Las primeras 200 líneas.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2011 by ivy68. All right reserved.
Củ cải là ngon nhất.
Thế còn khoai tây?
Khoai tây còn tuỳ cách chế biến.
Củ cải luộc cũng được, nướng cũng được.
Ăn sống cũng ngon.
Ai lại nướng củ cải.
Có chứ.
Luộc xong đem nướng để khử vị chua.
Trộn với cà rốt rồi rán áp chảo bằng dầu mè.
Dầu mè, đúng rồi.
Ghi lại đi không quên.
Thôi khỏi. Con có nấu đâu mà.
Chồng con được nuôi bằng đồ ăn nhanh. Anh ấy ăn gì chẳng được.
Thế sao con lại hỏi?
Con tưởng mẹ muốn nói chuyện.
Thế thì động tay chứ không phải máy môi nhé.
Sắp đến giờ ăn trưa rồi.
Bố mua giúp con sữa ít béo nhé?
Bố?
Mua sữa bình thường cũng được mà.
Ông ấy không muốn hàng xóm thấy mình đi chợ.
Gì ạ?
Tuổi này rồi ông ấy vẫn muốn được gọi là "bác sĩ".
Không ngờ đấy.
Mẹ chiều bố quá.
Phòng khám Yokoyama
Chào buổi sáng.
Trời nóng nhỉ, bác sĩ?
Hôm nay lại nóng nữa rồi.
Nóng thế này, tôi chẳng uống nước nổi.
Toàn ăn mì lạnh thôi.
Thế không tốt đâu.
Ăn lươn đi cho khoẻ.
Tôi cũng sắp xuống suối vàng rồi.
Khi ấy ông nhớ đến viếng tôi đấy nhé.
Muốn vậy thì tôi phải sống lâu hơn bà chứ.
Chào nhé.
Chúc ông đi dạo vui vẻ.
Hiroshi Abe
Yui Natsukawa
You
Kazuya Takahashi
Shohei Tanaka
Kirin Kiki
Yoshio Harada
Kịch bản và Đạo diễn Hirokazu Kore-Eda
Mãi đi
Đón chuyến tàu cuối về nhé.
Đi từ 8h tối là kịp đấy.
Em bảo bố mẹ sẽ ở qua đêm rồi. Mang cả quần áo đây này.
Em không bịa ra 1 cuộc họp PTA khẩn cấp được à?
Không?
Anh lúc nào cũng đổ lỗi cho người khác.
Chẳng có chuyện gì nói với bố mẹ cả.
Bố vẫn nghĩ anh hâm mộ bóng chày.
Dượng thích bóng chày ư, Ryo?
Từ ngày xưa cơ.
Em muốn anh biết
chắc anh chẳng để ý, em mới là người phải lo lắng này.
Anh biết mà.
Người ta bảo ông ta còn chuyển đến gần trường đua.
Nghiện thế cơ à.
Khi già đi,
đàn ông không chịu nổi đàn bà và rượu bia nữa,
nhưng vẫn rất máu cờ bạc.
Cờ bạc là tệ nhất đấy.
Tệ thật.
Ngoài kia vẫn có chim sẻ kìa
Vì bố con cho chúng ăn đấy
Nhà con chỉ có quạ thôi.
Những hôm đổ rác, chúng chờ thế này này.
Bóc hết vỏ đi.
Vẫn còn 1 ít.
Con gái mẹ xinh mà. Để lộ trán ra.
Khi nào anh Ryo tới ạ?
Nó gọi điện bảo trưa tới.
"Hoàng tử lạnh lùng" cũng đến chứ?
- Có, chúng ở lại qua đêm. - Ngạc nhiên chưa.
Con này...
nó đâu cần phải dùng đồ cũ chứ.
Nói thế không hay đâu.
Với lại
cuới người đã ly hôn còn hơn cưới goá phụ.
Người ly hôn thì chủ động bỏ chồng.
Thỉnh thoảng mẹ đáng sợ thật đấy
Mẹ chỉ nói sự thật hiển nhiên mà thôi.
Tại mẹ giục anh ấy lấy vợ đấy chứ.
Dù thế nó vẫn có quyền lựa chọn mà.
Anh Ryo đâu có nổi tiếng như anh cả.
Không đúng.
Hôm tốt nghiệp, nút áo nó bung hết.
Chắc anh ấy bị đánh.
Không phải
Bọn lớp dưới tranh nhau nút áo nó.
Nó bảo có hàng dài các nữ sinh.
Niềm tự hào của bố mẹ nhiều lúc mù quáng đấy. Mẹ nên cẩn thận.
Vợ cũ của nó
mới mất được 3 năm.
4 năm chứ nhỉ?
- Vẫn sớm quá. - Vậy ạ?
Mới có mấy năm.
Con không thấy vậy
Mẹ thì có.
Mẹ đã bao giờ đi làm đâu.
Mẹ không biết làm mẹ độc thân khổ thế nào đâu.
Con với cái, cười mẹ vì không đi làm à.
Con có cười mẹ đâu
Sau khi tốt nghiệp đại học,
con đi làm có 3 năm chứ mấy.
Bốn. 4 năm đấy ạ.
Anh nói cho em gái biết đi.
Chuyện chuyển đi ấy.
Anh nên nói chuyện với em ấy. Về bố chẳng hạn.
Nó tự hiểu được mà.
Anh không định chuyển về.
Tuy họ trông chúng cũng tốt.
Không thể nào. Anh là con cả mà.
Con thứ 2.
Gì thế con?
Coca trộn rượu gừng.
Uống riêng ra chứ.
Họ cho đổ thêm miễn phí mà. Đừng tuỳ tiện thế.
Thế...
học hành sao rồi?
Bình thường.
Bình thường à?
Vâng.
Nghe này
mẹ con cho dượng biết chuyện con thỏ.
Sao con lại cười khi nó chết?
- Vì buồn cười. - Cái gì buồn cười?
Rena bảo chúng con nên viết thư cho con thỏ.
Viết thư thì sao?
Làm gì có ai đọc?
Trà đá của bà ngoại ngon quá
Trà mua ở siêu thị ấy mà.
Trước đây mẹ hay tự ngâm lấy.
Thế thì nhờ nước rồi.
Nước máy ấy mà.
Cái gì anh chẳng uống ngon.
Con thích là được rồi.
Đúng nhỉ?
Tối qua con ăn gì?
- Sushi! - Này!
Đã bảo sushi để ăn trưa mà.
Sushi còn thừa mà
36 đĩa!
Kỷ lục mới!
Lại kỷ lục.
Bánh cũng còn thừa.
Có bánh thừa hả?
Cả dưa nữa!
Mẹ có gọi sushi đấy, nhưng nếu hôm qua con ăn rồi thì...
Không sao ạ. Con chưa ăn mà.
- Ngày nào ăn sushi cũng được. - Hàng ngày.
Từ khi cậu con trai tiếp quản hàng Matsu Sushi, cá chẳng ngon nữa.
- Thế à? - Xong rồi.
Nhưng họ quấn nhím biển trong dưa chuột chứ không phải rong biển.
Con thích thế.
Mẹ gọi sushi tổng hợp, không biết có nhím biển không.
Để mẹ gọi hỏi
Thôi ạ
1 cái thôi đấy. Để bụng còn ăn cơm.
Kệ chúng. Mẹ mua cho chúng nó mà.
Các con may đấy
ở nhà bà thì không bị mắng
- Con yêu nhà bà! - Chán thế.
Bỏ từ "nhà" là được ăn cái nữa rồi.
- Đậu đỏ nhé. - Để cho bà.
Xin lỗi.
Con không thích đậu đỏ hả?
Đừng gọi dượng là Ryo nữa nhé
Chỉ hôm nay thôi. Vì mẹ nhé
Nhưng Ryo vẫn cứ là Ryo.
Con hiểu mà.
Sao cứ cố tình làm thế.
Tonami không trả lời.
Chắc thứ bảy nhà xuất bản nghỉ
Thứ 2 gọi lại sau.
Đừng cho bố mẹ biết về việc của anh
Đi mà
Sau lần này, sẽ không gặp họ 1 thời gian đấy
Họ là bố mẹ anh mà. Sao phải giấu chứ.
Bố mẹ mới phải giấu.
Anh không muốn nói chuyện công việc với bố.
Đừng mà
Sao lại giấu bố thế
Xách hộ em.
Con chào mẹ.
Về đến rồi hả?
Con chào mẹ.
Chào con. Trời nóng nhỉ?
Cháu chào bà.
Cháu ngoan quá
Em để quên cái này.
Em xin lỗi. Anh ấy lúc nào cũng để quên đồ. Em cảm ơn.
Nhà ga mới xây lại. Con bị lạc, mồ hôi đầy người.
Con là Rip Van Winkle, vì có bao giờ về đâu.
Hiệu sách nhỏ đó đóng cửa rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.