nghĩ là có yếu tố trả thù trong đó.
"Trả thù" trong dấu ngoặc kép.
Những người trong quá khứ
có thể đã bị phân biệt đối xử
hoàn toàn vì họ thuộc chủng tộc cụ thể.
Bây giờ điều ngược lại dường như là như vậy.
Những ngày đặc quyền
cho công dân Anh ở đây đã qua.
Và khi Oriana đi thuyền vào hoàng hôn,
có một cảm giác rõ ràng về một thời đại sắp kết thúc.
NGÀY 31 THÁNG 12 NĂM 1996
John.
John, trên này.
Trên này.
Có người cậu nên gặp.
Quý cô quyến rũ này là Amanda Everheart.
- Chào cô, Amanda Everheart. - Rất vui được gặp anh.
Cô ấy cần biết
mọi thứ về Hồng Kông,
và điều thông minh bắt đầu bằng cách đọc sách của cậu.
Anh có phiền ký tên vào cuốn sách cho tôi không?
Thế sẽ tuyệt lắm!
Tôi tưởng cuốn này đã xuất bản rồi.
Tôi thấy nó thật hấp dẫn.
Giữ lấy được chứ?
Thế… cô đã đọc chưa?
Rồi, tôi đọc rồi.
Tôi đã làm theo vài lời khuyên
và thực hiện vài khoản đầu tư,
tôi đặc biệt thích chương
mà anh nói về Hồng Kông như một con điếm trung thực.
Tất nhiên, tất cả chúng ta đều chết để tìm ra
cách nàng đối phó với ma cô mới của mình.
Nói về chuyện này, đây là người
có quan điểm rất mạnh mẽ về chủ đề đó.
Tôi sẽ để cô xử lí trong khả năng của mình.
Đừng để ông ấy đến quá gần đấy.
Anh Spencer sẽ làm gì,
khi mặt trời mọc trên Hồng Kông
vào đầu tháng 7?
Chà, thưa cô Chaplin-Aristedes,
tớ nghĩ rằng tớ sẽ ra khỏi giường,
xả bom sương sương,
đi ịa, cạo râu, rồi tắm rửa,
và, ừm,
và rồi tôi sẽ tìm bài hát nào đó để nghe,
không có gì để khác biệt, phải không?
Người Trung Quốc đã ở đây 10, 15 năm cơ mà.
Không gì thay đổi cả.
Tớ biết mà.
Cửa hàng bách hóa lớn tuyệt vời này
chỉ cần thay đổi quản lý, thế thôi.
Đó là vấn đề của tớ.
Tớ có vấn đề.
Tớ không thể chụp ảnh khủng hoảng xã hội
cho đến khi ai đó chết.
Họ đã trả cho tớ tiền. Tớ sẽ không trả lại.
Tớ thà cho họ một bên thận.
Nhưng tớ có vấn đề.
Tớ sẽ làm gì đây?
Hả? Tớ sẽ giải quyết chuyện vớ vẩn này ở đâu?
Chuyện vớ vẩn thực sự là các giao dịch.
Các giao dịch xảy ra đằng sau cánh cửa đóng kín.
Giao dịch gì chứ?
Cậu đã ở đây những 15 năm rồi
chỉ vì các giao dịch sao?
Tất nhiên chuyện không chỉ là các giao dịch.
Đôi khi bạn chỉ yêu một nơi mà
không thực sự hiểu tại sao,
mà không thực sự hiểu hết về nó.
Đó là cách tôi đã yêu Vivian.
Làm sao mà tôi lại rất muốn
người phụ nữ mà tôi không thể có được chứ?
John, cậu sao rồi?
Chào ông. Ông thế nào rồi?
Tôi khỏe, cám ơn ông.
Rất vui được gặp ông.
Anh tỉnh táo, phải không?
Tỉnh táo, phải không?
Chúng ta còn khoảng 3 phút 20 giây nữa.
- Xin chào Bộ trưởng. - Bộ trưởng Hoàng, ông còn nhớ không?
Anh ra bên kia lát!
Vậy, John à, sao anh không mời Vivian khiêu vũ nhỉ?
Anh biết là tôi chả giỏi mấy chuyện như thế này mà.
Tôi rất sẵn lòng.
Hẹn gặp lại sau được chứ?
Tính cách rất Hồng Kông
nằm dưới vẻ ngoài của nàng.
Họ không biết rằng
đây là người phụ nữ tôi yêu hơn tất cả mọi thứ.
Nếu họ có thể nhìn thấy
những gì tôi thấy ẩn giấu trong ánh mắt cô ấy.
Đây đã từng là trò chơi mà chúng tôi chơi,
tự nói với mình chuyện này là đã mãn nguyện rồi.
Tôi muốn hỏi em chuyện này.
Gì cơ?
Tôi… Tôi muốn hỏi em chuyện này.
Được rồi, thưa quý vị và các bạn,
chúng ta đã sẵn sàng để ăn mừng
những giây cuối cùng của năm 1996 lịch sử chưa?
Bây giờ, hãy hy vọng...
Hãy hãy hy vọng rằng Hồng Kông mà chúng ta từng biết và đã yêu
vẫn sẽ vẫn như vậy vào năm tới.
Được rồi, đến lúc rồi.
Được rồi, đến lúc rồi, mọi người ơi.
Hãy đếm cùng tôi nào.
10…
9,
8,
7,
6,
5,
4,
3,
2,
1!
- Chúc mừng năm mới, John, - Chúc mừng năm mới.
Chúc mừng năm mới.
Chúc mừng năm mới.
Đừng sợ!
Đừng sợ!
Không sao đâu! Không sao đâu!
Không sao đâu!
Lùi lại!
Lùi lại.
Lùi lại!
Lùi lại! Lùi lại!
Hành động của tôi
là một lập trường chống lại sự mất tự do cá nhân
và tự do văn hóa ở Hồng Kông
sau năm 1997.
Đây chỉ là quyết định cá nhân tôi.
Tôi không muốn trách cứ bất kỳ một ai cả hết.
Gọi cảnh sát đi. Ai đó gọi cảnh sát đi.
Gọi cảnh sát đi!
Gọi cho bác sĩ đi!
Có ai là bác sĩ ở đây không?
Ai đó hãy gọi cho bác sĩ đi.
Hãy lùi lại. Làm ơn.
Hàng ngàn người thương tiếc cái chết
của Vương Uy Liêm,
nhà hoạt động sinh viên, người đã nổ súng tự sát
vào lúc nửa đêm
LIỆU TƯƠNG LAI CÓ TỐT ĐẸP HƠN KHÔNG?
NỀN DÂN CHỦ MUÔN NĂM
trước đám đông ở chợ thượng lưu
trong bữa tiệc đón năm mới của Câu lạc bộ Hồng Kông.
Lãnh đạo Liên minh tiền tuyến
đã thừa nhận trách nhiệm
giúp đỡ các sinh viên
quẫn trí tự tử.
Nhóm liên minh đã mô tả hành động này
gọi là vở kịch phản đối tự sát.
Hòn ngọc phương Đông
đang trở thành một thành phố của sự sợ hãi.
Tại sao? Bởi vì người Trung Quốc muốn thay đổi
tất cả các luật liên quan đến quyền con người.
Họ đang từ chối thừa nhận những sai lầm
ngay trong sách lịch sử ở Hồng Kông.
- Vậy các con tôi được hỏi gì... - Nhưng đó là khuôn mặt phải không?
Chà, bộ mặt đất nước thì có thể,
nhưng có một thứ gọi là sự thật,
và họ không thừa nhận điều đó.
Sự thật này có tốt hơn không?
Và thế là các con tôi được yêu cầu phải tin vào những lời nói dối.
Sự thật của chúng ta có tốt hơn sự thật của họ không?
No comments yet. Be the first to leave one.