প্রথম 200টি লাইন।
Tại chốn đây,
sự sống và cái chết cùng tồn tại.
Cả hai kề cận bên nhau.
Thời gian cũng chẳng khác gì.
Tại đây, cả quá khứ lẫn tương lai…
Tất thảy đều quyện hòa làm một.
Đây là Thiên Đường sao?
LẠC BƯỚC
Này cô kia.
Cô kia.
Cô nghĩ đây là đâu?
Nơi này là…
Cõi Khác.
Phải rồi. Mình chết rồi mà.
Mình đã không thể báo thù kẻ thù không đội trời chung,
rồi phải bỏ mạng.
CUỐI THẾ KỶ 16 VƯƠNG QUỐC ĐAN MẠCH
NƠI CÂU CHUYỆN BẮT ĐẦU
Phụ vương!
Scarlet!
Mẫu hậu! Phụ vương đã về ạ!
Phụ vương!
- Scarlet! - Con nhớ Người lắm!
Lời cầu nguyện của con đã phù hộ chúng ta trở về bình an.
Bày binh bố trận đi, Amleth.
Claudius…
Ta và chúng không đội trời chung.
Bình tĩnh nào, em trai ta.
Chiến tranh chẳng lợi lộc gì cho cả hai bên.
Ta phải cố cân bằng thông qua đàm phán,
xây dựng lòng tin, chứ không gieo rắc thù địch.
Muốn sinh tồn thì ta phải vậy.
Huynh đúng là kẻ ngốc!
Vua Amleth của chúng ta là một đấng trị vì anh minh.
Được thần dân yêu mến,
và được các nước láng giềng tín nhiệm.
Scarlet. Điều gì là quan trọng nhỉ?
Tình bằng hữu quý hơn thù địch ạ.
Con sẽ là công chúa mà Người mong muốn!
Trước khi là một công chúa, con phải sống trọn thanh xuân.
Rồi lớn lên mà không sợ hãi.
Xong rồi ạ!
Trông ta tuấn tú thật đấy. Ta vui lắm.
AMLETH
Mẫu hậu, con sẽ trở thành…
Đôi tay thật bẩn thỉu.
Chồng ta thương yêu con gái ông ấy.
Hắn là kẻ hèn nhát đội lốt đức hạnh.
Chồng ta có mọi thứ, còn ngươi thì chẳng có gì.
- Các người chẳng phải anh em sao? - Đúng vậy.
Ta đã mong được rót độc vào tai hắn từ lâu lắm rồi.
Ta sẽ không để hắn chế nhạo đâu.
Cứ nhớ lời ta.
Thân thể ta thuộc về kẻ sẽ làm vua.
Nếu quyết tâm làm vua của ngươi là thật thì hãy chứng minh cho ta thấy.
Tin dữ!
Có kẻ phản bội trong lâu đài!
Bắt lấy chúng! Không được để chúng trốn thoát!
Nghe rõ đây! Đừng để chúng chạy thoát!
Dừng lại nào.
Bước lên đi.
Amleth, anh trai của ta.
Dám âm mưu với nước láng giềng mà phản bội nước nhà cơ đấy.
Em trai, em không thấy sao?
Cơn khát quyền lực vô độ của em
sẽ biến em thành kẻ sát nhân.
Im đi!
Hỡi những thần dân trung thành!
Kẻ phản bội phải bị trừng phạt!
Chỉ khi đó,
theo ý Chúa, ta sẽ là tân vương!
Nhà vua sẽ không bao giờ phản bội chúng tôi!
Nhầm lẫn rồi!
Xử tử hắn đi!
- Phụ vương! - Scarlet!
Không thể nào!
Phụ vương nói gì cơ ạ?
Sao ạ? Phụ vương nói gì vậy ạ?
Khoan đã!
Phụ vương!
Cầu Chúa ban phước cho tân vương.
Vua Claudius vinh quang!
Vinh quang muôn năm!
Điều quân rồi dẹp loạn đi.
- Nhanh lên. Đi đi! - Đừng có chậm chạp thế.
Người ta nói mấy biện pháp này là để dẹp loạn,
nhưng chúng lại tra tấn cả những người dân vô tội.
"Có tin gửi Công chúa ạ."
Thần dân của Người đang chết dần vì đói.
"Vậy mà nhà vua nhất quyết không viện trợ."
Công chúa à. Sao Người không tạm dừng việc học ở Wittenberg,
để chúng ta được chiêm ngưỡng dung nhan của Người?
Công chúa.
Ngươi không nghĩ đến khả năng bị đầu độc sao?
Ngây thơ như một đứa trẻ vậy.
Ngươi sẽ phải trả giá!
Cứ nhớ lời ta!
Công chúa?
- Không thể nào! - Công chúa?
- Phải làm gì đây? - Công chúa!
Nếu đây là kiếp sau,
liệu mình có được đoàn tụ với Phụ vương không?
Không đâu.
Bà là ai?
Cha cô đã tan biến vào Hư Vô rồi.
Hư Vô ư?
Nếu cô yếu đuối, cô cũng chung số phận ấy thôi.
Cuộc đời tôi chỉ toàn là hối tiếc.
Tôi chỉ muốn biến mất ngay lập tức.
Tôi đã sống một cuộc đời vô nghĩa.
Ông chú Claudius vẫn còn sống,
và tôi cũng chẳng thể báo thù cho Phụ vương.
Khoan.
- Claudius đang ở đây. - Gì cơ?
Hắn chưa tan biến vào Hư Vô. Hắn đang ở đâu đó mà cười cợt kìa.
Mình thề…
Mình sẽ tìm ra hắn
rồi báo thù cho Phụ vương!
Loài người đúng là thật sự ngu ngốc.
Ngươi đeo huy hiệu của Helsingør.
Claudius ở đâu?
Đừng giết tôi!
- Hắn ở đâu? - Tôi không muốn chết!
Bọn họ vốn đã chết,
vậy mà vẫn khát khao được sống.
- Xin Người. Xin hãy chờ đã! - Hả?
Chúng tôi là đồng minh, thưa Công chúa.
Gì cơ?
Người có thể yên tâm và đi theo chúng tôi.
Ý chí hận thù
và mong muốn tàn sát lẫn nhau vẫn luôn trỗi dậy, ngay cả ở Cõi Khác.
Claudius thật sự ở đây sao?
Đồng minh dữ chưa?
Một công chúa bẩn thỉu…
Không đáng được cứu rỗi!
Bắt lấy ả!
Giờ ta có thể tiến vào Vùng Đất Vô Tận!
Cô ta bị chính hận thù nuốt chửng.
Hỡi sự yếu đuối, tên của ngươi là đàn bà.
Cái gì thế?
Ả ta biến mất rồi? Tìm ả đi!
Trông kìa.
Trông cô ta hừng hực sức sống!
Như thể vẫn còn ở chốn dương gian!
Vậy làm người là thế nào?
Chết đi là thế nào?
Thế nào là sống?
Ôi…
Mình không làm được mất…
Hãy cho tôi biết về tình yêu, ôi xin cho tôi được thấu hiểu.
Phép màu ẩn giấu trong bạn, hai ta đều thấy rõ.
Hãy thắp sáng trái tim tôi ngay lúc này.
Hãy cho tôi thấy…
Cô ổn không thế? Bị thương khắp người rồi…
Dừng lại!
Đừng chạm vào tôi!
Có chuyện gì thế?
- Anh là tu sĩ à? - Tôi là y tá.
- Về tu viện của anh đi! - Đã bảo tôi là y tá rồi mà.
Cô biết là gì không?
Chúng tôi chăm sóc cho mọi người bình phục ấy.
Vậy mà anh cũng chết được ư?
- Tôi đã chết đâu. - Anh nhầm rồi.
Chắc một ngày nào đó tôi sẽ chết thật. Nhưng giờ tim còn đập mà.
Nếu thế thì anh đã không ở đây.
"Ở đây" là ở đâu?
Mũi tên đầu sáo.
Đây từng là chiến trường ư?
"Hỡi những kẻ bước vào đây, hãy từ bỏ mọi hy vọng."
"Cổng Địa ngục" ư?
Đây là Địa Ngục ư? Thân chưa mà giỡn vậy?
Thất vọng vì không được lên Thiên đường à?
Tự tin gớm.
Ai cũng nghĩ khi chết sẽ lên Thiên đường hoặc xuống Địa ngục.
Nhưng rồi ai cũng xuống đây, không có ngoại lệ.
Đây không phải kiếp sau mà ta đều tưởng tượng.
Khoan đã!
Tôi thề là tôi chưa chết mà.
Bọn tôi có nhận được một cuộc gọi khẩn cấp…
Rồi tôi rời bệnh viện và…
Mình đang mơ à?
Vậy nếu tôi còn sống thì sao tôi lại ở đây?
Chắc là nhầm lẫn gì rồi!
Tôi đến đây kiểu gì chứ?
Tôi là y tá cơ mà, giời ạ!
Ai mà biết.
Khoan, vậy cô cũng chết rồi sao?
Đúng vậy.
Cô thật sự đã chết hả?
Ừ.
Đâu có giống vậy đâu.
Trông như bị thương thì đúng hơn.
Thôi thì tôi phải về đây.
Tôi vẫn đang trong ca trực.
Đi đường nào nhỉ?
- Gì vậy? - Im đi.
Đỉnh vậy…
Này!
Này!
Cái…
No comments yet. Be the first to leave one.