Prvních 200 řádků.
Sân bay cách đây 45 phút,
nhưng tao thấy là mày có 2 phút để biến khỏi đây.
Nếu như không nhầm thì 2:15 tao mới phải đi, phải không ?
Bây giờ mày có 2 phút.
Mày biết đấy,
Tao đã từng tới đây khi còn là đứa trẻ,
chả có gì ngoài người Do thái và người Cuba.
Và nói thật, tao thích ở đây. Đúng vậy đấy.
Tao đã từng yêu nơi này và giờ cũng vậy. Nên tao sẽ không đi...
Dùng bữa với tao nhé? Mày đói không?
Tao thề đấy...
Đây là mấy cái bánh ngon nhất thành phố này. Thề có chúa.
Ngon hơn cái của nợ tao với mày ăn ở Managua nhiều. Mày nhớ chứ?
Không biết là bánh của Mehico hay Puerto Rico nữa.
Nhưng ăn như c. Nhớ không? Kinh đéo chịu được.
Tao không quan tâm.
Hồi đấy tao ăn mấy món thịt lợn.
1 phút.
1 giây trước, mày nói 2 phút.
- Chuyện đéo gì thế? - Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Mày.
Có chí khí đấy.
Sáng nay, tao vừa kể với mấy thằng bạn là hôm qua mày đến dọa tao...
"Nếu mày không biến khỏi thành phố trong 24 giờ thì mày sẽ ăn kẹo trong nháy mắt"
Thôi nào, chuyện gì thế?
Bọn nó nghĩ là trò đùa và cười nắc nẻ.
Mày có kể về người đàn ông mày đã giết không?
Kể về cái cách mày hạ thủ?
Vì tao chả thấy có gì vui vẻ trong đó cả.
Đáng lẽ tao nên giết mày, phải không? Có lẽ tao đã phạm sai lầm.
À, tất cả chúng ta đều có những điều hối tiếc.
Đừng làm trò nữa, ok?
Tao để mày sống không có nghĩa lý gì sao?
Ồ, bây giờ tao cũng đang cho mày sự cân nhắc tương tự đây.
Đứng dậy rồi biến.
30 giây.
Mày định làm gì?
Trước bàn dân thiên hạ, mày định rút súng
và bắn một người không có vũ khí sao?
Không vũ khí?
Mù à? Mày thấy tao có súng không?
20 giây.
Thôi được.
10.
Mày biết không? Nghiêm túc mà nói,
mày đến và làm dở bữa ăn của tao.
Thật vớ vẩn.
Vớ vẩn đéo chịu được.
Văn phòng chưởng lý sẽ hỏi nhiều đấy.
Gì tôi cũng trả lời được.
Họ có thể nghĩ cậu đã dồn hắn vào đường cùng.
- Hắn có sự lựa chọn đấy chứ. - Cái mũ thế nào?
Không biết nó có co lại không, có vẻ hơi chật một chút.
Cậu bỏ nó ra và giờ cậu hơi say nắng đấy.
Cậu biết là
không được phép bắn người ở nơi công cộng mà.
- Tôi đâu có làm thế. - và chưa từng có, tôi không biết
- có khi hơn trăm năm rồi? - Hắn rút súng trước.
Vấn đề không phải là ai rút súng trước.
Cậu nhớ cái thằng đầu đất dùng súng ngắn hồi năm ngoái chứ?
Lên trang 9 đấy. Vụ vớ vẩn này...
sẽ lên bản tin buổi tối cho mà xem.
Cuộc thẩm vấn số 359826 của Bộ Tư pháp
về vụ nổ súng gây tử vong cho Thomas Francis Buckley
vào ngày 3/3/2010
tại Miami, Florida.
Anh có sẵn sàng cung cấp lời khai không?
Văn phòng cảnh sát tư pháp cũng đã tiến hành kiểm điểm nội bộ.
Về vụ việc
- tại khách sạn có vài nghi vấn... - Dan,
Thôi nào, đơn giản thôi.
Hắn rút súng trước. Tôi bắn hắn.
Tôi nghĩ là suôn sẻ đấy chứ.
Cậu nghĩ vậy sao?
Lúc sáng, tôi nhận được cuộc gọi của giám đốc.
Trước đó, giám đốc nhận điện từ bên nhân sự.
Để tôi nói cho mà nghe. Dự báo thời tiết :
từ Washington, một lố những cái của nợ sẽ trút như mưa xuống văn phòng này.
Tôi sẽ thuyên chuyển công tác cho cậu.
Áp giải tù nhân à?
Không, tôi sẽ cho cậu rời khỏi Dodge.
Họ cần nhân lực ở quận phía đông Kentucky.
Tôi đã nói chuyện với tay cảnh sát trưởng, Art Mullen,
anh ta nói 2 cậu từng dạy bắn súng cùng nhau ở Glynco.
Không, không. Dan, tôi lớn lên ở Kentucky. Tôi không muốn quay lại đó nữa.
Vậy thì chúng ta có chuyện đấy, cậu không muốn quay về Kentucky
và cậu không thể ở lại đây trong bất kỳ trường hợp nào.
Có nghề tay trái nào không?
Hi vọng là cậu bị đá đit từ Miami xuống đây.
Với anh ở đây thì không.
Rất vui gặp lại cậu.
Tôi sẽ không làm cậu chết ngập với những cái tên ở đây ngay đâu.
Muốn đi làm tí không?
Được đấy.
Chờ tôi thu dọn đồ tí rồi ta đi.
Cậu chả thay đổi gì so với hồi ở Glynco.
Áo khoác cũ, giày cũ.
Giày vẫn mới đấy chứ.
Đừng nói là cái mũ cũng còn mới.
Không, cũ rồi.
Ngồi đi.
Cậu làm bên truy nã tội phạm ở Miami, phải không?
Vâng.
Mọi người ở đây phải làm mọi việc.
Truy nã, thu thập chứng cứ
bảo vệ nhân chứng,
tịch thu tài sản,
vận chuyển tù nhân.
Anh bạn, trong tất cả những nơi tôi từng làm
vận chuyển tù nhân là cứt đái nhất.
Các sếp hay dùng nó làm hình phạt.
Nhưng ở đây, chúng ta làm tất.
- Cả anh? - Không. May vãi.
Tôi có nghe nói về cậu và Winona.
Ai nói?
Winona.
Cô ấy làm ở đây.
Ở Lexington à?
Ở tòa án. Cô ấy là thư ký tòa.
À, tôi có biết cô ấy đã về Kentucky
Tôi nghĩ mẹ cô ấy bị bệnh.
Tôi tưởng đó là lí do cậu chọn về Kentucky
Art, không có ý gì nhé...
Tôi không chọn về Kentucky.
Tôi đã nói chuyện với sếp của cậu ở Miami.
Kể cho tôi về vụ nổ súng đi.
Đó là hành động chính đáng.
Anh bận tâm khi tôi về đây à?
Đây là cơ quan nhỏ, Raylan.
Tôi chỉ bận tâm khi thay đổi nhãn hiệu cà phê thôi.
Bố cậu vẫn ở Harlan à?
Theo tôi biết thì vẫn thế.
Tưởng là cậu ở đấy.
Tôi hỏi là vì văn phòng trưởng lý đang làm một vụ
về một gã ở Harlan, hắn cũng chạc tuổi cậu.
Đó là một thị trấn nhỏ,
Tôi nghĩ là cậu biết hắn. Boyd Crowder.
Chúa ơi, Art, anh còn trò gì để chơi tôi nữa không đấy?
Cậu biết hắn.
Vâng. Tôi biết.
Boyd và tôi cùng đào than hồi chúng tôi 19.
Boyd, mày nghĩ sao?
Jared, tao nghĩ nó chả ra cái mẹ gì.
Gì? Tại sao?
Tao là người trọng tình cảm,
đang muốn xử lý tòa nhà liên bang đang xây.
Nhưng, mày thấy đấy, cần cả hộp Emulex mới làm được,
và mày cần có cái gì đó cắt được cả thép
và chúng ta chỉ có cái súng phóng rocket.
Và thật ấn tượng là điều duy nhất nó làm được
là mấy cái vớ vẩn.
Đừng lo. Chúng ta chuyển sang kế hoạch B.
Kế hoạch B?
Ờ
Luôn luôn có kế hoạch B.
Bây giờ, các cặp trẻ trâu hay thích hành sự trên xe ô tô
bảo sao rừng ngày càng trơ trụi.
Rồi đến lúc tận thế cho mà xem.
Ok, đây rồi.
Bắn thẳng từ đây.
Đây rồi.
Tao tin là tới lúc dùng hàng rồi đấy.
Mày định thổi bay nhà thờ đấy chắc?
Boyd! Đang có người trên đường.
Họ sẽ thấy chúng ta. Họ sẽ nhận ra xe của tao.
Mày lo cho con xe à?
Anh biết đấy, tôi chỉ...
Fire in the hole!
Chạy! Chạy!
Boyd trở thành chuyên gia về chất nổ.
Hắn bò dưới hầm với cái vali Emulex 520
Chui ra với kíp nổ, hét to "Fire in the hole" để cảnh báo mọi người.
Cái hầm lò nổ tung và chúng tôi phải vào trong đào từng tí một.
Cũng chẳnng phải bạn bè thân thiết gì, nhưng làm việc chung ở chỗ đó
chúng tôi phải trông chừng cho nhau.
Sau đó, hắn nhập ngũ,
và tới Kuwait trong chiến dịch "Bão táp sa mạc".
Khi trở về,
sau vài năm,
hắn chả chịu đóng thuế má gì cả,
coi mình là công dân tối cao
vì vậy, văn phòng chưởng lý cho hắn nhập kho ở Alderson
Nơi hắn tham gia phong trào yêu nước.
và cái vớ vẩn gọi là quyền uy tối cao của người da trắng.
Hắn chế tạo bom cho chúng, cậu biết đấy,
phân bón và dầu.
Bọn chúng tới mấy thị trấn như Somerset và cho nổ vài cái ô tô
Và khi cảnh sát còn đang bận rộn, bọn chúng đi cướp ngân hàng.
Xem ở phim của Steve McQueen rồi.
Mấy thằng đấy không phải diễn viên.
Hắn thay đổi nhiều không?
Chả khác gì ngoài việc là một thằng khốn phân biệt chủng tộc
Rụng một ít tóc, nhưng...
nói chung là vẫn thế.
Sao mày không muốn đánh bom nhà thờ đó?
Tao đã nói rồi.
Tao không muốn họ nhận ra xe tao.
Tao phải nghĩ rằng
có lẽ mày không thích làm người khác bị thương
Đéo phải!
No comments yet. Be the first to leave one.