نخستین 200 خط.
Ghi chép về cuộc đời Emily Dickinson,
cho đến và tính cả hôn nhân của Sue và Austin,
là đầy đủ và có cơ sở so với những gì diễn ra sau đó.
Trong vài năm tiếp theo, chỉ còn sót lại một số lá thư.
HELEN THÀNH TROY SẼ CHẾT, NHƯNG HELEN CỦA COLORADO KHÔNG BAO GIỜ
Sự thật, có lẽ được ẩn giấu trong thơ của bà.
GỬI SUE
LỄ THÀNH HÔN
STEPHEN TÌM "MẸ CỦA MÌNH".
HIGGINS & SEITER ĐỒ SỨ TRUNG HOA
GỬI SUE
Bà Dickinson.
MỘT NGƯỜI BẠN NHỎ TRONG CỎ ĐÔI KHI CHUYỂN ĐỘNG -
Nhìn thẳng phía trước. Thư giãn.
Được. Bác sĩ, ông nghĩ sao?
- Không ổn. - Cháu không mù đấy chứ?
- Không. Không mù. - Ơn Chúa. Nhẹ cả người. Tốt.
Cháu nhìn vẫn bị nhòe à? Ánh sáng nhấp nháy?
Vâng. Đôi khi lúc cháu đang viết, cạnh giấy chợt biến mất.
- Cháu có hay viết không? - Mọi lúc.
Có lẽ cháu nên thôi viết nhiều thế đi.
Thôi viết?
Có phải viết lách có hại cho mắt nó?
Không chừa khả năng nào.
Chúa ơi. Emily, con yêu, đừng để thị lực yếu thêm.
Nói lại, cháu sẽ không mù.
- Thấy chưa? - Có vẻ cô bé bị viêm mống mắt.
Đó là chứng viêm ở mống mắt.
Cùng với cận thị nhẹ.
Được. Điều trị thế nào?
Ngồi ở phòng ánh sáng yếu nếu có thể.
Tránh mặt trời. Và nhớ, đừng vội tin vào những gì mình thấy.
- Tránh mặt trời? - Đúng.
Thế thôi?
Quỷ tha ma bắt.
Bỏ ra cả đống tiền vì một lời khuyên viển vông.
"Tránh mặt trời"? Con bé đâu phải dơi.
Không sao. Con không cần mặt trời. Con vẫn có mặt trăng.
Emily, im. Con không thấy bố đang mắng người này dở à?
Nếu muốn, cả hai có thể ở lại vài ngày.
- Tôi có thể theo dõi thêm. - Con muốn về nhà.
Tôi xin phép gửi hóa đơn.
Ông là đồ lừa đảo.
Tôi là bác sĩ nhãn khoa đầu tiên ở Mỹ.
Thật nực cười!
Sáu tháng nữa cháu sẽ phải quay lại
xem có tiến triển không.
- Bác nghĩ có thể tốt lên? - Không.
Sẽ chỉ tệ hơn thôi.
TRƯỚC KHI EM MẤT ĐI ĐÔI MẮT
Trước khi em mất đi đôi mắt - Em muốn được nhìn
như những sinh vật khác có mắt - và không biết gì khác -
Nhưng nếu có ai bảo em, Hôm nay,
Rằng em có thể có Bầu trời
Với em, em nói rằng Trái tim em Sẽ chia nhỏ theo phần của em -
Gã này như cướp cạn vậy. Không thể tin nổi.
Sao bố cứ càu nhàu mãi thế?
Bố chỉ đang cố hiểu xem sao ba ngày đi khám bác sĩ
lại bằng cả chuyến đi đến châu Âu.
Xin lỗi vì tốn tiền của bố.
Không. Không phải con. Không, con yêu. Bố chả chi tiêu mấy cho con.
Mà là anh trai con, tiếc là thế.
Bố chi quá nhiều cho căn nhà của nó.
Cái gì cũng phải xịn nhất.
Và khi thị trường sụp đổ, và đường sắt phá sản...
Bố có phiền không nếu con nghĩ tiếp?
Không.
Con thật sự là nhà thơ. Dạo này lúc nào con cũng sáng tác.
Con làm gì với chỗ thơ đó? Con chả cho bố xem bao giờ.
Con có thể... Con không thể cho bố xem.
Sao không?
Bố không hiểu đâu.
Có lẽ con nói đúng.
Bố chỉ mong là con tìm được người nào hiểu.
Đừng lo. Con có rồi. Thật đấy.
Chuyến đi dài từ New York.
- Cảm ơn đã đến đón. - Tất nhiên. Để tôi bê xuống.
Được. Cẩn thận đấy.
Anh không tin nổi tôi chi bao nhiêu cho nó đâu.
Chắc chắn là không rồi.
Chúa ơi, mong là cô ấy thích.
Đây rồi.
Cảm ơn lần nữa, Henry.
- Cậu Dickinson, trước khi đi... - Gọi tôi là Austin đi.
Nói thật là thế đỡ ngượng mồm hơn.
- Austin vậy. - Ừ.
- Tôi đang tự hỏi... - Sao?
...không biết tối nay có ai dùng kho thóc không?
Ồ. Được, chắc chắn rồi.
Dùng thoải mái.
Nên có được không nếu tôi...
Anh tùy ý sử dụng nó, Henry.
Và nếu ai có thắc mắc gì, cứ bảo đến gặp tôi.
- Cậu là người tốt, cậu Dickinson. - Austin.
Được.
Dạo này bố con tiết kiệm quá thể đáng.
Chi tiêu gì ông ấy cũng khó chịu.
Ông ấy còn bảo cho người thuê nhà.
- Gì cơ ạ? - Mẹ cũng sốc.
Mẹ nói, "Làm người đứng đắn kiểu gì
mà lại cho người lạ ở chung?
May mà mẹ tìm được người chúng ta đã quen.
Con có nhớ chàng trai trẻ tốt bụng đã bỏ học lớp đại học của Austin không?
Cậu Shipley.
- Khoan, mẹ, người con từng... - Và cậu ấy đến rồi.
Chào, khách thuê nhà.
Khỏe không ạ?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Xin chào.
Tôi tự nói với mình à?
Tôi nghĩ tôi biết anh từ đâu đó. Tên anh là gì?
Tôi là không ai cả!
Cô là ai?
Tôi là Emily Dickinson đến từ Amherst.
Chắc tôi đã gặp anh ở đâu rồi. Trông anh quen lắm. Tôi...
Cảm ơn.
Tôi...
Này, anh là ai?
Tàu còn chả có toa ăn. Chả trách mà đường sắt phá sản.
Con nói chuyện với ai thế?
Không ai cả.
Búp bê đẹp đấy.
Anh làm gì trong nhà em?
Lần cuối em biết, anh đã quay lại Kentucky làm whiskey lậu.
Thật ra anh buôn bán dược phẩm.
Đó là một trong số nhiều mảng kinh doanh thành công của anh.
Được. Nếu thành công thế, thì anh quay lại Amherst,
thuê phòng ở nhà bố mẹ em làm gì?
Anh mừng vì em đã hỏi.
Anh đến đây vì em.
- Em bất ngờ vì anh còn nhớ em đấy. - Tất nhiên là anh nhớ.
Em là cô gái truyền thống, giản dị, trong trắng, lặng lẽ nhất mà anh biết.
Và đó là lý do...
anh muốn em làm vợ anh.
Ship.
ta đến với nhau một lần,
rồi anh đến với người khác ngay đêm đó.
Lúc đó anh không được tử tế cho lắm.
Em sẽ thấy là anh đã thay đổi, Lavinia.
Anh không phải kẻ bỏ đại học, say rượu và trượt tuyết lao xuống hồ nữa.
Anh là người trưởng thành nghiêm túc với bản năng kinh doanh
và lòng tôn trọng sâu sắc cho phụ nữ là hiện thân của giá trị truyền thống,
như dễ bảo, trinh tiết,
và sẵn sàng làm việc nội trợ.
Em chả giống thế tí nào.
Em là Lavinia Dickinson.
Em tổ chức tiệc trà cho mèo.
Đúng, nhưng em cũng thay đổi rồi.
Và em đã thay đổi thế nào?
Em sẽ cho anh thấy.
Này. Em làm gì thế?
Em không nghĩ ta nên đợi sao? Đến khi kết hôn?
Henry "Ship" Shipley...
Em nghĩ anh không biết mình đang dính vào ai đâu.
Thật vui được về nhà.
- Bố con về rồi! - Chào?
Bố con về rồi kìa.
Bác sĩ nói gì?
Con không biết việc này khó khăn với mẹ thế nào đâu.
Mẹ, con mới là người có bệnh mắt.
Mẹ là người có con gái có thể sắp mù lòa.
Con không mù đâu.
Chúa ơi, sao em lại bị thế?
Nói lại, mẹ không bị thế.
Phải chăm sóc đứa con mù lòa.
Người lạ mặt sống chung nhà.
- Giấy dán tường đang rạn nứt. - Mới mua mà.
- Hết mốt rồi. - Con không mù đâu.
- Đừng lo. - Anh rất mừng.
- Em nhớ chị. - Chị cũng nhớ em, Vin.
Em có rất nhiều thứ để buôn với chị.
Xin lỗi. Chị không có thời gian. Chị phải làm việc tiếp.
Khoan, sao con vội thế?
Con đã đi ba ngày rồi. Không muốn chào hỏi à?
Không, con muốn sáng tác.
Tâm trí con đang ngập tràn ý tưởng.
Bác sĩ nói con không nên viết. Không tốt cho mắt, Emily.
Vậy thì chọc mù mắt con cho xong đi.
Con không cần mắt để thấy. Không đâu.
Con chỉ cần tâm hồn.
Con dùng nó để thấy sự thật.
Người mù cũng có thể thấy sự thật, nên hãy để con mù.
Miễn là có thơ ca, con không sợ bóng tối.
Thấy chưa? Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Em, đợi đã.
- Chào. - Chào.
Sue muốn biết em có đến bữa tiệc tối nay không?
Không. Nhưng Austin, bảo Sue là cậu ấy phải sang gặp em.
Cô ấy đang sửa soạn ở nhà bọn anh.
- Nhưng em cần gặp cậu ấy. - Ừ, và cô ấy cũng thế.
Thế nên cô ấy mới nhờ anh mời em đến bữa tiệc tối nay.
Được, bảo Sue tối nay em không đến được.
Bảo cậu ấy anh bảo em cậu ấy bảo anh bảo em sang,
nhưng em bảo anh Sue nên sang, nhưng...
Anh chán đưa tin cho hai đứa rồi.
Đến bữa tiệc đi. Nhà ngay bên cạnh mà.
Đôi khi bãi cỏ đó như cách xa cả trăm dặm.
Mẹ có được mời không nhỉ?
Mẹ, tất cả phải đến bữa tiệc.
Tiệc ở nhà Sue là tâm điểm ở New England.
No comments yet. Be the first to leave one.