প্রথম 200টি লাইন।
Tắt nó đi!
Cách duy nhất để xử lý hố đen này
là đưa Janet trở về năm 2012.
- Xin lỗi, cô là ai? - Tiến sĩ Hill. Janet.
Cô biết gì về Chiến dịch Nửa Đêm?
Đó là nhiệm vụ ám sát.
Giết các nhà khoa học, phá hủy phòng thí nghiệm.
Mục tiêu của họ không chỉ có Gray.
Wes muốn giết toàn bộ các môn đồ.
Tôi nghĩ tay người Đan Mạch không làm cùng nhiệm vụ với chúng ta.
Có người đã lập trình lại cỗ máy trước khi ta khởi hành.
Ta vốn không hề quay về năm 2023.
Ta đang trên đường về năm 2012 thì hệ thống gặp sự cố.
Dù muốn hay không, ta cũng sẽ đến năm 2012.
Bố!
Ta làm gì đây?
Tôi đến cứu anh đấy, đồ ngốc. Đi mau!
_
Ta phải đi.
Chết tiệt, anh ấy sắp mất hết máu.
Cố lên, cố chịu đựng.
Tôi phải làm gì?
Cứ ấn chặt vào, Samson.
Tôi vẫn đang ấn đây.
Tôi đang cố đây!
Ta nên đưa anh ấy đến bệnh viện.
Không, anh ấy không qua khỏi đâu.
Cố lên, cố chịu đựng.
Tìm tôi...
Tìm tôi ở Lazarus.
Tìm Bryson.
Tôi biết, anh là Bryson.
- Ý anh là sao? - Bryson.
Bryson Wesley.
Anh ấy vừa nói Bryson Wesley à?
Giờ ta sẽ làm gì?
Tôi không biết. Mọi người chết hết rồi.
Janet chết. Becky chết. Becky kia cũng chết.
Tiến sĩ Gray chết. Anh ấy cũng chết rồi.
- Ta đã thất bại. - Phải.
Có lẽ đây là câu hỏi ngớ ngẩn,
nhưng không có cách nào làm mọi người sống lại sao?
Ta không có cỗ máy nào để quay ngược lại à?
Không, ta không có quyền sử dụng cỗ máy.
Trước tiên phải vào trụ sở Lazarus,
rồi thuyết phục Wes dùng nó. Tin tôi đi, không dễ đâu.
Bryson Wesley.
Anh ấy là con trai của Wes.
_
Tôi còn không biết bà ấy có con trai.
Bà ấy có, và chính là gã này.
Bố anh ấy là ai?
Tôi không nhận ra ông ta.
Anh ấy bảo ta đến Lazarus tìm mình.
Anh ấy biết mình đã bị bắt và đưa đến đó.
Có lẽ anh ấy có thể giúp anh thuyết phục Wes dùng mốc kiểm soát.
- Chết tiệt. - Sao vậy?
Không phải việc anh đã làm, mà là việc anh sắp làm.
Bryson đã nói vậy với tôi ở ga tàu điện ngầm.
Vậy anh định làm gì?
Tôi sẽ dùng Bryson để ép Wes quay ngược thời gian.
Đưa anh ấy đến phòng y tế.
Đặt anh ấy ở khoang số bốn.
Số ba và chín sang khoang sáu.
Hôm nay cô làm tốt lắm.
Ừ.
Làm tốt lắm, được rồi.
Ý tôi là, lạy Chúa, đó là...
Tôi về nhà đây.
Sao rồi?
Mọi người trong danh sách đều đã chết.
Khá lộn xộn. Lại giữa ban ngày.
Bà không thể đổ hết cho vụ cháy đâu.
Tôi sẽ xử lý.
Còn gì nữa không?
Không.
Được.
Tôi có việc khác cho anh.
Anh đến trường đại học của con trai tôi,
đón nó và đưa về đây.
Về đây? Bà chắc chứ?
Phải.
À, còn một chuyện.
Chúng tôi bắt sống một người.
Hình như là lính gác. Hắn đang ở phòng y tế.
Được.
Cứ giam hắn lại. Ta sẽ nghĩ cách xử lý.
Cho phép hành động.
Vâng, thưa bà.
Đi!
_
Bryson?
Tôi là Ross. Tôi làm việc với mẹ anh.
Ông muốn gì?
Muốn mấy chiếc bánh kẹp ngon lành của anh.
Anh nghĩ sao? Mẹ anh muốn gặp anh.
Nhưng tôi không muốn gặp bà ấy.
Này, nhóc.
Hôm nay chúng tôi đã rất vất vả. Đừng làm mọi chuyện tệ hơn.
- Thật vô lý. - Đời vẫn thế. Đi thôi.
Ông làm việc gì?
Kiểu chân sai vặt à?
Tôi có cảm giác anh dùng “chân sai vặt” để miệt thị.
Tôi không dùng nó để miệt thị. Bản thân nó đã mang nghĩa miệt thị rồi.
Vậy thì anh đang cư xử như thằng khốn.
Ông ném bữa trưa của tôi vào tường.
Phải. Tôi xin lỗi.
Nhưng lúc đó anh tỏ ra thù địch quá.
Nghe này,
bà ấy không thể thích là sai người đến lôi tôi đi được.
Tôi 19 tuổi. Tôi là người trưởng thành.
- Anh làm gì vậy? - Gọi cho bố tôi.
Phải, đúng kiểu một người trưởng thành.
Ông ấy không nghe máy à?
Rõ ràng rồi.
Thật ra trước đây ta từng gặp nhau vài lần.
- Tôi không nhớ ông. - Rõ ràng là không.
Anh biết mẹ mình làm gì không?
Có. Bà ấy làm cho chính phủ.
- Việc tình báo. - Việc tình báo.
- Phải. - Hiểu rồi.
Việc tình báo.
_
_
_
Anh tên gì?
Tôi sẽ nói thật với anh.
Chuyện sẽ không dễ chịu đâu.
Phần tiếp theo ấy.
Anh đã...
rơi vào một khoảng hư vô.
Một...
hố đen.
Tôi sẽ khiến anh biến mất, không phải vì tôi muốn, mà vì...
tôi không còn lựa chọn nào khác.
Phải có người đưa ra những quyết định này.
Phải có người...
làm người trưởng thành trong phòng.
Nếu không, tất cả sẽ sụp đổ.
Tôi xin lỗi.
Ít nhất năm người được cho là đã thiệt mạng,
và con số này dự kiến sẽ còn tăng.
Tin chính hôm nay, nếu quý vị vừa theo dõi:
nhiều vụ nổ súng tại London đã khiến ít nhất năm người chết.
Hai vụ việc riêng biệt đang được điều tra,
một tại phòng thí nghiệm đại học, một tại quán cà phê ở Tây London.
Cảnh sát chưa biết hai vụ nổ súng có liên quan hay không.
Anh biết mình đang chảy máu chứ?
Có lẽ do lúc tôi cạo râu.
_
Làm sao vào mà không bị phát hiện?
Có lính gác trước phòng. Camera an ninh đang theo dõi.
Phòng điều khiển an ninh ở đâu?
Ngay tại đây.
Vậy ta phải hạ lính gác mà phòng điều khiển không hay biết?
Phải.
Được rồi.
Tôi không biết phải làm thế nào.
Tôi biết.
Trông thế nào?
- Lố bịch. - Chắc không tệ đến thế đâu.
Trông như ninja, cảm giác như thằng ngốc.
Còn mọi người? Trông thế nào?
Chúng tôi trông ổn.
Mọi người nói dối, đúng không?
Phải.
Tất cả chúng ta sẽ chết, đúng không?
Có lẽ.
Tệ bỏ mẹ...
Tuyệt thật.
Thử rồi biết.
Chào buổi chiều.
Có hàng giao.
Hôm nay không có lịch giao hàng.
Đáng lẽ chúng tôi đến hôm qua,
nhưng bị kẹt trên đường M4.
Tôi phải kiểm tra phía sau.
Cứ tự nhiên, anh bạn.
Được rồi, cô gái.
Mọi thứ có vẻ hợp lệ.
Đi tiếp đi.
Anh phải mở thanh chắn.
Tôi không biết cách mở thanh chắn.
Có một cái nút.
Cảm ơn.
Được rồi, giờ làm gì?
Nếu Bryson ở đây,
chắc họ đang giam anh ấy trong phòng dưới tầng hầm.
Ta phải tìm cách đưa anh ấy ra
và lên văn phòng Wes.
Anh muốn đưa người đàn ông ra khỏi phòng giam canh phòng nghiêm ngặt,
rồi đưa đến gặp người phụ nữ trong văn phòng dễ tiếp cận à?
Phải, sao? Cô đề xuất gì?
Đưa người phụ nữ khỏi văn phòng dễ tiếp cận
xuống phòng giam mà bà ấy có thể tự do bước vào bất cứ lúc nào.
- Công bằng mà nói, cách đó hay hơn. - Phải.
Còn camera?
Ta vô hiệu hóa phòng điều khiển.
- Vô hiệu hóa? - Vô hiệu hóa.
- Cô nên cân nhắc kỹ ý mình là gì. - Giết họ.
No comments yet. Be the first to leave one.