প্রথম 200টি লাইন।
"Liên hoan phim Cannes - Tác phẩm không tranh giải" "Tác phẩm mở màn"
Jeanne Vaubernier là kết quả ngoài mong muốn của một tu sĩ và một đầu bếp.
Định mệnh của nàng là sống giữa bao thường dân, hoặc những người tầm thường như họ hay nói.
Cuộc sống như thế thì chẳng chút giá trị gì.
Nhưng chẳng phải những người phụ nữ không mang giá trị gì sẽ sẵn sàng làm mọi thứ sao?
Ann - mẹ nàng đã một mình nuôi nấng nàng từ khi sinh nàng ra.
Ngài Domoso, ông chủ của Ann là một người hào phóng và tử tế.
Ông không chỉ yêu thương Jeanne mà còn chi trả toàn bộ học phí cho cô bé.
Không chỉ cho cô bé được thoả khao khát học tập mà ông còn cho phép Jeanne tham gia các buổi họp mặt để cô bé được trau dồi đạo đức.
Suy nghĩ.
- Nhận thức. - Làm tốt lắm.
- Ý tưởng. - Hay lắm.
- Suy ngẫm. - Rất tốt.
- Lý luận. - Tốt đấy.
Suy niệm.
Quyết định.
Kiến thức.
Am hiểu.
Nhạy bén.
Cháu làm tốt lắm, Jean.
Nhờ ngài Domoso chi trả toàn bộ học phí...
Jeanne đã được nhận vào học tại Tu viện Thánh Aure.
Rõ ràng ông muốn giải thoát cô bé khỏi cuộc sống xoay quay tình dục và sinh sản như bao bé gái thông thường khác.
Con vào đi, Jean.
Và rồi Jean đã lớn.
Cuộc sống ở tu viện với nàng đã trở nên phiền toái.
Nhưng những cuốn sách ở tu viện lại đưa nàng đến những chân trời rộng mở hơn.
Và nàng đã sớm thấu được hệ quả đáng ngại của ham muốn tình dục.
Jean!
Ôi con bé tội lỗi này!
Để ta dạy con những cuốn sách này phải đọc thế nào nhé.
Cúi đầu xuống.
Sao thế?
Khi Jean tốt nghiệp tu viện, nàng đã không còn là cô bé nữa.
Vì lo sợ chồng mình sẽ không thể cưỡng lại trước nhan sắc của cô gái trẻ,
Quý bà Domoso đã thẳng tay đuổi Jeanne và mẹ, gán cho họ tội trộm cắp dù hai mẹ con trong sạch.
Nhưng khi người đã cố ý vu cáo, thì ta minh oan cách mấy cũng có ích gì?
Và rồi hai mẹ con lên đường đến Paris, thủ phủ của mộng mơ và hiểm nguy.
Jean à, phải mất bao lâu nữa đây?
- Con mau cởi đồ đi. - Không ạ.
Đến đây nào.
Jean, mẹ xin con, cởi ra đi con.
Mẹ không hiểu nổi sao con cứ hành xử khác người đến thế.
- Đây là cơ thể của con. - Để cô ấy yên đi.
Xin thứ lỗi.
Dạo công viên một chút đi. Cô ấy có nhan sắc đó.
Và sau đó không lâu...
Jean trở thành người đọc sách của Quý bà Garde.
Bà là một goá phụ đang sống cùng hai con trai.
Bà là người dẫn dắt Jean đến với văn học.
Và rất nhanh, Jeanne đã có thể thi với những người ưu tú trong giới quý tộc.
Không biết xấu hổ.
Không biết xấu hổ.
Xấc láo.
Xấc xược.
Còn ai đối được không?
Táo bạo.
Liều lĩnh.
- Hay đấy. - Thô lỗ. Đến lượt cô đấy, Jean.
Náo loạn.
Ta đã làm cho cô bao nhiêu thứ, cô trả ơn ta bằng cách ănn nằm với con ta sao?
Mau cút khỏi đây, đồ đĩ điếm!
Thật đáng xấu hổ. Tự thấy hổ thẹn về bản thân mình đi.
Nhờ những lần truỵ lạc đó, Jean đã biết cách trở thành phụ nữ mà vẫn được tự do.
Nhiều năm trôi qua...
Jean học được cách dùng nhan sắc của mình để quyến rũ những tình nhân lắm tiền nhiều của.
Và nàng sớm được biết đến với danh gái điếm.
Đây là tiểu thư Adélaïde trong chiếc váy lụa satin hồng.
Bên dưới lớp lụa đen này là chiếc corset màu trắng...
đại diện cho sự ngọt ngào nữ tính, sự ngọt ngào của tuổi thiếu nữ.
- Du Barry đây. - Ngài khoẻ chứ?
- Vẫn khoẻ, còn ngài? - Chào ngài Du Barry.
- Thưa ngài Du Barry. - Chào tiểu thư.
- Rất vui được gặp ngài. - Tôi mới thấy vinh hạnh chứ.
Ngài khoẻ không ạ?
- Cảm ơn. - Ngon chứ ạ?
Em là Jean.
Ta là John.
Em như thiên thần giáng thế vậy.
Quý bà Labille đã kể về em rất nhiều, và rõ ràng, bà ấy không hề nói dối.
Suốt thời gian qua em đã ở chốn nào vậy?
Ta đã luôn chờ đợi em đấy.
Ngài chẳng sợ gì cả nhỉ.
Ta làm em cười rồi này.
- Em không tin ta sao? - Vâng, không tin.
Ta nên làm gì để em tin ta đây?
- Ta có thể cho nàng nơi ở. - Em muốn một hôn lễ được mẹ em đồng ý.
Ta chẳng có vấn đề gì về mẹ em cả, nhưng ta ở đây...
để mạo hiểm mạng sống mình.
- Em cũng thế. - Vậy ta cùng chia sẻ đi.
- Vậy câu trả lời của em là gì nào? - Em đồng ý.
Tốt lắm, ta thích câu trả lời này. Vậy là cả hai ta đều đồng ý.
Bá tước du Barry, tôi vẫn luôn tôn trọng ngài...
Nhưng lần này tôi phải đánh giá cao ngài. Lời từ một Công tước đấy.
Tôi cũng đánh giá cao ngài.
Tôi sẵn lòng nghe đây.
Ta vẫn thường gửi phụ nữ đến phục vụ giường chiếu đức vua.
Đúng thế.
Nhưng chẳng phụ nữ nào thích ngài cả.
- Chính xác. - Vậy nên giờ...
đã đến lúc ngài ấy gặp đệ nhất mỹ nhân Jean.
Nhưng phải thật tình cờ.
- Ngài tin vào sức mạnh của trùng hợp sao. - Đúng thế.
Ngài ấy sẽ nghĩ ngài chính là người nắm bắt tình thế.
Và tình thế ấy đây rồi.
Người yêu dấu, em đã ở đâu thế? Ta đợi em mãi.
- Em đang giúp Adolphe đọc báo tiếng Pháp. - Ta đã có người giúp sẵn rồi.
Có những thứ không thể mua được bằng tiền đâu, Du Barry.
- Không phải "Ngài Du Barry" sao? - Vâng.
Tối nay ai đến vậy?
Như thường lệ thôi, nhà văn, nhà thơ và Thống chế Richelieu.
Đến đây nào.
Có cả tình nhân của hoàng tộc, Quý cô Loughran.
Và Nữ Công tước Reina.
- Ngài không từ chối được sao? - Em cũng có tình nhân còn gì.
Đúng thế nhưng tình nhân của em trả phí nhà chúng ta còn tình nhân của ngài thì không.
Họ không trả thì chia tay và ăn ngủ với bất kỳ ai tuỳ ý.
Jean này, Thống chế Richelieu muốn giới thiệu em với Đức vua.
- Cứ lải nhải suốt về Đức vua. - Nhưng quyết định là ở em, Jean à.
Em đến vì con trai của ngài thôi.
Jean yêu dấu.
Ta yêu em.
Ta không chắc yêu em nhiều như em muốn, nhưng ta yêu em.
- Đây không phải là yêu. - Vậy sao? Vậy là gì?
Nói ta biết đi, chuyện gì em cũng biết mà nhỉ.
Có thể em không biết tình yêu là gì, nhưng em biết tình yêu không như thế này.
- Chào các ngài. - Chào cô.
Chào quý cô.
Ta vẫn luôn để mắt đến cô.
"Adolf."
Rượu ngon lắm.
Chúc ngài tối an lành.
- Chào nhé, Adolf. - Ngủ ngon nhé.
Bánh Epiphany đấy.
Ta biết đây là món bánh yêu thích của cô.
Sao cơ?
Có gì đó mắc trong miệng tôi.
Ta không có ý thô lỗ đâu, nhưng đây là thói quen của cô rồi.
- Ngài nói thừa rồi. - Miệng cô còn đầy thức ăn kìa.
Khuôn mặt của Đức vua thật đẹp.
Em vẫn còn đang tắm sao?
Ngài bảo em nghỉ ngơi mà.
Phải, em nói đúng.
Nghỉ ngơi là việc quan trọng.
Nhưng trước hết, em phải kể ta nghe mọi mối quan hệ em có được.
Ta đang nói với em đấy.
Sao em cứ đọc mãi thế?
Em không thoải mái sao? Vậy thư giãn đi. Nhanh, thư giãn xem nào.
Cô là con điếm ngu xuẩn và cho đến ngày chết đi vẫn chỉ là con điếm ngu xuẩn.
Tôi không đồng ý gặp ai vào buổi sáng cả.
Những người khác tôi sẽ chỉ gặp vào buổi chiều thôi.
Cẩn thận nhé, lời nói dối quá đẹp đẽ sẽ được hiểu là lời tỏ tình đấy.
Cô Jean này, cô không nghĩ đã đến lúc đổi đời rồi sao?
Đi đâu chứ?
Và với ai?
Tôi khổng thể bỏ lại con trai anh ta.
John muốn ta cho cô trình diện trước Đức vua.
Tôi biết, anh ta lải nhải với tôi suốt ngày suốt đêm.
Jean, cô sống cuộc đời thế nào?
Một cuộc đời đầy sự tò mò.
Cuộc đời tôi được sống, uống, ăn, viết và đọc thật tự do.
Ngài cũng biết mà, những người như tôi thì chẳng thể làm gì cả.
Mẹ tôi là đầu bếp.
Hoặc là tôi sẽ như mẹ...
hoặc chọn xây dựng các mối quan hệ.
Tôi thích các mối quan hệ hơn.
Xoay lưng lại.
Đức vua đến!
Vì đứa em trai đã bị tuyên án tử hình của tôi.
Thưa Đức vua.
- “Khái niệm về...” - Lãnh chúa phong kiến.
Xin lỗi ạ "lãnh chúa phong kiến"
- "Phong kiến". - "Phong kiến".
Chào buổi sáng, thưa quý cô.
- Chào buổi sáng, quý ngài. - Chào buổi sáng, quý ngài.
Bệ hạ muốn gặp quý cô đây.
Vâng. Khi nào?
Ngay bây giờ, nếu quý cô đây thấy tiện.
- Chúng tôi sẽ sẵn sàng sau một tiếng nữa. - Không đâu, tôi sẵn sàng rồi.
Ý em là sao?
Tôi sẵn sàng rồi.
Không, cứ thế này mà đi thì không được. Ít nhất em phải thay váy hoặc đổi kiểu tóc chứ.
- Bà Anne, bà nói gì đi. - Ngài ấy đúng đấy con, con thay váy đi.
Em cứ xinh đẹp như trước giờ là được.
Hãy cứ là em.
- Đừng lo sợ gì cả. Em không lo sợ.
- Đây là gì vậy? - Theo thông lệ, để không ai trông thấy cô.
Jean này...
- Khi nào em sẽ trở về? - Em sẽ không về trễ đâu.
- Cô có từng phát sinh quan hệ với nhiều người chưa? - Ý ngài "nhiều" là sao?
Là nhiều hơn một người.
Mỗi khoảng thời gian tôi chỉ có mỗi quan hệ với một người thôi.
Thường là vậy.
Cô có bị đau tử cung không?
- Tôi không hiểu ý ngài lắm. - Ngài ấy hỏi cô có từng bị ngứa âm đạo không.
Thưa không.
Ngày nào tôi cũng thoa dầu cả...
Ngài ấy quyến rũ tôi bằng những loại dầu đắt đỏ nhất.
Cô có cảm thấy nóng rát khi tiểu tiện không?
Hay khi ngủ.
No comments yet. Be the first to leave one.