প্রথম 200টি লাইন।
[Tháng 8 năm 1937, hội chiến Tùng Hỗ bùng nổ. Gót sắt quân Nhật tràn vào Thượng Hải, quân đội Trung Quốc vùng lên kháng cự, làm chậm bước tiến xâm lược của quân Nhật, ]
[đồng thời phá vỡ kế hoạch “diệt vong Trung Quốc trong vòng ba tháng” của chúng. Tuy nhiên, do chênh lệch thực lực quá lớn giữa hai bên, trận chiến cuối cùng vẫn kết thúc trong thất bại.]
[Sau khi Thượng Hải thất thủ, những cuộc kháng cự lẻ tẻ vẫn tiếp diễn, còn hàng loạt người dân tị nạn chạy về các tô giới và những vùng đất khác.]
Tránh ra.
Tấn công.
Lên, lên, lên!
Giết!
Chết đi!
Giết hết đi.
Chạy đi, đồ khốn.
Khốn kiếp.
Mau lên đi.
Nhanh.
Nhanh lên.
Đứng yên.
Ngồi xuống.
Đừng mà.
An Ninh.
Ngồi im, tất cả ngồi im.
Buông tôi ra.
Đừng.
Khốn kiếp.
Chị.
Chị ơi.
An Ninh.
Chị.
An Ninh.
An Ninh.
Chị ơi.
Để tôi qua đi.
Chị.
An Ninh.
An Ninh.
Chị.
Chị ơi.
Sao mày có thể.
Đồ khốn!
An à,
lần trước thật sự cảm ơn cô nhiều.
Bà Lý khách sáo quá,
chỉ là chút chuyện nhỏ thôi.
Sáu vạn.
Cô khó khăn lắm mới đến đây một chuyến
nhưng lại đúng lúc người Nhật kiểm soát đường phố,
nếu không thì
tôi đã đưa cô đến đường Trung Sơn dạo một vòng rồi.
Tối nay ai đến vậy?
Người Nhật làm rầm rộ như thế.
Nghe chồng tôi nói
là đặc phái viên của tổng bộ quân viễn chinh.
Tên là.
Ito gì đó thì phải,
là một đại tá.
Tên Ito này đến đây làm gì?
Cô không biết à?
Gần đây Bát Lộ Quân liên tục tấn công,
ngay cả thị trấn Thanh Khẩu ở phía Tây cũng bị chiếm rồi.
Người Nhật hơi lo sợ,
phái người đến thị sát việc phòng thủ ở Hải Thành.
Vậy Hải Thành chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?
Nếu Bát Lộ Quân đánh vào
thì chúng ta không có ngày nào yên ổn đâu.
Ù rồi.
Trả tiền, trả tiền đi.
May mắn quá đi!
Giỏi thật đó.
Các chị ơi,
thế này, em đi vệ sinh một lát,
các chị cứ chơi một vòng trước nhé.
Cô nhanh lên đó.
Cô là ngôi sao may mắn của tôi đấy.
Vâng ạ.
Tú, cô chơi thay An một vòng đi.
Nào, nào, nào.
Vâng, thưa bà.
Nào.
Ở đằng kia, đuổi theo cho tôi.
Có chuyện gì vậy?
Đi, chúng ta xuống dưới xem sao.
Đúng vậy.
Trời ơi.
Tiếng gì vậy?
Có phải tiếng súng không?
Sợ chết mất.
Nhanh lên.
Các người
ra ngoài hết đi.
Đi, đi, đi.
Nhanh, nhanh, nhanh.
Tiền của tôi! Tiền của tôi!
Nhanh lên.
Đi thôi.
Lục soát cho tôi.
[Ito, tham mưu cao cấp của tổng bộ quân viễn chinh Nhật Bản tại Trung Quốc bị ám sát khi đang thị sát công tác phòng thủ ở Hải Thành.]
Nhiều người canh gác như vậy
mà ngài đại tá vẫn bị bọn cướp giết hại,
còn để bọn cướp chạy thoát nữa.
Vinh dự của quân nhân Đế quốc
đều bị các người làm mất hết rồi.
Trong vòng mười ngày
phải bắt được hung thủ.
Vâng.
Nhiệm vụ lần này hoàn thành rất tốt
nhưng tôi phải thay mặt tổ chức phê bình cô.
Cô không nên tự ý hành động.
Làm vậy quá mạo hiểm.
Cô không có kinh nghiệm hoạt động ngầm
lại vừa mới đến Hải Thành,
không có bất kỳ yểm trợ nào
đã một mình vào dinh thự nhà họ Lý.
Lỡ như bị bại lộ
sẽ không còn đường lui nữa đâu.
Nhưng Ito Hideo đột nhiên thay đổi lịch trình,
anh lại đến căn cứ gửi vật tư
nên tôi chỉ đành hành động trước.
Tiếp theo thì sao?
Có nhiệm vụ gì?
Xem cái này đi.
Lần trước đến chưa thấy bao giờ.
Bà xem mấy mẫu này đi.
Chào buổi sáng, bà chủ Từ.
Đông này,
xem cùng khách trước nhé.
Đội phó Lưu,
sao anh lại đến đây?
Tôi qua xem quần áo của tôi may xong chưa.
Hôm qua mới lấy số đo,
hôm nay đã đòi lấy đồ,
đâu có chuyện nhanh như vậy.
Tôi chỉ là kiếm cớ qua đây thăm cô thôi.
Tôi có gì đáng thăm chứ?
Tôi cũng có mọc thêm cái đầu nào đâu.
Trong mắt Lưu Nhị Long tôi,
cô chính là người đẹp nhất Hải Thành.
Được rồi, anh đừng nịnh tôi nữa,
nịnh tôi cũng không tin đâu.
Anh xem chỗ này,
vải polyester này vừa được vận chuyển từ Thượng Hải về.
Anh gọi vợ qua đây,
tôi tặng vợ anh một bộ sườn xám.
Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi,
tôi chưa kết hôn.
Tôi mà lừa cô, tôi làm cháu cô.
Được rồi, đội phó Lưu.
Anh xem, anh cứ đứng ở đây
khách hàng không dám vào nữa,
làm lỡ việc kinh doanh của tôi.
Không lỡ, không lỡ đâu.
Cô xem,
tôi chưa vợ, cô chưa chồng,
nếu hai chúng ta thành người một nhà,
tôi còn có thể bảo vệ cô nữa, phải không?
Đội phó Lưu,
tôi không cần người bảo vệ.
Thế này đi,
hôm khác tôi mời anh uống trà,
anh về trước đi được không?
Chẳng lẽ tôi không có chút cơ hội nào sao?
Có.
Trừ phi
anh cởi bỏ lớp da này đi.
Được.
May xong quần áo thì gọi cho tôi nhé.
Tôi sẽ đích thân đến lấy.
Được, không vấn đề, không vấn đề.
Đội phó Lưu đi thong thả nhé.
Anh à, thế cũng mất mặt quá đấy.
Cứ thế bị đuổi ra ngoài à.
Đúng vậy.
Con nhỏ này có gì hay ho chứ?
Đúng đó.
Mấy chú thì biết cái gì.
Cô ấy càng như vậy, tôi càng thích.
Đi.
Anh mời các chú đi uống rượu.
Đi, đi, đi.
Bà chủ.
Anh Phi mấy hôm không đến rồi.
Vị này là...
Vợ chưa cưới của tôi,
An Hòa.
Hôm nay đưa cô ấy đến
may vài bộ quần áo đổi mùa.
Theo tôi lên lầu đo kích thước đi.
Đông ơi,
trông chừng khách giúp tôi.
Để tôi giới thiệu một chút,
đây là đồng chí mới của chúng ta, An Hòa.
Đây là Đại Bảo.
Tam Quý.
Được rồi, nói chuyện chính đi.
Trương Đại Hải của đơn vị tình báo đã phản bội,
đầu quân cho người Nhật rồi.
Cấp trên quyết định
trừ khử anh ta.
Chuyện này tuyệt đối không thể nào.
Cấp trên vốn không muốn để cô tham gia nhiệm vụ lần này
vì Trương Đại Hải là thầy của cô,
cũng là ân nhân cứu mạng cô.
Nhưng bản lĩnh và tài bắn súng của anh ta không ai địch nổi.
No comments yet. Be the first to leave one.