প্রথম 200টি লাইন।
Dịch bởi funnykiddy
Mày rất dũng cảm và mạnh mẽ, giỏi giang và đầy sinh lực;
mày nhanh như ánh chớp trên thảo nguyên bao la.
Mày là người bạn mà chúng ta chưa từng có được; mày là người bạn mà chúng ta luôn hằng mong.
Mày là Đa Cát. Người bạn, không bao giờ có thể quên được.
TẠNG NGAO ĐA CÁT
Điền Kính.
Đó là năm tôi lên 10 tuổi,
Rời quê nhà Tây An để đến Tây Tạng.
Mẹ tôi đã mất được 2 tháng;
Theo sự chỉ dẫn của Già Vương...
tôi đi tìm cha tôi...
người đã sống 1 mình trên thảo nguyên trong nhiều năm.
Wow...
Ah, ah!
Cha cháu sống trong cái lều ở đằng kia.
Chào mày, Oa Lạp. Có chủ mày trong đó không?
Điền Kính, đợi ở đây nhé.
Tôi đã không gặp cha từ khi tôi còn ẫm ngửa...
thế nên tôi chẳng thể nhớ ông ta trông thế nào.
Điền Kính, đây là cha cháu.
Cám ơn anh, Già Vương.
Chuyện nhỏ thôi. Đây.
Tôi mua nó trong thị trấn, như anh đã dặn.
Cám ơn; nhưng tôi không có đủ tiền để trả cho anh...
Sư phụ bảo tôi không phải lấy tiền của anh.
À, cám ơn. Tôi sẽ đi gặp sư phụ trong vài ngày nữa.
Được.
Điền Kính, gặp cháu sau nhé.
Vào trong này.
Mặc đồ này thử xem.
Đồ con đang mặc không thích hợp để sống ở đây.
Con phải theo truyền thống ở đây và quên đi cuộc sống ở thành phố.
Cha...cha?
Gì thế?
Không có gì.
Tôi định hỏi sao ông ta không ở đó...
khi mẹ tôi lâm bệnh.
Cha tôi là 1 thầy lang;
có thể ông ấy có cách chữa cho mẹ tôi.
Nhưng tôi không có can đảm để hỏi.
Điền Kính!
- Cháu là Điền Kính? - Dạ.
Trông cháu lớn hẳn ra.
- Nhớ chú không? - Không ạ.
Chú từng ẵm cháu khi cháu còn nhỏ thế này.
Chú là Tác Nạp Mộc, nhớ chưa?
Tác...Tác Nạp Mộc?
Chú đến để chào mừng việc cháu đến đây. Chúng ta sẽ có tiệc đấy nhỉ?
Này, mấy người,
sao mấy người lại làm phiền Lạp Cách Ba chứ? Cậu ấy cuối cùng cũng được gặp lại con trai.
Bình tĩnh nào.
Lạp Cách Ba, đến lúc cậu phải chăm sóc con rồi. Nó mới vừa đến đây.
Cậu đến thật đúng lúc; cậu có thể dạy nó cách chăn cừu.
Gì chứ? À, thì...
Điền Kính, cháu mặc đồ sai hết cả rồi.
Người Tây Tạng chúng ta để hở 1 tay như thế này khi trời nóng.
Đúng rồi.
Chăn cừu không khó lắm.
Luôn để mắt đến chúng, thế thôi.
Cha cháu phải chăn cừu để kiếm sống sao? Không phải ông ấy là thầy lang sao?
Cậu ấy làm thầy lang không phải để kiếm sống. Cậu ấy không bao giờ lấy tiền người nghèo.
Ông ấy đến đêy để làm Phật trong khi ông ấy nên chăm sóc mẹ cháu.
Cha mẹ cháu đã gặp nhau...
khi cha cháu học y ở thành phố.
Họ đến đây cùng nhau sau khi cha cháu học xong.
Mẹ cháu không thể thích nghi được với truyền thống và điều kiện sống ở đây;
vì thế, cô ấy đã mang cháu về thành phố lúc cháu còn rất nhỏ.
Họ không còn lựa chọn nào khác;
chúng ta cần cha cháu.
Thỉnh thoảng, người lớn rất khó xử giữa gia đình và công việc.
Cho con sao?
Mẹ, không phải nó là món đồ mẹ quí nhất sao?
Con yêu, nhớ bài mẹ thường thổi không?
Giờ còn thổi cho mẹ nghe được không?
Con sẽ luyện tập mỗi ngày cho đến khi mẹ khỏe lại.
Điền Kính?
Điền Kính?
Đên gặp sư phụ nào. Leo lên ngựa đi.
Không!
Tự mình đến mà xem; nhìn món thuốc Xuân Tình này xem!
Đừng hòng lừa chúng tôi!
Thứ thuốc mọc tóc của bà bán cho tôi chả công hiệu tí nào.
Ai biểu cậu không làm theo đúng hướng dẫn của tôi.
Tôi đã bảo cậu là phải để cho Ngao Vương liếm lên đầu thì thuốc mới công hiệu mà.
Bà đùa à? Ai mà dám chứ?
Cậu thật hèn nhát, thế thì đàn bà làm sao theo cậu được.
Bà lảm nhảm cái gì đó?
Thích đàn bà không? Thế thì mua món thuốc này đi.
Ờ thì...bao nhiêu?
5 đồng vàng.
Gì? 5 đồng?
Không muốn hả?
Thế thì cậu đánh mất cơ hội rồi.
Được, được. Tôi mua nó.
Thế là xong 1 ngày. Xin lỗi, chúng tôi phải đóng cửa.
Hooraa!
Xem ra Cường Ba còn giúp ta làm ăn dài dài.
Kẻ xấu xa đến rồi!
Con trai ông ấy đó à? Trông ngộ nhỉ.
Vậy, nó là Điền Kính?
Phải.
Nó rất giống con.
Cám ơn sự phụ vì bài thuốc đó.
Được rồi.
Mễ Đóa Lạp Mỗ học nghề với con ra sao rồi?
Cô ấy rất chăm chỉ và được việc. Hôn nay cô ấy có việc bận.
Ta gởi nó đến chỗ con để học cách kết hợp Đông dược và Tây dược.
Con phải làm 1 mình thật sao cha?
Con phải tự mình học cách chăn cừu.
Nhưng con...
Đừng dựa dẫm vào người khác. Hãy đứng trên đôi chân của chính mình.
Đứng lại! Đứng lại!
Quay lại đây! Quay lại đây ngay!
Trời ạ...Oa Lạp, đứng đây chờ tao.
Oa Lạp, tao phải làm sao đây?
Đi nào! Quay lại bầy ngay!
Oa Lạp, chuyện gì vậy?
Trời ơi! Tao hết nhúc nhích nổi rồi!
Trời đất...
Cám ơn mày đã cứu tao.
Cha biết không khi con...
Cha được nhờ đến 1 ngồi làng ở khá xa. Ngày mai con ở nhà và trông chừng nhà.
Chó của ai thế nhỉ? Mày biết nó không, Oa Lạp?
À, mày có biết thì cũng không thẻ nói được.
- Ngay chóc! - Trúng phóc!
Mày là con của Lạp Cách Ba, Điền Kinh, đúng không? Dân thành phố hả?
Phải. Sao ném đá vào đầu tôi?
Tụi tao muốn xem mày có gì khác biệt không?
Kém thế!
Chọi nó! Chọi nó đi!
Chọi nó!
Mày chỉ có thế thôi sao? Nhóc con yếu đuối! Đi thôi.
Nặc Phổ, đi thôi!
Thức ăn dở tệ, mấy con cừu đáng ghét và 1 người cha lạnh lùng; hết chịu nổi rồi.
Lo cho tao hả?
Cám ơn. Tao ổn mà. Tao không muốn bị xem là đứa trẻ khóc nhè.
Bầy cừu đâu rồi?
Bầy cừu đâu rồi?
Có ai không? Có mùi máu...
Chuyện gì thế này?
Chúng đi đâu cả rồi?
Chúng quay lại rồi! Ổn cả.
Bỏ ra!
Cút đi!
Điền Kính!
Không sao chứ?
Có mấy con cừu đã chết.
Cậu này đã báo cho mọi người về bầy sói. Mọi người rất lo cho cháu.
Một khi Ngao Vương còn ở đây mọi chuyện sẽ ổn cả.
Ngao Tạng đúng là đáng nể.
Còn phải nói. Không có con sói nào đấu lại Ngao Tạng cả.
Nhìn xem! Đó là Ngao Vương. Con màu đen ấy.
Nó chế ngự tất cả chó ở đây.
Con nào thế?
Là nó...
- Cháu biết nó hả? - Dạ.
Tớ chưa từng thấy nó.
- Sẽ có 1 trận chiến. - Sao lại thế?
Mỗi con chó đều có lãnh địa riêng.
Con mới đến phải chứng tỏ mình.
Không! Đừng làm tổn thương nó.
Sao lại phải đánh nhau? Chúng cùng 1 loài mà.
Điền Kính, nhìn con lông vàng xem.
Nó thách đấu cới Ngao Vương.
Chúng ta nên ngăn chúng lại chứ?
Chắc Ngao Vương không chấp nhận khiêu chiến?
Nó không ra tay chừng nào nó biết được sức mạnh của đối thủ.
Giỏi thật!
Na Nhật! Mày làm gì thế!
Sao con lông vàng cư xử kỳ lạ thế?
Nó không xem con kia là đối thủ cũng chẳng muốn chiến đấu với con kia.
- Chúng chết rồi. - Sao?
Rơi từ vách đá cao thế này thì...
Cháu sẽ đi xem sao.
Coi chừng đó!
Đừng lo.
Nó thích con chó đó thì phải?
Giữa họ có điểm tương đồng; đều là người mới đến.
Chú Tác Nạp Mộc, tụi cháu đã bắt nạt cậu ấy.
Mày còn sống.
Tạ ơn Trời.
Chúng còn sống!
Hãy cứu lấy chúng.
Được rồi! Kiếm dây và cáng lại đây.
Đừng sợ. Sẽ ổn thôi.
Nó nặng quá.
Có lẽ Lạp Cách Ba có thể giúp được.
Ông ấy ra ngoài rồi, đi thăm bệnh.
Mấy con chó cần cậu ấy.
Cháu sẽ đi lấy thuốc của bà.
Không cần thiết. Thuốc của bà ta chẳng có tác dụng gì hết.
Mễ Đóa Lạp Mỗ, cô không đến chỗ sư phụ sao?
Tôi mới quay lại thôi.
Cô ấy là Mễ Đóa Lạp Mỗ, học trò của cha cháu.
Học trò?
Vậy chị biết bốc thuốc? Hãy giúp tụi nó.
Xem ra tình trạng chúng nó rất xấu. Chị sẽ cố hết sức.
Cám ơn chị.
Cậu là Điền Kính.
No comments yet. Be the first to leave one.