প্রথম 200টি লাইন।
Những giấc mơ đẹp và xấu luôn song hành với nhau.
Thứ gì ta hình dung ra, cũng hình dung về ta.
REAL DEL MONTE, MEXICO NĂM 1866
HOÀNG TỬ
Mẹ ơi, con muốn đến thế giới đó!
Con đã đến đó rồi mà!
Mỗi khi con viết hay vẽ, tâm hồn con là mực.
Nhờ vậy mà họ tồn tại.
Họ trở nên thật như con vậy.
Mẹ nghĩ họ có nhìn thấy con không?
Mẹ!
Cứu!
Mẹ!
Cứu! Bà ơi, cứu với!
Mẹ! Cứu!
Francisca, cứ để đấy. Giúp ta đi.
MARÍA CONCHITA PAREDES DIOSDADO NGƯỜI MẸ VÀ NGƯỜI VỢ YÊU DẤU
Ta rất tiếc, Francisca.
- Francisca! Quay lại đây! - Không!
Xin hãy giúp tôi tìm cháu gái!
Francisca!
Nhóc con, cháu đâu rồi?
- Francisca, cháu đâu rồi? - "Hoàng tử…
Sẵn sàng làm bất cứ điều gì để cứu bố mẹ
và những người mình yêu thương".
Cô bé ở đây, thưa bà.
Francisca!
Sao cháu dám làm chúng ta sợ thế hả?
Francisca? Mặt trời sắp mọc rồi.
TOPUS TERRENTUS DỊ GIỚI
Cánh đông không có ai.
Rõ.
Fabuladora, cậu làm tớ sợ quá!
Đây, đi với tớ.
Không có ai ạ.
"Hoàng tử cảm thấy một khao khát khó lý giải muốn tìm hiểu thêm."
Cậu quyết định lắng nghe bản năng của mình,
đi theo trực giác và một giọng nói bí ẩn đang vẫy gọi cậu.
Cậu bồn chồn, nhưng không lo sợ. Trong lòng cậu là một cảm xúc đặc biệt.
Cậu thấy như đang đến với vận mệnh của mình.
Cậu cứ leo, leo mãi,
tìm đường ra khỏi thế giới quái dị của mình,
cậu càng đi, giọng nói đó càng trở nên thật hơn.
Cậu ngạc nhiên khi thấy mình đang ở một nơi rất kỳ lạ,
một nơi cậu chưa đến bao giờ.
Nỗi hoang mang xâm chiếm cậu.
Bụng cậu đau.
Cậu đang ở một nơi đầy những kẻ xa lạ.
Một thế giới mới...
Một thế giới mới!
Cậu ấy có vẻ hơi ấm đầu, nhỉ?
Cái gì? Chỉ hơi thôi à? Nhìn cậu ấy sợ quá.
Cậu ấy chỉ muốn được chú ý thôi.
Đúng thế, tội nghiệp.
Không!
Tớ rất thích nó. Bố tớ là chủ một nhà phát hành sách lớn.
Có lẽ bố tớ sẽ thích truyện của cậu.
- Tớ tên là… - Đùa hay lắm.
Sao các cậu xấu tính với tớ thế?
Francisca! Con bé này.
Bà ơi, có quái vật!
Con gái, con ra đó làm gì vậy?
Cha Cosme bảo ta con không quay lại sau giờ ra chơi
và con làm các bạn sợ chết khiếp.
Có thứ gì đó trong bụi cây thùa!
Xin lỗi!
Chẳng có gì ở đó cả.
Sao con lại như thế? Con không muốn giống các bạn à?
Ít ra như thế con còn có bạn.
Bà là mụ phù thủy!
Con vừa gọi ta là gì?
Đồ nít ranh này.
Bố mẹ không tin chuyện gì vừa xảy ra đâu.
Con đang ngủ say thì…
- Con ổn chứ, con yêu? - Vâng, con ổn.
Veritena.
- Tình yêu của ta. - Thôi nào mẹ.
Nếu nàng ôm nó như thế, nó sẽ nghĩ việc nó làm là đúng.
Thiếp đang ôm nó trước khi cấm cửa nó ở nhà suốt đời.
Cái gì?
- Ficturo! - Bố!
Chàng không sao chứ?
Đức vua và gia đình vô dụng đó sẽ đưa chúng ta đến bờ diệt vong.
Con phải nghĩ đến hậu quả mà hành động của con gây ra.
Bố mẹ sẽ không mãi ở bên bảo vệ con được đâu.
Con không sao, và con phát hiện ra một thứ rất tuyệt vời.
Con nghĩ có thể dùng Đàn Nhện để đến thế giới khác. Để con kể…
Không, Herneval bé bỏng!
Con phải hiểu, việc con vừa làm là rất nguy hiểm.
Con nên cẩn trọng hơn.
Có một sự cân bằng giữa hai thế giới,
và trách nhiệm của chúng ta là bảo vệ nó.
Đã rất lâu rồi, chưa có ai qua lại giữa hai thế giới, và như thế tốt hơn.
Hãy hứa không nói với ai về cái con phát hiện ra nhé.
Dạ, con xin lỗi.
Con cũng làm hỏng nhạc cụ quan trọng nhất của giống loài chúng ta,
Đàn Nhện.
Con phải chăm sóc nó, vì đến một ngày, con sẽ chơi nó.
Và qua đó, con sẽ nhào nặn tiềm thức con người.
Đó là kỹ năng của chúng ta,
mà chỉ các thành viên hoàng gia mới có.
Ficturo, đã đến lúc kể với nó rồi.
Cái gì? Nàng mất trí rồi à, Veritena?
- Nó còn quá trẻ người non dạ. - Cái gì?
Con không phải đứa bé nữa!
Con muốn biết ở phía bên kia có gì.
Có một cô gái, bao trùm xung quanh là ánh sáng.
Con không hiểu. Có một giọng nói như nói với con. Hay nói về con?
Làm sao cậu ấy biết con?
Cậu ấy nói con là hoàng tử. Sao cậu ấy biết?
Con không hiểu.
Sao cậu ấy biết nhiều về con thế?
Giọng nói đó nghe rất quen, nhưng con không biết là ai.
Bố mẹ biết nó nghĩa là gì không?
Hãy bình tĩnh.
Câu chuyện của chúng ta Là câu chuyện của nhân loại.
Họ kể chuyện và nó thành sự thật.
Hư cấu trở thành hiện thực.
Họ sợ hãi trong giấc mơ.
Con là sự thật.
Con là hư cấu.
Một chòm sao.
Một nghịch lý vốn có trong con.
Khi viết.
Hư cấu được dệt thêm.
- Bằng những sợi chỉ sự thật. - Hư cấu.
Và những giấc mơ ngày xưa.
Hé lộ sự thật không lừa dối.
Con là sự thật.
Con là hư cấu.
Một chòm sao.
Một nghịch lý vốn có trong con.
Thế giới này là nơi trú ngụ của nỗi sợ của con người.
Chúng ta là những ý nghĩ khiến họ hoảng sợ.
Chúng ta là ý nghĩ?
Tức là chúng ta không có thật?
Con có cảm thấy con không có thật không?
- Con là giấc mơ. - Con là sự thật.
- Con là từ ngữ. - Con là hư cấu.
- Con là sự thật. - Con là giấc mơ.
- Con là hư cấu. - Con là từ ngữ.
Chân lý tuyệt đối, không có thứ như thế.
Con là thật.
Ficturo!
- Thiếp đây. - Gì vậy?
- Bình tĩnh. - Đến ngự điện!
Thưa, bệ hạ cần giúp gì không ạ?
Cảm ơn, đội trưởng Mitélitas. Tiếc là, chúng ta không giúp được đức vua nữa.
Xin thứ lỗi vì quấy rầy bệ hạ, nhưng Ác Mộng Sư Hoàng Gia
muốn hội kiến với bệ hạ ngay lập tức.
Bố!
Thần cho vào nhé?
Không còn thời gian cho nghi thức nữa.
Họ thật quá đáng!
Đủ rồi!
Dừng bước.
Thưa bệ hạ!
Đã có một biến động khủng khiếp, nguy hại và vô cùng chấn động xảy ra
giữa các thế giới!
Đội trưởng.
Quỷ thần ơi!
Trông bệ hạ xuống sắc quá.
Có lẽ đã đến lúc xem xét đề xuất mà thần…
Procustes, giờ không phải lúc.
- Đưa Herneval về phòng đi. - Cái gì?
Hoàng tử, xin mời đi cùng thần nhé?
Của bố đây.
- Này… - Hãy làm như ta bảo.
Đợi đã, Procustes.
Vâng, thưa điện hạ?
Bố mẹ ta bị sao vậy?
Điện hạ thấy đấy,
đức vua và hoàng hậu đang phải gánh vác một trọng trách nặng nề.
Giống loài chúng ta đang mất dần sức mạnh, sinh khí và vị thế
vì đám con người hạ đẳng đó.
Đức vua và hoàng hậu cảm nhận được tác động đầu tiên.
Ta không cho phép điều đó! Ta sẽ giúp họ!
Giá mà được thế, nhưng thần e là việc đó nằm ngoài khả năng của điện hạ.
Khi đức vua và hoàng hậu băng hà, điện hạ và thần sẽ phối hợp với nhau.
Thần sẽ đem những kiệt tác của thần để làm ác mộng cho con người giúp điện hạ.
Đáng tiếc, số phận ta lại nằm trong tay những sinh vật thấp kém đó.
Không! Ta không muốn phụ thuộc vào con người!
Giá mà ta có thể đi sang Thực Giới,
thì câu chuyện sẽ khác.
Này… Vậy có ai đi sang được không?
Thuở sơ khai, từ cách đây rất lâu rồi,
nỗi sợ chính nỗi sợ đã kết thành hình hài,
sinh ra một con nhện khổng lồ có lông vũ,
đó là Enkara Vĩ Đại.
Enkara phát hiện ra sinh mạng của mình
gắn liền với nỗi sợ con người dành cho nó.
Nó dùng Đàn Nhện để sang Thực Giới và khuất phục con người.
Tên Ceimut tọc mạch đó đã bảo vệ con người
và thách đấu Enkara.
Nhưng Enkara tóm được Ceimut và nuốt chửng hắn.
Nhờ răng nanh và gai nhọn,
Ceimut xé toạc cổ họng của Enkara và thoát ra.
Enkara tử nạn.
Và từ thi thể của nó, hai giống loài mới ra đời.
Từ lông vũ của nó…
No comments yet. Be the first to leave one.