প্রথম 200টি লাইন।
NETFLIX GIỚI THIỆU
Bây giờ, nếu bạn hỏi hầu hết mọi người rằng Knockemstiff, Ohio
hay Coal Creek, Tây Virginia ở đâu, có lẽ họ sẽ không chỉ được chúng trên bản đồ.
Nhưng tôi đảm bảo rằng, tất cả vẫn ở nguyên đó.
Cách thức và lý do mà rất nhiều người từ hai vị trí nhỏ bé đó trên bản đồ
rốt cuộc lại kết nối với nhau, liên quan nhiều đến câu chuyện này.
Một số kẻ cho rằng đó chỉ là may mắn, trong khi những kẻ khác thề đó là ý Chúa.
Nhưng dựa trên kết cục của mọi chuyện, tôi có thể nói rằng, nó là cả hai.
Vào năm 1957, một người phải mất xấp xỉ mười giờ
để lái xe từ Coal Creek đến Meade, một thị trấn nhà máy giấy ở miền Nam Ohio.
Khi đến được Meade, chỉ cần lái xe thêm chút nữa là sẽ tới Knockemstiff.
Có khoảng 400 người sinh sống ở Knockemstiff vào năm 1957,
gần như tất cả đều chung huyết thống bởi một tai họa kinh khủng nào đó,
có thể là ham muốn, nhu cầu hoặc đơn thuần là sự dốt nát.
Nhà Russell thuê một căn nhà trên đỉnh đồng bằng Mitchell đã được chín năm.
Nhưng hầu hết hàng xóm bên dưới vẫn coi họ là người ngoài.
Con chào bố.
Nay con sẽ ra đó với bố.
Nhiều năm trước, Willard đã đóng một cây thánh giá bạc màu
lên trên một cây thông đổ ở khoảng trống nhỏ phía sau nhà mình.
Anh ấy tới đó mỗi sáng và tối để nói chuyện với Chúa.
Dường như với con trai anh, cha cậu luôn chiến đấu với Quỷ dữ.
Nào, hãy cầu nguyện về… chuyện xảy ra hôm nay.
Hãy nhớ rằng phải thành thật.
Đừng dối trá, Chúa sẽ biết đấy.
Khi cầu nguyện, tâm trí anh ấy thường trôi về cuộc chiến tranh ở Nam Thái Bình Dương,
và cái ngày mà anh ấy cùng vài người lính khác bắt gặp thi thể
của Trung sĩ Pháo binh Miller Jones.
ĐẢO SOLOMON, NAM THÁI BÌNH DƯƠNG. 12 NĂM TRƯỚC
Quỷ thần ơi.
Chết tiệt.
Nó viết gì?
Miller Jones.
Chết tiệt!
Ta phải làm gì đó. Lính Nhật treo anh ấy trên đó.
Điểm dừng kế tiếp, Meade, Ohio.
- Xin mời. - Cảm ơn.
Ngay trước khi Willard sa vào lưới tình,
người nhường ghế cũng sẽ gặp một nửa của anh ấy.
- Xin lỗi. Tôi quên chìa khoá. - Ổn mà. Anh ngồi bàn cửa sổ.
Vậy, anh muốn dùng gì?
Giăm bông và phô mai.
Giăm bông và phô mai.
- Vâng. - Lính mới nhỉ.
Rõ ràng vậy sao?
Anh tôi vừa xin cho tôi vào làm, nên…
Giăm bông và phô mai.
Anh chụp ảnh à?
Trong những năm tới, Carl sẽ gọi Sandy là "mồi nhử", cô ấy gọi Carl là "thợ săn".
Chỉ khi tôi tìm thấy một nụ cười đủ đẹp để chụp lại thôi.
- Và họ gọi nạn nhân là "người mẫu". - Tôi phải nghĩ đã.
Anh dùng gì?
Bánh thịt xay giảm giá đặc biệt đấy.
Cà phê và bánh vòng thôi.
Cảm ơn.
- Trông ngon quá. - Không!
- Đi đi. Lần trước tôi nói rồi. - Nào.
- Lần tới cảnh sát sẽ lôi anh ra. - Anh em Cơ Đốc.
- Xin lỗi. - Lũ khốn ngoại đạo!
Tôi ra ngoài nghỉ một lát.
Được rồi.
Được thôi!
Cảm ơn. Chúa phù hộ cô.
Anh còn cần gì nữa không?
Không, tôi ổn.
Việc cô vừa làm thật tử tế.
Đôi khi vài người cần một chút giúp đỡ.
Hiểu ý tôi chứ?
Ừ.
Anh về nhà hậu chiến à?
Không, tôi chỉ đi qua thôi.
Trên đường đến Tây Virginia.
Nhà tôi ở Coal Creek.
Tiếc nhỉ.
Trông anh bảnh lắm.
Chà…
rất vui được gặp anh.
Rất vui được gặp cô.
Có thật là lính Nhật ăn xác đồng đội?
- Bác nghe ở đâu thế? - Đọc trên báo đó.
Chúa ơi, hàng ngon đấy.
Trong túi còn ba chai nữa.
- Thế à? - Vâng.
Còn cái này cho bác, bác Earskell.
Đây, cái này được cho là khẩu súng…
mà Hitler đã dùng để bắn tung óc đấy.
Cháu vẫn nhảm nhí quá nhỉ?
- Hả, bác nghĩ gã đó lừa cháu à? - Ừ.
Nhưng mà món quà chất đấy.
- Vâng. - Cảm ơn.
- Hàng Đức luôn. - Một khẩu Luger.
Ôi, con về rồi!
Ôi Chúa ơi, mẹ đã lo lắm đấy.
Không tệ đến thế đâu ạ.
Không tệ đến thế đâu mẹ.
Mẹ muốn bảo con quỳ xuống và tạ ơn Chúa với mẹ,
nhưng mẹ thấy hơi thở con có mùi rượu.
Vâng, con biết, nhưng… Con cảm thấy cần phải ăn mừng.
Con đang yêu.
Tên con bé là gì?
À, con không biết tên cô ấy.
Earskell. Con không biết tên con bé á?
- Nhưng con boa cho cô ấy một đô. - Một gì cơ?
Cho một tách cà phê á?
Chà, con bé sẽ không quên đâu.
Mẹ biết con thích cô phục vụ đó.
À, nhưng có một cô gái ở nhà thờ mà mẹ muốn con gặp.
Con không muốn đến nhà thờ đâu mẹ.
Con cứ nghỉ ngơi đi.
Sáng mai con sẽ thấy khá hơn.
Dù không thể nhìn vào thánh giá mà không nghĩ đến Miller Jones,
anh ấy không kể với ai về Lính Thủy bị đóng đinh.
- Xin chào. - Willard.
- Mẹ mời Helen ngồi với ta. Nào, Helen. - Hân hạnh.
Chào, cô thế nào?
Willard vừa về. Helen, cháu…
Ồ, mừng anh trở về.
Bốn ngày rồi mà mẹ.
Willard không biết Emma đã hứa với Chúa
rằng đổi lại việc đưa anh ấy trở về yên bình
bà sẽ đảm bảo anh ấy cưới Helen Hatton.
Gia đình cô đã bị thiêu rụi trong một vụ cháy nhà, bỏ lại mình cô gái tội nghiệp.
Thánh thần ơi.
- Nóng quá nhỉ? - Amen.
Sẽ còn nóng hơn đấy.
Giờ, ta có hai chàng trai ở Topperville sẽ dẫn dắt buổi lễ hôm nay.
- Được. - Người ta nói họ có thông điệp rất hay.
Hãy mời họ lên nào. Các cậu, lên đây.
Hãy chào đón họ nào.
Chào các cậu.
Chào mừng.
Thấy người ngồi xe lăn không?
Uống nhiều strychnine hoặc chất chống đông nên liệt.
Rất hân hạnh. Cảm ơn đã đến.
Họ gọi đó là thử thách số phận. Theo mẹ thấy thì nó đi quá xa.
Cảm ơn, Mục sư.
Tên tôi là Roy Laferty,
và đây là anh họ tôi, Theodore.
Giờ thì, Đức Thánh Linh sẽ đến thăm nhà thờ nhỏ mang tên thánh của Ngài!
Các con có tắm
Trong biển máu
Trong biển máu Thanh tẩy linh hồn của Chiên Con?
Y phục của các con có không tì vết
Chúng có trắng muốt như tuyết
Các con có tắm trong biển máu Thanh tẩy linh hồn của Chiên Con?
Nào, Theodore!
Mọi người sợ hãi điều gì nhất?
Hả?
Vì nếu sợ nhất là chuột, thì…
- Satan sẽ đảm bảo bạn ngập trong chúng. - Ừ, nói với họ đi, nhóc.
Hỡi các anh chị em…
bạn sẽ thấy chúng,
gặm nhấm bạn khi bạn nằm ở đó, chẳng nhấc nổi một ngón tay lên.
Và nó sẽ không dừng lại.
Một triệu năm…
trong cõi vĩnh hằng.
Đừng cố nhẩm tính nó làm gì.
Nào, vì Chúa.
Chẳng có đầu ai đủ to để tính toán nổi sự đau đớn đến vậy!
Phải không?
Và thật đấy, các anh chị em, chẳng có ai đủ xấu xa,
- kể cả gã Hitler đó… - Đúng.
…để nghĩ ra cách mà Satan khiến các tội đồ phải trả giá
vào Ngày Phán xét!
Phải!
- Đúng thế, các tín hữu! - Vâng, tôn vinh Chúa!
Amen.
Nghe tôi nói này, các tín hữu.
Trước khi giác ngộ Đức Thánh Linh…
tôi đã sợ chết khiếp trước lũ nhện.
Phải không, Theodore?
Nhỉ?
Ừ.
Tôi từng rất hèn nhát,
trốn dưới chiếc váy dài của mẹ tôi,
với lũ nhện bò trong giấc mơ…
đẻ trứng trong cơn ác mộng.
Chúng đã…
treo mình trên mạng khắp mọi nơi…
chờ đợi.
Tôi đã luôn sợ hãi, dù là lúc thức hay ngủ.
Địa ngục là như thế đấy, các anh chị em!
- Tôn vinh Chúa! - Phải.
Lũ quỷ không chịu buông tha cho tôi!
Amen!
Chỉ đến khi Chúa ban cho tôi sức mạnh!
Amen!
Hỡi các anh chị em…
hãy nhìn đây!
Giờ đây Chúa đã che chở cho tôi!
Amen!
Hãy nhớ lấy lời tôi, mọi người!
Thánh Linh sẽ lấy đi nỗi sợ nếu mọi người sẵn lòng!
Lũ nhện đó quả là điểm nhấn tuyệt vời.
Tối nay chắc mẹ mất ngủ quá.
Giá mà Helen về cùng chúng ta.
Chà, chắc nó đã đi cùng ta,
nếu con để ý đến nó hơn một tí.
Người đàn ông tốt sẽ mang hạnh phúc cho Helen.
Emma lo sợ rằng sẽ có chuyện xấu xảy ra nếu bà không giữ lời hứa với Chúa.
No comments yet. Be the first to leave one.