প্রথম 200টি লাইন।
Chào cô. Em là sinh viên chuyên nghành khảo cổ.
Cô có thể tìm giúp em
sách của Nhà khảo cổ người Anh, Alexander Cunningham không?
Được. Chờ một lát.
Vâng.
Ở đây có một cuốn nhật ký của Cunningham.
Em xem đi. Có giúp gì cho em không?
Để em xem thử.
- Được. - Cảm ơn.
Đã từng có một khoảng thời gian rất dài
mỗi đêm trước khi đi ngủ
tôi đều đọc một cuốn sách cổ đến từ Trung Quốc.
Nói một cách chính xác thì là một cuốn sách thời Đường.
Tên của cuốn sách này "Đại Đường Tây du ký".
Là cuốn sách do một Đại sư tên là Huyền Trang viết.
Trong sách ông ấy nhắc đến rất nhiều bức tượng và chùa chiền.
Bao quanh một cái cây thiêng liêng.
Và Hoàng tử Tất Đạt Đa,
tức là Phật Thích Ca Mâu Ni đã giác ngộ thành Phật ngay chính dưới gốc cây này.
Chúng tôi tìm thấy những di chỉ khảo cổ này.
Chùa Mahabodhi
và đền Nalanda.
Trên đường tìm kiếm,
chúng tôi men theo từng dấu chân của Đại sư Huyền Trang.
Một hành trình làm xúc động lòng người.
Mỗi phát hiện ở mỗi một nơi trên con đường của chúng tôi
dưới ngòi bút của Đại sư Huyền Trang
được kiểm chứng một cách hoàn hảo.
Đến Thiên Trúc đã 5 năm rồi.
Mẫu thân nói năm đó mưa lớn,
bà đã đặt ta trong một cái chậu gỗ, cứ thế xuôi về phía hạ lưu.
Bà ấy nói lo lắng từ đó trở đi không còn nhìn thấy ta nữa.
Chưa từng nghĩ ta lại trôi vào một ngôi chùa
và được một vị cao tăng già cứu sống.
Từ nhỏ ta đã là một người tu hành.
Tuy là nói ca ca đã mang ta đến chùa,
nhưng ta thà rằng tin cách nói của mẫu thân
là ta đã được định trước là phải xuất gia.
Cái đêm rời khỏi Trường An đó
đã xa lắm rồi.
Thánh chỉ tới!
Trẫm cảm thông với bách tính, ăn không ngon, ngủ không yên.
Nay đặc biệt tuyên cáo với thiên hạ.
Phàm là những bách tính bị nạn đều có thể rời quê hương
tùy ý đi bất cứ đâu, tìm kiếm lương thực
để vượt qua nạn đói.
Khâm thử!
Hoàng thượng hạ chỉ
vẫn chưa thể ân chuẩn đi về hướng Tây.
Hai vị đại sư Chân Giác, Viên Thông
cũng không thể cùng con đi đến đất nước của Phật nữa.
Thưa đại sư, đệ tử tâm ý đã quyết.
Lý luận của Tam Tạng đã thông.
Lão nạp cho rằng con không cần đi nữa.
Đệ tử tuy là người đang ở Trường An
nhưng tâm tư thì đã ở trên con đường đi về hướng Tây từ lâu rồi.
Thiên tai thất thường.
Trăm họ lầm than.
Vùng ngoại thành Trường An.
Hạn hán những năm qua khiến cho bách tính đói khổ.
Năm nay nạn sương giá, nạn sâu bệnh
càng ép khiến cho bách tính sống nay đây mai đó trôi dạt khắp nơi.
Đệ tử Phật gia chỉ có cầu nguyện.
Kinh Phật từ khi truyền vào Trung Thổ
kinh sách dịch nghĩa cũng có nhiều điểm không giống.
Cách giải thích các giáo lý của Phật cũng có nhiều tranh cãi.
Sau khi bần tăng tự nghe kinh chữ Phạn
trong lòng đã thề nhất định
phải đi Thiên Trúc - đất nước của Phật thỉnh kinh.
Ngày đi đêm nghỉ.
Uống gió nằm sương.
Càng rời xa Trường An
xung quanh càng hoang vắng lạnh lẽo.
Thành này gọi là Lương Châu.
Lương Châu không những hoang vu lạnh lẽo,
trong không khí dầy đặc sát khí,
tràn trề sự vắng vẻ và hoảng loạn.
Đừng để gian tế chạy mất!
Bắt sống hắn.
Người này lai lịch không rõ ràng.
Phải bắt hắn về tra hỏi.
Khai báo danh tính đi.
Bần tăng là Huyền Trang.
Một người xuất gia thì lo chuyện bao đồng làm gì chứ?
Thí chủ cho là chuyện bao đồng
người xuất gia lại xem là tu hành.
Đến Lương Châu làm gì vậy?
Đi tới Thiên Trúc bằng đường đi qua Lương Châu.
Nếu đại sư muốn thuyết giảng việc hành thiện, bổn Đô đốc không cản trở đại sư.
Đại sư muốn đi ngang qua Lương Châu đi đến nước Bà La Môn
thì bổn Đô đốc phải hỏi đại sư một câu rồi.
Việc này có được ân chuẩn của Hoàng thượng không?
Vẫn chưa được ân chuẩn.
Vẫn chưa được ân chuẩn ư?
Làm thế nào ra khỏi Trường An được?
Đi cùng dân bị nạn.
Lén vượt biên giới
nếu phát hiện ra thì tính mạng của đại sư khó giữ.
Bổn Đô đốc cũng khó tránh khỏi có liên quan.
Hành trình này đến Lương Châu là kết thúc đi.
Đừng đi đến phía Tây nữa.
Bần tăng học giáo pháp đã mười mấy năm, khổ cực ở chỗ vẫn chưa thấy chân kinh.
Lần này đã thề sẽ đi nước Phật thỉnh kinh để thuận lợi cho thuyết giảng Phật pháp.
Đại sư không biết có lệnh cấm vượt biên sao?
Hoàng thượng đã đưa Lý Đại Lượng ta
từ Lĩnh Nam điều đến biên ải Tây Vực
chính là vì để tăng cường phòng bị.
Những người tự ý vượt biên giam vào lao ngục 1 năm.
Tội lén vượt biên thành công tăng lên một bậc.
Bần tăng muốn thừa kế Như Lai Phật tổ, không có ý gì khác.
Bổn Đô đốc thấy được sự thành kính với tín ngưỡng của ngài, sẽ không trách phạt.
Nhưng bắt đầu từ hôm nay, ngài hãy về Trường An đi.
Ta sẽ gửi công văn qua phía Tây.
Các phủ ở phía Tây,
phàm là những ai nhìn thấy ngài, đều phải bắt lại.
May mắn không tồn tại đâu.
Hót đi mà!
Giáo lý Đại thừa.
Quyển thượng.
Đại sư Tam Tạng Thiên Trúc dịch nghĩa.
Con đường phía trước bị cản trở. Không muốn quay đầu.
Nán lại Lương Châu giảng kinh đã mấy tháng
đến khi không còn ai nhớ đến việc ta đi về phía Tây nữa
mới được dưới sự chiếu cố của cao tăng Huệ Uy tiếp tục hành trình.
Sư phụ!
Lúc người giảng kinh sao phải mặc áo cà sa làm từ vải bố vậy ạ?
Đức Phật tu hành ở trên núi
nhìn thấy đồng ruộng ở dưới cân núi
vuông vức gọn gàng, luống cày rõ ràng
trong lòng rất thích thú.
Ngài bảo đồ đệ đi tìm về một ít vải vụn.
Sau khi giặt chúng sạch sẽ
nối từng miếng từng miếng lại với nhau
hình thành kiểu dáng giống như đồng ruộng.
Nên gọi là Phúc điền y.
Y phục của nhà Phật hình dạng như cánh đồng
tỳ kheo khoác lên trên người.
Do các tín đồ đến thờ cúng
lúc các tỳ kheo đang giảng kinh
khoác Phúc điền y lên
có thể ban phúc khắp thiên hạ, phổ độ chúng sinh.
"Thanh thanh tự tâm, du du ngã tâm."
Thơm quá!
Đại sư!
Tại hạ là Lý Xương.
Nam mô Phật tổ từ bi!
Đại nhân!
Đại sư chắc không phải người này chứ?
Đại sư phải nói thật với bổn quan.
Như vậy bổn quan mới có thể nghĩ các giúp đại sư được.
Bần tăng là Huyền Trang, chính là người trong hình.
Xin thí chủ hãy nghĩ cách giúp bần tăng.
Nếu đại sư đã nhận, ngay bây giờ bổn quan phải bắt đại sư
đưa trở lại Lương Châu mới đúng.
Trên đường...
nhìn thấy đại sư ăn cháo nhạt trong gió lạnh
nhất thời cảm thấy người xuất gia có biết bao chuyện bất lực.
Là bất lực, cũng là cơ duyên, càng là nguyện vọng.
Nói thế nào?
Bần tăng một lòng hướng Phật
phát nguyện phải đi Tây Trúc thỉnh kinh.
Chỉ e là đại sư không đến được Tây thổ rồi!
Cứ cho là bổn quan tha cho đại sư đi qua Cô Châu.
Ngọc Môn Quan đại sư chắc chắn không qua được.
Nếu chọn một con đường khác
vòng qua 5 Phong hỏa đài.
Trong vòng 300 dặm quanh mỗi Phong hỏa đài không có nước.
Tướng canh giữ ngày đêm trông coi nguồn nước thần tiên cũng khó mà qua được.
Cứ cho là đại sư may mắn qua được
800 dặm phía sau, sa mạc với bãi cát dài.
Sa mạc gió nóng, không có sinh vật nào
10 đoàn thương nhân đi bằng lạc đà không qua nổi 9.
Một mình đại sư, ngay cả một con ngựa cũng không có
đi về phía Tây đến nước Phật, nói thì dễ làm được mới khó.
Bổn quan khuyên đại sư vẫn là nên đường cũ trở về Trường An đi.
Thí chủ,
Bần tăng đã đi về phía Tây, thề không đi về hướng Đông.
Dù có chết trên đường quyết không hối hận.
Ta đã vượt qua Cô Châu,
là nhờ ơn của Lý Xương, không ngại hiểm nguy giúp ta
Mặc dù Lý Xương đã xé công văn
Nhưng Lương Châu đã gởi công văn tới tất cả đồn ải hướng tây
Từ đây...
ta phải đề phòng khi qua mọi cửa ải
Nếu không, hành trình ta sẽ thất bại
Từ trước đến nay người tu hành đi hành hương
thường đi cùng các thương nhân.
Cảm ơn bọn họ đã dẫn đường cho ta
đi hết chặng đường này qua chặng đường khác.
Làm sao đưa ra ngoài được?
Lúc ra khỏi biên ải
bọn họ đều dán trứng tằm trên giấy
không ai điều tra ra được.
Dâu tằm mang theo đủ để đến thành Toái Diệp.
Lúc đó, bọn chúng chắc sẽ làm kén rồi.
Làm kén, còn phải ươm tơ.
Nghề dệt cũng là nghành thủ công mỹ nghệ rất quan trọng.
Tôi nghĩ kỹ rồi.
Lần tới đến Giang Nam
tôi sẽ ngoan ngoãn chờ cô ấy
No comments yet. Be the first to leave one.