Vacancy

Vacancy

Vietnamese সাবটাইটেল ডাউনলোড করুন

রিলিজ তথ্য

Vacancy 2007 Allbluray[01:25:06]
ভাষ্য লিখেছেন DoANT

ট্যাগ

BluRay
1080
TS
HD
REMUX
x264
720p
720
প্রকাশিত: 2023-12-18
ডাউনলোড: 64
শ্রবণপ্রতিবন্ধীদের জন্য: No

Vietnamese সাবটাইটেল প্রিভিউ

প্রথম 200টি লাইন।

NHÀ TRỌ KINH HOÀNG

Chỉnh sửa từ phụ đề của đài Starmovies .: PHUDE VIET .ORG :.

- Chết tiệt. - Anh đang làm gì vậy.

Có con gấu trúc chết tiệt ở giữa đường.

Chúa ơi.

Thà giết chúng ta còn hơn chẹt chết con vật ở giữa đường hả?

Chúng ta vẫn còn sống mà.

Nhìn ánh mắt tức giận của em dành cho anh là anh biết.

- Đây không phải đường liên bang. - Có cái xe bị hỏng.

Đường tắc. Anh rẽ đường tắt.

Tới đâu?

- Em có nghe thấy không? - Nghe gì cơ?

Anh nghĩ là động cơ bị kêu.

Hỏng máy giờ này là muộn đấy.

Lẽ ra dừng lại ở đâu đó từ nãy.

Anh uống thuốc cho tỉnh táo rồi.

Anh nghĩ có thể đi được một lèo.

Ta đang ở đâu vậy?

Lúc nãy em ngủ mê.

Nói lẩm bẩm và giãy dụa suốt.

Em mơ thấy anh cố giết em.

Ta đang ở tiệc kỉ niệm ngày cưới của bố mẹ

thì mẹ ngừng nói.

Anh hét lên là anh không thể chịu đựng thêm nữa và bóp cổ em.

Ít nhất thì em cũng mơ về anh?

Thế là có tiến bộ rồi.

- Khỉ thật. - Trời ạ.

Em có sao không?

Anh đã bảo em là đừng có làm thế.

Cứ cắn quả táo như mọi người ấy.

- Cắn thế làm răng em đau. - Đau bằng đứt tay không?

Không sao đâu.

- Cần em lái một lát không? - Không cần đâu.

Sao em không ngủ tiếp đi?

Nhớ ngày trước Charlie hay nhảy không cần nhạc không?

Em mệt rồi, David.

Anh nghĩ chúng ta đang ở chỗ đó.

Sao anh không đi đường liên bang?

Anh không biết.

Có thể anh muốn làm cho chuyến đi càng vất vả càng tốt

để xem em sẽ tức giận thế nào.

Anh cứ tưởng đi đường này sẽ nhanh hơn?

Khỉ thật.

Có gì kia?

Họ đóng cửa rồi à?

Từ năm 1957.

Tệ thật, vì họ bán xăng rẻ quá.

- Nếu anh mệt, em sẽ lái. - Anh đã nói là anh không sao.

Thành phố đó là Elida.

Lúc đó em đang ngủ, ta đã đi qua đó ba giờ trước.

Vậy chắc là ta đang ở đâu đó dưới này.

Đó là thành phố Downey. Họ sẽ có trạm xăng thật.

Nếu đúng là ta đang ở đó.

Anh nghĩ ta đi về phía Nam. Cuối cùng ta cũng...

- Lạy Chúa. - Tôi xin lỗi.

- Không sao đâu. - Tôi đang định về thì anh tới.

- Xin lỗi. - Tôi phải báo cho anh.

Giá xăng hơi đắt hơn so với giá ghi ở bảng đấy.

Thật ra động cơ xe của chúng tôi bị trục trặc.

Anh ấy lái tránh một con sóc cách đây mấy dặm.

- Gấu trúc Mỹ. - Chúng tôi lạc đường.

Có cô ấy lạc đường thôi, còn tôi biết chúng tôi đang ở đâu.

Chúng tôi đang trên đường đến Downey.

Anh ấy đang cố nói với anh đi đường ngược lại, David.

- Tôi xin lỗi. - Không sao.

Không có bản đồ thì rất dễ bị đi lòng vòng.

- Downey ở dưới kia 48km. - Thế à?

Thế này nhé. Mở mui đi.

Tôi sẽ kiểm tra động cơ để đảm bảo là anh tới được đó.

- Cảm ơn anh. Tốt quá. - Cảm ơn anh nhiều.

Tôi đã lái khỏi đường cao tốc khi suýt đâm phải con gấu.

Tôi nghĩ có một vết lõm.

Vâng. Cảm ơn anh bạn.

Anh ta có sửa được không?

- Anh nghĩ sao? - Cánh quạt bị cong.

Chắc có cục đá văng vào.

Xe sẽ không còn tiếng ồn nữa đâu.

Anh có thể muốn ai đó thông minh hơn tôi kiểm tra xe khi tới đó.

Cảm ơn. Tôi trả ơn anh thế nào đây?

Không có gì đâu.

Tôi nên trả anh tiền vì cuối cùng cũng có việc cho tôi làm.

Anh có cần giúp quay lại Downey không?

- Có. - Ờ thực ra

nếu anh có thể chỉ cho chúng tôi ra cao tốc liên bang thì tốt.

- Anh không muốn tới Downey. - Vâng.

Để tôi chỉ anh nhé. Đi theo con đường này.

Cứ đi thẳng tới khi thấy một rừng cây bên phải.

Cứ đi tới khi đến Westcliff.

- Ở đó là đường 4 làn xe. - Westcliff.

Rẽ trái là đến chỗ anh cần.

- Cảm ơn anh. - Hoàn hảo. Cảm ơn.

Tôi sẽ thấy vui hơn nhiều nếu anh nhận tiền.

Cảm ơn anh đã ở lại muộn giúp chúng tôi.

Anh chị vừa mua cây pháo bông giá 20 đô.

Vì ngày nào cũng là ngày 4/7 ở cửa hàng Small.

Ông chủ ở đó bảo tôi thế.

- Của cô này. - Chúa ơi! Cảm ơn anh.

- Lái xe cẩn thận nhé. - Cảm ơn.

Chắc anh phải mua cho em cả hộp pháo bông nhỉ?

Anh ta nói đến Westcliff bao xa?

Anh ta không nói. Em không tìm thấy trên bản đồ.

- David. - Ta đâm phải cái gì à?

Chắc lại một con sóc nữa.

- Em biết không? Đấy là gấu trúc Mỹ. - Tùy anh.

Chúa ơi tại sao ta...

Cái gì thế này?

Chết tiệt.

Ta không lái được một lèo rồi.

Chúa ơi. Hoàn hảo. Không có sóng.

Khỉ thật.

- Xe chạy thiếu quạt được không? - Dĩ nhiên là không.

Em thử nổ máy đi?

Không được đâu.

Trời ạ.

Em thử lại cho anh đi mà?

Khỉ thật.

Quay lại trạm xăng lúc nãy thì bao xa nhỉ?

Em không biết. Chắc là khoảng 1,6 km?

Đi bộ lúc nửa đêm thì xa lắm.

Vậy ta cứ ngồi đây chờ...

... hi vọng có kẻ ngốc giống ta đi qua giúp một tay?

Đâu phải tại em mà ta đi lạc.

Không. Em đã ngủ suốt gần 500km, nhờ li cốc-tai Prozac của em.

Khốn kiếp!

Ít ra ta còn biết đoạn dưới kia có gì.

Anh chàng đã giúp ta rất nhiều lúc nãy.

Em có thể được tặng cây pháo bông nữa, Amy.

- Đồ khốn. - Em nói gì cũng được.

Chẳng còn thấy sao trên trời nữa. Ít ra là ở L.A.

Ở ngoài này thích thật đấy.

Chắc Charlie sẽ thích.

Lẽ ra thỉnh thoảng ta nên đưa nó đi chơi.

Công việc quan trọng quá nên ta chẳng đi đâu bao giờ.

- Sao em lại làm thế? - Làm gì?

Lần nào anh nhắc tên con, em cũng đay nghiến anh.

- Đừng nhắc tên con nữa. - Anh không giống em.

Anh chỉ nhớ tới thằng bé và đối mặt với nỗi đau.

Anh muốn làm gì thì làm.

Anh ta nói là sắp đóng cửa mà anh nhớ chứ?

Chết tiệt.

Chúng ta quay lại xe đi.

Anh có thể ngủ trên mui xe và ngắm những vì sao anh yêu.

Có thể họ sẽ biết tìm anh ta ở đâu.

Chúa ơi.

Anh đùa em chắc.

Cái gì thế?

- Đi thôi anh. - Đừng.

Không sao.

Quay lại xe đi. Anh đang làm gì thế?

Đừng bấm chuông.

Xin lỗi.

- Chào anh chị. - Chào anh.

Tôi giúp được gì không?

Mọi chuyện ở đằng sau ổn chứ?

- Chúng ta đi thôi? - Không sao đâu.

Xin lỗi.

Ở đây buổi đêm tẻ nhạt quá.

Tôi nghĩ thế.

Anh có quen anh thợ máy

giúp tôi sửa xe lúc nãy không?

Buổi tối anh ta về nhà rồi.

Sáng mai anh ta mới quay lại.

Anh có thể liên lạc với anh ta không.

Xe của tôi bị hỏng cách đây hơn 3 km.

Chúng tôi phải đi bộ tới đây.

Tôi không thể. Tôi không thể. Rất tiếc.

Anh còn biết ga-ra nào nữa không?

Có cửa hàng Clark...

- cách đây 32 km về phía tây. - Được rồi.

Cho tôi mượn điện thoại với? Tôi muốn gọi cho họ...

... xem họ có thể tới giúp không.

Bốt điện thoại ở ngay ngoài kia.

- Tốt quá. - Có tiền xu mới gọi được.

- ... nếu anh cần. - Đổi cho tôi với.

Tiền thật đấy.

Không cần đổi đủ chính xác số tiền lẻ đâu.

Cảm ơn.

Vấn đề là...

... Clark cũng không mở cửa đâu.

Muộn thế này rồi mà.

Vậy tôi không cần cái này nhỉ?

Nếu anh cần một cái ga-ra.

Đúng vậy.

Nhưng như tôi nói, 8h sáng mai anh ta sẽ quay lại đây...

... nếu anh chị chờ được.

Anh ấy sẽ sửa xe cho.

Trong khi đó ở đây tôi có đầy phòng trống.

Khó ưa.

Cảm ơn.

Ta có thể ở lại đây...

... hoặc đi bộ về đấy.

David, đúng là ác mộng. Em chịu.

Chúng tôi sẽ ở lại đây. Cảm ơn.

Tôi sẽ dành phòng tân hôn cho anh chị với 5 đôla nữa.

Có vài thứ đặc biệt mà các nơi khác không có.

Phòng thường là được rồi. Cảm ơn.

Phòng nào giá cũng vậy thôi.

Sao cũng được, miễn là nhanh nhất.

Tôi sẽ đưa anh thẻ tín dụng.

Ở đây không dùng thẻ. Tiền mặt thôi.

More Vietnamese subtitles for Vacancy

মন্তব্যসমূহ

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left