প্রথম 200টি লাইন।
Cuộc Xăm Lăng Của Những Kẻ Xâm Chiếm Cơ Thể
Còn nhiều hoa nữa đấy, các em. Đi hái đi.
Đẹp đấy!
- Em không có cái nào cả. - Em tìm bên kia đi.
Đẹp thật. Cho cô xem cái nào.
Giờ các em có thể mang về cho ba mẹ các em. Mùi thơm thật nhỉ!
Chào.
Lấy thư dưới lầu bộ khó khăn lắm à, Geoffrey?
Chào?
Nhìn bông hoa này xem.
Đúng rồi! Thế mới phải chứ!
Em nghĩ mình đã tìm thấy cái gì đó hiếm rồi.
Gì?
Loại thực vật này. Em nghĩ là một nhiễm sắc thể.
- Cái gì cơ? - Nhiễm sắc thể.
Đó là khi hai giống loài giao phối với nhau.
và sinh ra một loài mới.
Và nghe này:
"Epilobic, ở phía bên kia Hy Lạp: Một cái kén."
"Nhiều giống loài là cỏ dại nguy hiểm và nên tránh xa."
- Nguy hiểm ư? - Trong vườn thôi.
Thấy chưa? Xem nó bén rễ nhanh chưa này.
"Quá trình phát triển nhanh chóng và lan rộng đã được theo dõi...
trong nhiều thành phố bị chiến tranh tàn phố ở Châu Âu."
"Thật ra, vài loại thực vật này có thể phát triển trên đất đã bị hủy hoại."
Sao mình không đến Vali vào cuối tuần đi? Bay vào thứ Sáu nhé?
Được, có thể.
Geoffrey! Em đang đọc mà!
Tâm trạng anh tốt thật đấy.
Anh có thứ mong được xem vào tối nay, trận chung kết.
- Geoffrey. - Gì?
Em đang đọc sách.
Được! Anh sẽ đeo tai nghe vào. Đó, vui chưa?
Khỏi đi. Em sẽ xuống nhà dưới.
Gì thế? Ai vậy?
Sở y tế đây.
Chào, anh Bennell. Thật vui khi được gặp anh.
Cái này là gì đây?
Đó là món ốc và xốt vang cá.
Nói tiếng Anh đi, tôi sẽ ăn cái gì nếu tôi ăn vào?
Óc bê với rượu vang đỏ.
Rượu vang đỏ và gì nữa?
Nhưng, thế là không được. Đó là bí mật, anh Bennell.
Ông không có bí mật gì từ sở y tế hết, Henri.
Một chai rượu vang ít năm tuổi, thịt hầm,
lá cỏ xạ hương, cây mùi tây, chỉ là một nhánh thôi.
Quả bạch hoa, lá nguyệt quế, và tỏi.
- Thế thôi à? - Vâng.
- Cái gì đây? - Quả bạch hoa.
Không phải.
Ông có dám nói với chúng tôi cái gì trong nồi thịt này không?
- Phân chuột đấy. - Cái gì cơ?
Phân chuột.
- Quả bạch hoa! - Phân chuột.
Quả bạch hoa!
Nếu là quả bạch hoa, thì ông ăn đi.
Tôi sẽ báo thu hồi giấy phép của ông, Henri.
Ông bị buộc tội quá nhiều để phục vụ món dở ẹc như thế này ở đây.
Nhưng thưa ông, chỉ là tai nạn thôi. Ông biết bọn tôi cẩn thận thế nào mà.
Alô?
- Elizabeth? - Vâng.
- Tôi làm cô thức à? - Không. Chào Matthew.
- Họ đập bẻ cửa kính xe của tôi rồi. - Ôi, không!
Ném một chai rượu vang đấy, mà chẳng phải rượu ngon nữa.
Đội Warrior thắng, nên tôi đoán anh nhà của cô chắc vui lắm.
Vâng.
- Cô làm gì thế? - Không gì cả.
Nếu bây giờ cô đi ngủ, thì cô có thể dậy sớm đấy.
Ôi, Matthew...
Nếu cô đến lúc 7 giờ 30, thì có thể làm thí nghiệm trước 8 giờ.
Ngưng đi! Matthew... ngưng đi. Tôi sẽ không đến trước 8 giờ đâu.
Tôi phải thúc đẩy phiên tòa thu hồi giấy phép.
- Họ chỉ rảnh ngày thứ Tư thôi. - Không, Matthew!
Tôi sẽ không đến đó trước 8 giờ đâu!
Tôi đã đề cử cô cho giải thưởng Công Chức Của Năm đấy.
Thật đấy. Cô sẽ thắng cho xem.
Được. Tôi sẽ đến lúc 7 giờ 30.
Tôi sẽ làm thí nghiệm vi khuẩn xan-mô-nen-la cho anh.
Cám ơn nhé. Hẹn gặp lại cô vào sáng mai.
Hẹn gặp lại anh vào sáng mai.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Chúa ơi, Geoffrey! Anh thức dậy được bao lâu rồi?
Không lâu lắm.
Anh đang làm gì thế?
Geoffrey?
Geoffrey?
Tôi muốn ném quyển sách vào ông ta quá.
Mấy con điệp đó bị cắt không thương tiếc.
Tôi xin lỗi. Tôi có thể bắt đầu thí nghiệm ngay bây giờ.
Không sao đâu. Mà có gì đó không ổn với củ khoai tây rồi.
Hoặc kem chua là giả, hoặc là cây huệ tây.
Tôi xin lỗi. Tôi dậy đúng giờ. Là do Geoffrey.
Tên nha sĩ điên đó lần này lại làm gì nữa?
Tôi không biết. Anh ấy kỳ lạ lắm.
Hắn điên. Mọi thằng nha sĩ đều điên cả.
- Anh trễ giờ à? - Không.
Anh ấy không kỳ lạ như thường ngày.
Có thể anh ta chỉ cải thiện thôi.
Không đâu. Việc đó làm tôi lo lắm.
Vậy bảo anh ta cải thiện hoặc là cút xéo.
- Đó là nhà anh ấy. - Ra đề nghị với anh ta.
- Có cái này sẽ làm cô vui lên thôi. - Cái gì vậy?
Cô từng thấy tận mắt một cái như thế này chưa?
- Cái gì thế? - Trông nó giống cái gì?
- Quả bạch hoa à? - Quả bạch hoa ư?
Cái gì vậy?
- Phân chuột, nhưng nước xốt vẫn ngon. - Tôi có con chuột rồi.
- Anh tìm thấy một con rồi à? - Tôi có đây. Nó bự lắm.
Rồi, ta sẽ ra quyết định "không hợp vệ sinh" lên ông ta.
- Tôi sẽ nói chuyện với cô sau. - Được.
- Tôi có thể làm gì nào? - Không gì hết. Đừng lo.
Tôi xin lỗi.
Ôi, tôi xin lỗi.
- Thôi mà. Nói em đã làm gì đi. - Tôi hiểu kế hoạch hôm nay.
Có việc đột xuất, Elizabeth. Tôi phải quay trở lại.
Bây giờ ư? Không phải mình sẽ đi xem trận đấu sao?
Đội Warrior. Anh đã đưa vé cho một bệnh nhân rồi.
Anh sẽ không đi xem trận đấu hôm nay sao?
Không còn cách nào khác.
Geoffrey, anh bị sao thế?
Anh ổn mà. Anh phải đi họp.
Họp ư? Họp hành gì thế?
Elizabeth, anh đâu phải giải thích mọi hành động của mình cho em chứ.
Geoffrey, thế này không giống anh chút nào.
Thôi mà, xin anh đấy. Em chỉ muốn biết chính xác...
Elizabeth, em bị sao thế?
Không gì cả.
Vào đi!
Chào cô.
Cô khỏe chứ?
Có thật là nếu anh nghĩ anh mất trí, thì không phải mất trí chứ?
Tôi mong là vậy.
- Tôi biết chuyện này nghe thật điên. - Chuyện gì?
Geoffrey không phải Geoffrey.
- Làm sao cô biết? - Tôi biết.
Bên ngoài, Geoffrey vẫn là Geoffrey,
nhưng bên trong thì có cái gì đó khác lắm.
- Cái gì đó bị mất. - Là gì?
Cảm xúc, tình cảm.
Anh ấy không như xưa nữa.
Anh hiểu ý tôi chứ? Tôi biết nghe thật điên.
Tôi hiểu ý cô. Cô đã ăn gì chưa?
- Tôi không đói. - Ăn chút cần tây đi.
- Tôi không... - Ăn đi mà.
Ta có thể ăn ở ngoài. Hôm nay trời tối đẹp lắm.
Cô chặt miếng thịt ra đi, được không?
Và đưa tôi gừng, cái miếng được cắt ra ấy.
Anh muốn biết gì nữa không? Chuyện này kỳ lạ lắm.
Tôi đi tới gặp em gái Nora của anh ấy để nói chuyện.
Nhưng tôi không thể. Tôi đã tự ngăn mình.
Cô ta cũng thay đổi à?
- Anh có nghĩ là tôi điên không? - Không.
Cô có muốn gặp bạn tôi David Kibner không?
- Bác sĩ tâm thần học? - Không phải thế.
Nói chuyện với ông ta. Ông ta sẽ đánh giá sự việc.
- Tôi không có điên đâu. - Không, tôi nghiêm túc đấy.
Ông ta sẽ loại bỏ khả năng Geoffrey ngoại tình, hay bị đồng tính.
Hay anh bị bệnh xã hội, hay trở thành dân Cộng Hòa.
Tất cả những việc có thể xảy ra làm cô cảm thấy anh ta đã thay đổi.
Cô hiểu ý tôi chứ? Cô muốn đi gặp ông ta không?
Anh nghĩ là tôi khùng.
Không đâu. Cô vẫn có thể làm trò với đôi mắt của cô chứ?
Nếu cô không điên, thì cô có thể làm trò với đôi mắt của cô.
- Cô không điên. - Món này ngon thật.
Anh đúng là đầu bếp giỏi.
Mấy giờ Geoffrey về?
Anh ấy nói đừng chờ.
Cô muốn uống thêm rượu không?
- Xin chào! - Chào anh.
Một, hai... Bà Đằng, cái này bị dính một vết cà phê.
Đây.
- Đâu phải cà phê. - Cà phê đấy. Do tôi làm đổ mà.
Có lẽ không ra đâu.
Ông là bác sĩ, phải không?
Tôi à? Không. Sở y tế. Công chức.
- Ông cần bác sĩ à? - Vợ tôi bị... bệnh.
- Bà nhà bị gì? - Bà ấy không phải thật.
- Bà ấy không phải thật ư? - Đó không phải là vợ tôi.
Ý ông là, bà ấy bị...
Không. Khác hơn.
Đó không phải là vợ tôi!
Anh khỏe không, Harry?
Ê, chó con. Khỏe không, nhóc?
Cô đã ở đâu vậy? Cô làm tôi phát điên. Tôi tìm cô nãy giờ.
Cô bị làm sao vậy? Cô không sao chứ?
Nói với tôi đi, Elizabeth.
Tôi cứ thấy những người này
nhận ra lẫn nhau.
Có cái gì đó đi qua giữa họ. Bí mật nào đó.
Đó là một âm mưu. Tôi biết mà.
Làm gì có âm mưu nào chứ.
Matthew, thật đấy, có chuyện gì đó đang diễn ra.
Có cái gì đó làm tôi sợ.
Hôm nay tôi tới tìm Geoffrey để nói chuyện với anh ấy.
Anh ấy luôn ở văn phòng vào buổi sáng.
Geoffrey!
Thật kỳ lạ.
Geoffrey gặp nhiều người lạ mặt.
Họ trao cho nhau nhiều thứ.
- Cô không biết ai hết sao? - Tôi không biết họ.
No comments yet. Be the first to leave one.