প্রথম 200টি লাইন।
Uống đi!
Uống đi!
Uống đi!
Uống đi!
Quá khát!
Uống đi!
Uống như siêu sao!
Hôm nay tôi muốn nói về mẹ.
Ồ gì mà ồ?
Tôi nói về mẹ tôi chứ mẹ bạn đâu.
- Nói được không? - Được!
Cảm ơn nhé.
Thực ra, bà ấy là kẻ dối trá.
Mẹ khiến tôi bất ổn từ nhỏ.
Bạn biết bà nói gì không? Nào là phải ăn hết đồ ăn.
Không làm rơi vãi.
Nếu không, vợ tương lai của tôi sẽ mọc mụn.
Xin lỗi mẹ nhé.
Mặt bạn trai con còn mịn hơn mông con.
Kinh điển nhất là,
bà bảo
con gái phải mặc màu hồng, con trai phải mặc màu xanh,
để không ai nhầm lẫn.
Thực ra mẹ tôi nói đúng lắm.
Bởi vì khi tôi lớn lên, tôi không hề nhầm lẫn.
Vì tôi thực sự yêu…
chuối…
xanh.
Chào cô Cúc Hoa.
- Xong rồi đây. - Cảm ơn.
- Cảm ơn. - Năm mới thịnh vượng nhé.
- Năm mới buôn may bán đắt nhé. - Cảm ơn.
Ông chủ? Cải bắp bao tiền?
- Hai đô một túi. - Đắt vậy à?
- Đành thôi, Singapore mà. - Cứ tết đến là giá lại tăng.
- Cho tôi hai túi. - Được, hai túi.
Cẩn thận chứ.
- Bà quên cầm cái này. - Xin lỗi nhé.
- Càng già càng mất não. - Đi cẩn thận.
Chúc mừng năm mới. Chào nhé.
HIỆU THUỐC HOÀNH AN
Để tôi pha cà phê cho.
…KHÔNG THỌ
Chúc mừng năm mới.
Cô nào cũng làm khách sướng và quyến rũ hơn mỗi ngày nhé.
Làm gì cũng trơn tuồn tuột nhá.
Cảm ơn.
- Thêm hồng bao cho con cô ở nhà. - Xin nhé.
Tôi không quên cô.
- Luôn trẻ và xinh nhé. - Vâng.
Nhưng không được xinh hơn tôi.
Cảm ơn, nương nương.
- 500 đô! - Bé mồm được không?
Chẳng ý tứ gì.
Đoán xem nương nương mừng tuổi bao nhiêu?
Năm trăm đô!
Xin lỗi, số điện thoại bạn gọi hiện không kết nối được.
Vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng chuông báo.
Con rảnh thì qua ăn tối nhé.
Dì não ngày càng cá vàng. Quên tắt vòi nước. Cảm ơn cháu.
Có gì đâu, dì bận mà.
- Mang cho dì hai đĩa xuống. - Vâng.
Anh cả, chúc anh năm mới vui vẻ, sức khỏe tốt, sớm hồi phục.
Lịch trình vẫn thế, bay đi bay lại.
Gia Cường, cháu hay bay đến Bangkok à?
Công ty sắp xếp vậy ạ.
Thái Lan có gì nóng bỏng?
Món ngon ấy.
Chú Alan, món gì ở Thái cũng cay.
Anh ấy không ăn cay. Anh nhỉ?
Con trai. Lại đây nhanh. Cùng ăn nào.
Lại đây, ăn thôi.
Cái này chín hết rồi, ăn được rồi.
Nhiều đồ ăn quá.
Anh Gia Cường ơi, anh Gia Hảo qua ăn tối không?
Nó đang làm việc.
Giống như nghệ sĩ trên đài truyền hình dịp năm mới thôi.
Phải đi biểu diễn cho nhân dân xem.
Nên nó không về nhà ăn được.
Chúc mừng năm mới.
Hồng bao cho mọi người đây.
Chúc tất cả bình an.
Đừng để dính bầu nhé!
Lại bú em nè!
Lại bú em nè!
Lại bú em nè!
Được bao nhiêu?
Đồng rupiah? Rẻ mạt! Mẹ kiếp.
Đừng chửi thề. Đừng cáu. Tôi sẽ bao bữa khuya.
Cảm ơn nương nương, tốt quá.
Khuya nay ăn gì?
Ăn bánh prata đi.
Ăn dim sum như thường lệ đi.
Được! Dim sum cho nhanh.
Hi vọng tối nay con trai tôi không đi ngủ sớm.
D, bình thường năm mới chỉ một cuộc gọi, năm nay ba cuộc.
Em nên mua vé số.
Anh trai em gọi. Lần đầu tiên trong đời.
Chắc chắn em sẽ trúng số.
Chào anh, nhớ em quá à?
A lô.
Xin chào. Hãy đặt ở đây.
Đừng nghĩ như vậy.
Sẽ không ai nói cô không đến vì kiêng dịp tết.
Mẹ cháu hiểu mà.
Tang lễ là ngày kia.
Vâng, ngày kia. Chào nhé.
Cảm ơn anh đã đến.
- Chia buồn cùng cậu và gia đình. - Cảm ơn anh.
Mẹ tôi bên này.
Mẹ ơi.
Cô ơi.
Chia buồn cùng cô và gia đình.
Mẹ ơi, đại biểu quốc hội nói chuyện với mẹ kìa.
Không sao. Chăm sóc mẹ cho tốt.
Cảm ơn anh.
Thấy chưa, đại biểu cũng đâu có kiêng.
Không như họ hàng anh.
Có lẽ năm nay có bầu cử.
Mẹ ơi.
Sao em mặc như vậy?
Ai cấm? Chính phủ à?
Chào, tôi là Grace.
Bố ơi…
Bố an nghỉ nhé.
Con không làm phiền bố nữa.
- Không cần. - Cầm đi.
- Không cần. - Cầm đi.
- Đã bảo không cần? - Định thi gan à?
Em là thằng bóng đấy.
Em trai anh.
Ai từng bị bố bắt gặp mặc váy?
Tôi.
- Thế hả? - Vâng.
Tôi không nói đến bố đường đâu nhé.
Ai có bố nhìn thấy mặc váy
và bố khen: "Trông con xinh quá".
Không có.
Dĩ nhiên không nhỉ? Biết lý do chứ?
- Vì sao? - Vì ông ấy thẳng chứ sao.
Không thẳng sao chịch mẹ bạn và sinh ra bạn được?
Các bạn muốn họ biết con người thật nhưng không thể, đúng không?
Phải.
Và…
Ai từng bị bố đánh?
Tôi.
Nhưng nhờ có ông ấy…
vòng ba của tôi bây giờ rất chắc.
Cảm ơn bố. Cảm ơn vì mọi trận đòn roi…
À nhầm, cảm ơn vì mọi thứ.
Mẹ, mẹ quên tắt vòi nước ạ?
Mẹ ơi.
Vòi nước vẫn chảy.
Mẹ muốn pha cà phê cho bố con, lấy nước lại quên mất.
Cảm ơn con đã tắt hộ mẹ.
Gia Cường, xuống nhà gọi bố dậy đi.
Đừng để bố ngủ cả ngày. Ngủ nhiều quá ông ấy chóng mặt.
Mẹ pha cà phê xong thì đưa xuống cho bố.
Anh nghĩ mẹ anh có ổn không?
Ta sẽ phải chăm bà.
Anh thường xuyên phải đến Bangkok thì chăm sao?
Anh muốn em chăm mẹ ạ?
Thế để em nói luôn.
Em không làm được.
Em rất tiếc.
Anh về nghỉ ngơi đi nhé.
Mẹ ơi.
Mẹ ơi.
Mẹ ơi.
Mẹ quên tắt bếp ga.
Mẹ quên à?
Mẹ có biết rất nguy hiểm không?
Ừ.
Mẹ xin lỗi.
Nói chuyện sau nhé.
Anh em muốn em về chăm sóc mẹ.
Không biết cái nhà cũ đó giá bao nhiêu.
Sao mày lại về?
Vì gia sản.
Mẹ à, con phải đi công tác, con bảo em quay về đấy.
Quay về làm gì?
Khi con đi làm ban ngày thì em ở nhà,
buổi tối con về thì em đi làm.
Hai anh em thay phiên.
Thay phiên làm gì?
Để chăm sóc mẹ chứ gì. Ôi giời!
Sao phải chăm sóc tao?
Đi nhanh lên.
Bố thấy là đánh chết đấy.
Mẹ nói gì thế?
Mày về để giết chết bố mày à?
Ông ấy chết rồi.
- Sao mày rủa bố? - Mẹ điên à?
Sao mày rủa bố mày?
Sao mày rủa bố mày?
- Sao mày rủa bố mày? - Mẹ, bố mất rồi.
Bố thực sự chết rồi. Mẹ quên à?
Chết rồi ư?
Mẹ nhìn đi.
Giá cả dạo này tăng quá.
No comments yet. Be the first to leave one.