প্রথম 200টি লাইন।
FOLKESTONE, ANH
Harper, làm ơn đi giày vào. Xin con.
Con không muốn.
Thôi nào.
Này, con biết hôm nay ta sẽ làm gì không?
Ta sẽ cùng nhau đi phiêu lưu.
Ta sẽ lên thuyền, vượt biển tới một nơi
luôn đầy nắng và con có thể ăn kem mỗi ngày.
Con thích chứ?
Tốt. Chỉ có điều là,
ta cần đi ngay. Được chứ? Con biết vì sao không?
Không ạ.
Vì ngoài kia có một con rồng.
Và nếu ta gây ra tiếng động, hay quá chậm, con rồng sẽ ăn thịt ta. Được chứ?
Vậy con giúp mẹ đi giày vào nhé?
NHÀ TRỌ TÀU BIỂN
Con ổn chứ?
Được rồi, Harper. Mẹ nghĩ con sẽ phải đi bộ. Được chứ?
Đó.
Ừ, đằng kia.
Tiền đây.
Thuyền nào?
- Tàu đánh cá màu xanh đằng kia. - Được.
Được rồi, cô bé. Vào nào.
Được rồi.
ERIN CARTER LÀ AI?
NĂM NĂM SAU
Harper đã tập bài hát này cả tuần rồi.
Nó khiến tôi và Jordi phát điên.
Đi đi con.
Một phụ nữ ở Đức bị văng vẳng một bài hát trong đầu suốt bốn năm.
Rồi cô ấy phải nhập viện.
Không thể nào.
Tôi nghĩ là bị nấc.
Đó là chuyện hoang đường.
- Chà, cô là giáo viên mà. - Giáo viên thời vụ, nên…
Chà, tới buổi phỏng vấn lớn vào thứ Ba thôi.
Mong cô vẫn nhớ bọn tôi khi lượn lờ trong phòng giáo viên.
Dĩ nhiên là tôi sẽ nhớ…
O… livia? Thư ký trường?
Rất hài hước.
Cảm ơn.
Con bé rất thích thú.
Phải. Thật tốt. Tôi nghĩ cuối cùng nó đã bắt đầu hòa nhập.
Tôi rất vui vì bọn tôi tới Barcelona.
Hơn nữa, con bé được làm một hành tinh.
Chà, con bé là… sao Diêm Vương, nhỉ?
Vẫn được tính.
Ừ.
- Cậu vừa nói gì? - Này!
Dừng lại!
- Đủ rồi! - Cậu thật phiền phức!
Này! Tách nhau ra!
- Đồ khốn, khốn nạn… - Thôi đi!
Cậu làm gì vậy?
Harper, đủ rồi.
Con sẽ kể cho mẹ nghe chứ?
Phải có lý do gì đó chứ.
Bị đuổi khỏi vở nhạc kịch.
Chỉ là, lúc nãy có vẻ con nói rất hăng.
Khốn này, khốn nọ.
Harp.
Con phải đi vệ sinh.
SIÊU THỊ CAVIN
Siêu thị sẽ đóng cửa trong hai phút nữa.
Đừng bỏ lỡ ưu đãi đặc biệt mua hai tặng một ở khu đồ đông lạnh.
Biết đó, bọn tôi sắp đóng cửa để kiểm kê.
Xin lỗi, tiếng Catalan của tôi rất tệ. Xin lỗi.
- Năm phút nữa bọn tôi đóng cửa. - Được, cảm ơn.
Harper, nói cảm ơn đi.
Harp!
Nói con nghe, khi đấm, con cần siết chặt nắm tay.
Vật lý cơ bản đó.
Phát tán lực va chạm, nếu không con sẽ làm đau tay mình.
Dĩ nhiên mấy thứ này chả quan trọng
vì con sẽ không bao giờ đánh ai nữa, phải chứ?
Bạn ấy hỏi gậy trắng của con ở đâu. Nói con cần ở sau sân khấu vì…
Antonio là đồ K-H-Ố-N.
Đồ khốn.
Con không được nói ra từ đó. Thế mới phải đánh vần chứ.
Con sẽ xin lỗi, được chứ?
Ta không giải quyết vấn đề bằng bạo lực.
Mẹ sẽ kể cho chú Jordi chứ?
Không biết. Để xem.
Con có thể gọi chú ấy là bố mà.
Con biết, chỉ là con thích tên Jordi.
Ừ, mà mẹ nghĩ chú ấy thích được gọi là bố hơn.
Tao tưởng tao nói rồi, nhìn xuống đất! Câm miệng!
Im lặng, mau lên.
Gì cơ ạ?
Cúi xuống.
Đi đi.
Đã bảo là đi đi!
- Tao đã bảo cứ đi đi. Tiếp đi! - Không, xin đừng!
Con ổn chứ?
Mẹ!
Là cô.
Cấp cứu! Ai đó gọi xe cấp cứu đi!
Xin lỗi.
Erin! Harper!
- Jordi. - Chào!
- Bọn em ổn. - Chào.
Y tá Garcia, vui lòng liên hệ Khoa tiết niệu.
- Em ổn chứ? - Ổn.
- Họ nói… - Không phải máu của em.
- Ổn cả. - Ừ.
Rồi, đưa con vào phòng nào. Nhé?
Không sao rồi…
Được rồi…
Bầm xương sườn, dập hông, một số chấn động nhỏ.
Tôi sẽ kê thuốc giảm đau.
Được.
Kể ra, mọi thứ có thể đã tệ hơn.
Cô và Harper đi được rồi.
Cảm ơn.
Nhắc lại, không được hút thuốc ở bệnh viện này.
Được phép hút thuốc ở khu vực riêng.
- Sao rồi? - Em ổn. Bầm dập chút thôi.
Này.
Con ổn chứ?
Chuyện xảy ra khá đáng sợ. Không ổn cũng không sao.
Con… nửa sợ nửa không ạ.
Con chắc chứ?
Này, mẹ thấy một máy bán hàng ở cuối hành lang.
Đi mua bim bim và nước ngọt đi nhé?
Mẹ nói con không được ăn vặt cho tới sáu giờ.
- Mẹ nghĩ ta có thể có ngoại lệ. - Phải.
Của con đây.
Được phép hút thuốc ở khu vực riêng,
lối ra căng-tin và các lối vào Khoa cấp cứu.
Họ đào tạo y tá để hành động bình tĩnh và chuyên nghiệp.
Thực ra nghe vậy khá yên tâm.
Tốt. Vì bên trong, anh hoàn toàn hoảng loạn.
Thật mừng là mẹ con em an toàn.
Gã đó sao rồi?
Đã phẫu thuật xong.
- Ừ. - Đang hồi sức tích cực.
Hắn mất rất nhiều máu, nên có thể không qua nổi đêm nay.
Em gặp hắn nhé?
Đây đâu phải lỗi của em.
Không hề.
Nhưng để anh xem có làm được gì không.
Ta không được ở lâu, nhé?
Khỉ thật. Em quên bảo Harper là ta đi đâu.
- Anh đi một phút thôi. - Được.
Cô.
Là cô, Kate… Là cô thật.
Tôi chả quen anh. Ta chưa từng gặp nhau.
Nói dối.
Nói dối!
Nói dối.
Đi thôi, mau lên!
Khẩn cấp. Tất cả bác sĩ tới phòng 124.
Đây. Ngồi đây.
Chờ ở đây nhé?
Anh ta bị rung thất.
Mời ra ngoài.
Được rồi.
Tránh ra. Tránh ra.
Không sao, con yêu.
Em chắc là mình ổn chứ?
Vâng.
Chà.
Không.
Như Harper nói ấy. Nửa có nửa không.
Chà, em biết đó, họ có người ở bệnh viện. Các tư vấn viên.
Các chuyên gia xử lý các tình huống hậu sang chấn.
Ừ.
Em đang làm gì vậy?
Làm anh xao lãng.
Sẽ không
được đâu.
Sẽ được mà.
Ừ. Sẽ được. Nhưng anh vẫn nghĩ ta nên nói về chuyện đã xảy ra.
Đó là lý do em cố làm anh xao lãng.
Xin chào.
Đúng rồi.
Lát gặp lại.
- Chào em. - Chào mẹ.
Đó. Ba, hai, một.
- Đó! - Con ăn thêm nữa chứ?
- Vâng. - Trông ổn đó.
Đổ thêm chút nữa vào. Nào.
- Thế này thì sao ạ? - Hoàn hảo.
- Con lật tiếp nhé? - Dĩ nhiên. Ừ.
Antonio, chào cháu.
Cháu thấy sao?
Xin lỗi vì Harper đánh cháu.
Mà thứ cháu nói không hay lắm.
Cô mong được gặp bố mẹ cháu.
Bố cháu đi công tác. Mẹ cháu đang học quần vợt. Mẹ ở đằng sau.
Nay là sinh nhật mẹ.
Cô biết. Bọn cô sẽ tới sinh nhật của mẹ cháu. Sẽ rất vui đây!
- Anh sửa được nó chưa? - Rồi.
Xem này.
Không. Được rồi, không.
Việc vẫn còn dang dở.
Nghỉ hôm nay đi.
Em không thể. Sắp có đánh giá công việc rồi.
Em cần có mặt.
No comments yet. Be the first to leave one.