Jumping the Broom

Jumping the Broom

Vietnamese সাবটাইটেল ডাউনলোড করুন

রিলিজ তথ্য

Jumping the Broom WEBRip Netflix vi
ভাষ্য লিখেছেন NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Đậu Hải Hà. Thời lượng: 1g 52ph (112 phút)

ট্যাগ

webrip
web
BRip
প্রকাশিত: 2021-11-16
ডাউনলোড: 17
শ্রবণপ্রতিবন্ধীদের জন্য: No

Vietnamese সাবটাইটেল প্রিভিউ

প্রথম 200টি লাইন।

Chà. Em từ đâu ra vậy?

Em xinh đẹp, ân cần.

Và còn phải nói tới thân hình bốc lửa đó nữa.

Khỉ thật.

Em là dạng phụ nữ mà đàn ông cần giữ kỹ.

Và anh biết em còn phải đi làm, nhưng em yêu, anh muốn gặp em tối nay.

Em cũng muốn gặp anh tối nay.

Em yêu, anh gọi lại cho em sau nhé?

Ừ. Không, anh hứa.

Được rồi, cô nàng quyến rũ. Ừ, anh phải đi đây.

Không, anh hứa, anh hứa mà.

Được rồi, cô em xinh đẹp. Chào em.

Em ăn sáng chứ?

Anh phải đi đây. Anh vừa nhớ ra có buổi chụp ảnh lúc mười giờ.

Ôi trời, mình lại làm thế rồi.

Mình lại ân ái với một gã mặt dễ thương, cơ thể đẹp và vài câu tán tỉnh tầm thường.

Có khi gã chả biết đánh vần chữ "tầm thường."

Con hứa, thưa Chúa, một lần nữa,

rằng nếu ngài giúp con giữ được thể diện mà rời khỏi đây...

Được rồi, đưa con ra khỏi đây là được.

Con hứa sẽ chỉ dâng tấm thân này với phu quân tương lai của mình.

Không còn...những vụ thế này nữa.

Và, Chúa ơi, vì rõ ràng là con không hề biết cách nhìn người,

nên xin ngài có thể tỏ ra thật rõ ràng trong việc ngài muốn con ở bên ai không ạ?

Ý con là, rõ hết mức ấy. Rõ tới mức mà...

- Này! - Chúa ơi!

Ôi, Chúa ơi. Ôi không.

Anh ổn chứ? Chúa ơi! Anh ơi, anh ổn chứ?

Tôi rất xin lỗi. Tôi không thấy anh. Anh đột ngột xông ra.

Tôi suýt đâm chết anh. Anh biết chứ?

Anh suýt chết đấy. Anh ổn chứ?

Nhìn anh vẫn ổn, nhưng anh có thể chết vì chảy máu trong.

Khi người ta bị va đập, họ cứ nghĩ họ không sao

rồi họ đi ngủ và không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Anh có thể đang chết.

- Ôi trời, tôi đã giết anh. - Tôi chưa chết. Tôi còn sống.

Nghe này, tên tôi là Sabrina Watson.

Tôi có gói bảo hiểm rất tốt và một thợ giặt khô rất giỏi.

Tôi thậm chí có lương đủ cao để mời anh ăn tối.

Rõ ràng là tôi nợ anh, và anh gọi món nào cũng được.

- Ngoại trừ món đáng giá nghìn vàng. - Sabrina?

Sabrina Watson?

Hít thở đi.

Tôi ổn mà.

Trời ơi, tôi đã nói tôi thích khiếu hài hước của anh cỡ nào chưa?

5 THÁNG TUYỆT VỜI SAU ĐÓ

- Thế nào? - Thật đáng kinh ngạc.

Bố mẹ em từng dẫn em đi xem Carmen hồi em còn nhỏ.

Hồi đó, những điều em quan tâm chỉ là

- âm nhạc và trang phục của vở diễn. - Vậy à?

Nhưng giờ, em nhận ra nó về tình yêu và sự giận dữ, cách chúng liên kết với nhau,

- nhưng rốt cuộc... - Là không tương thích.

- Jason Taylor, anh toàn làm em bất ngờ. - Nhờ em cả đấy.

Ý anh là, dù anh lớn lên ở thành phố này

nhưng bấy lâu nay, anh không hề biết...

Nào, mình đi thôi.

...chúng dành cho ta.

- Ý anh là, opera ư? - Anh thích nó à?

- Anh rất thích. - Thật sao?

Nhưng giữ kín những việc ta làm với bạn anh nhé.

Họ vẫn trêu chọc anh về buổi dã ngoại của ta ở Central Park.

Được thôi.

- Em hứa chứ? - Móc ngoéo ngón út luôn.

Anh tin em.

Em nghe nói Kinh kịch rất tuyệt vời.

Nghe nói nó không hề giống những gì ta từng xem.

Kinh kịch?

Người ta đã nhận em.

Đó là công ty luật sở hữu trí tuệ xịn nhất và lương em tăng 20 phần trăm.

- Chà. - Em không thể từ chối.

Anh hiểu mà. Chúc mừng em.

Bao giờ thì em bắt đầu?

- Hai tháng nữa. - Hai tháng nữa?

Sớm vậy sao?

- Vâng. - Chà. Hai tháng.

Jason, em biết rằng ta bên nhau chưa lâu,

và chắc là em không có quyền hỏi anh điều này, nhưng em cảm thấy...

Em không biết nữa...

Anh nghĩ ta có thể thử xoay sở được không?

Em yêu, Trung Quốc xa lắm.

- Anh không biết nữa. - Có điện thoại,

- và Internet, và Skype, và... - Skype.

Và em sẽ về đây hai tháng một lần để họp.

Nghe này...

Anh chỉ thấy...Việc yêu xa, anh...

Anh không biết nữa. Anh không tin vào nó.

Vậy nghĩa là sao?

Nghĩa là em đang đứng trước một cơ hội rất tốt,

và anh sẽ không ngáng đường em.

Có vẻ như anh đã quyết định rồi.

Tối nay em đã rất vui.

Nghe này, Sabrina,

kể từ khi gặp em, anh cảm thấy...

Như thể anh có thể đạt được mọi thứ, ở bất cứ đâu,

New York, Trung Quốc. Chả quan trọng, miễn là ta ở bên nhau.

Em đã đưa anh tới một thế giới mà anh không thể tưởng ra

việc sống thiếu em.

Anh không muốn thế.

Anh muốn em ở trong đời anh mãi mãi.

Sabrina, anh đã cầu nguyện,

và Chúa đã đáp lời anh... bằng sự hiện diện của em.

TRUNG TÂM LINCOLN

Sabrina Watson...

em sẽ lấy anh chứ?

Anh làm em sợ quá.

Em yêu, đó là lời đồng ý à?

Vâng.

- Em đã nói vâng, phải không? - Vâng.

Lại đây nào.

- Thật phi thường. - Em thích chứ?

Nó rất tuyệt vời.

Mabel, ta hãy...

Hãy cho mỗi cặp đôi thêm một túi lạc phủ wasabi.

Vâng, thưa bà Watson.

- Ôi, tôi xin lỗi. - Amy, cô ổn chứ?

Xin lỗi, tôi thường hồi hộp trước một sự kiện lớn.

Nhưng cô sống bằng nghề tổ chức sự kiện mà?

Vâng, thưa bà. Với sự kiện này, ngày mai là ngày đầu tiên.

Công nhân sẽ tới vào buổi sáng để dựng khu lều tiếp tân.

Jason và Sabrina sẽ gặp Mục sư James

để bàn chuyện làm lễ.

Khách sẽ tới trên chuyến phà trưa,

tiếp theo là buổi tập dượt lúc ba giờ chiều.

Sau đó là tiệc cocktail và bữa tối ở lều.

Amy, nhớ này, tôi chỉ muốn mọi việc thật đơn giản,

thanh nhã và hiện đại, cô hiểu chứ?

Và tôi...À, tôi cần một cái bàn dài

để ta có thể ngồi như một đại gia đình hạnh phúc.

Việc đó sẽ rất vui khi được thực hiện với số bàn tròn mà tôi đã được dặn đặt.

Phải rồi. Không phải lo.

- Tôi sẽ bỏ chúng đi. - Tốt lắm.

Nói tiếp đi.

Vâng. Ngày thứ hai, ngày trọng đại, thứ Bảy. Ăn sáng trên hiên nhà.

Sau đó, phụ nữ sẽ tụ tập và trang điểm trong khi đàn ông chơi bóng.

Một truyền thống nhà Watson mà tôi ước mình có thể lờ đi.

Như số bàn tròn, tôi có thể hủy nó.

Quay lại chuyện lễ cưới.

Được rồi. Số ghế và đèn lồng đã thuê sẽ được xếp ở đây, trên thảm cỏ.

Buổi lễ diễn ra vào đúng hai giờ chiều, sau đó là ăn tối và khiêu vũ.

Và vào sáng Chủ Nhật, Jason và con sẽ là ông bà Jason Edgar Taylor.

Hết xảy.

- Chà. Được rồi. - Phải.

- Tôi sẽ kiểm tra... - Sao vậy ạ?

Ôi, mẹ ơi. Thôi nào.

Không, chỉ là mọi việc vội quá.

Không kịp tổ chức tiệc đính hôn hay tiệc tặng quà cho cô dâu.

Thật đấy, Sabrina, như thể mẹ chẳng kịp dạy con lễ tắc gì cả.

Lẽ ra ta nên chuẩn bị trong nhiều tháng.

Thật đấy, sao lại vội thế?

Nếu con có thai, con có thể nói với mẹ.

Con nói lần thứ một triệu, không, con không có thai.

Được chứ ạ? Tin con đi mà.

Jason và con yêu nhau, yêu say đắm.

Bọn con muốn tới Trung Quốc như một cặp vợ chồng.

Jason để lại ấn tượng rất tốt, nhưng ta chưa gặp gia đình cậu ta.

Họ như thế nào?

Amy, cho ít màu xanh lá vào bó hồng nhé?

- Cho có thêm tí màu sắc ấy mà. - Sabrina.

Và cocktail Bellini. Mẹ thích món đó mà.

Ta phục vụ cả Bellini nữa nhé?

- Sabrina. - Vâng?

- Họ như thế nào? - Con không biết.

Con không biết?

Sabrina, bố mẹ đã đầu tư hơn nửa triệu đô la

cho việc học của con. Giao tiếp đi chứ.

Con vẫn chưa gặp họ.

Con biết. Con đã cố, nhưng Jason khó xếp lịch quá.

- Sabrina. Sabrina! - Phu nhân Taylor rất bận rộn.

- Sabrina. - Mẹ...

mọi người sẽ yêu quý nhau vì Jason và con yêu nhau.

Sao con có thể nói con yêu cậu ta trong khi không biết họ?

- Họ có thể tồi tệ hoặc... - Hoặc tuyệt vời.

- Thôi nào. Mẹ lo lắng nhiều quá. - Không, con lo không đủ thì có.

Mọi sự đều trong tầm kiểm soát mà. Đúng chứ, Amy?

- Được rồi, bà O'Neal. Tiếp theo! - Vậy bao giờ thì cô đi?

Cô biết đó, mấy người ở khu Vineyard giàu sụ.

Cả người hầu còn giàu.

BÀ TAYLOR BƯU ĐIỆN MỸ

Tôi không tin nổi bé Jason cưng sắp kết hôn cuối tuần này

mà tôi lại không ở đó.

Dĩ nhiên bà sẽ không ở đó.

Bà đang đeo cùm điện tử, và nó không phải cho đẹp đâu. Tiếp theo!

Cô gái kia thế nào?

Bà O'Neal, đi mau đi. Tôi phải làm việc. Tiếp theo!

Lại đây. Nhanh lên. Tôi không có cả ngày đâu.

Cái gì?

- Chờ tôi một phút. - Thôi nào. Đừng...

- Shonda. - Pam, tôi bận lắm.

Cô thấy hàng người dằng dặc không?

Xin lỗi, xin lỗi.

- Có chuyện gì vậy, Pam? - Tôi đã cố tử tế với con bé này,

nhưng lẽ ra giờ này, cô ta đã phải tới Brooklyn để gặp tôi.

Cô không tin nổi đâu.

Cô ta gửi tin nhắn cho tôi.

Một tin nhắn.

Bảo là muốn tôi mang theo vài bức ảnh hồi nhỏ của Jason

để cô ta cho vào trình chiếu lúc đám cưới.

Cô ta đối xử với tôi như thư ký, chứ không phải mẹ chồng tương lai.

Jason mê mệt cô ta, nói là cô ta sẽ đưa nó tới Trung Quốc.

Trung Quốc. Jason của tôi không thích món ngọt và chua.

মন্তব্যসমূহ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left