نخستین 171 خط.
Donna?
- Trước đó trong Elle...
Ước gì chúng ta có thể tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng này, Bruiser.
Tớ vừa tìm ra cách để đưa cậu về nhà.
Cosmo đang tuyển thực tập sinh một kỳ ở L.A.
Nói cho tớ cách để thắng ngay đi.
Cậu chỉ cần chọn từ một vài chủ đề bài luận này thôi.
"Khi mọi thứ trở nên tồi tệ, cậu sẽ dàn dựng sự trở lại của mình thế nào?"
Tớ có thể viết về sự trở lại của Donna.
Tớ có thể giúp cô ấy được nhận lại.
Woods phẩy Elle?
Chào. Tớ là Shannon Walker.
Xin lỗi, tớ quên mất cảm giác được nhìn thẳng vào mắt người khác là thế nào rồi.
Này. Cậu có định đến CarpetMart vào thứ Bảy không?
Được rồi, CarpetMart là gì vậy?
Sao cậu lại ở đây với đứa đã khiến mẹ cậu bị đuổi việc thế?
Tớ không có.
- Từ bao giờ Donna là mẹ cậu vậy? - Từ lúc sinh ra.
Tớ chưa hỏi ai xem cha mẹ họ là ai ở Seattle cả.
Việc tớ được học ở trường mình phụ thuộc vào việc cô ấy làm ở đó.
T-tớ không muốn cậu bị đuổi học.
Vậy làm ơn, bỏ cuộc đi.
Mọi thứ ở đây cứ thấy ngược đời thế nào ấy.
- Được rồi. - Này, chờ đã, cậu đang làm gì thế?
Giúp cậu thoát khỏi những suy nghĩ luẩn quẩn đấy!
Và chàng trai trẻ
tuấn tú nào có vẻ rất quan tâm
đến sự an nguy của cháu vậy?
Anh ấy chỉ là bạn thôi ạ.
Esther, cô gọi táo ép phải không?
Chào.
Cho mình một ly đá cỡ vừa...
Elle?
- Chào. - Donna?
Chuyện gì xảy ra với chợ cá rồi?
Đây là việc làm thêm cuối tuần của chị.
Sao em lại ăn mặc như thể đi làm nhiệm vụ bí mật vậy?
À. Em đang cố trốn một cậu bạn có thể đến đây.
Có lần em thấy cậu ấy uống thứ mà em nghĩ là cà phê,
nhưng em phải làm gì đây?
Đây là quán cà phê duy nhất mà em không cần mẹ phải chở đến.
Em dũng cảm thật đấy. Á! Ôi trời.
Được rồi, thế cậu bạn mà em đang tránh mặt đó, cậu ta nguy hiểm à?
Chỉ về mặt cảm xúc thôi ạ.
Cậu ấy đang hẹn hò với một cô gái mà em khao khát được làm bạn.
Em không nhận ra điều đó cho đến khi quá muộn.
Ôi, cưng à.
Ờ, Donna? Chị lại tạo ra
một con thiên nga mất đầu nữa rồi.
Chị tệ quá. Chị quay lại ngay.
Elle?
Shannon. Cậu ở đây à.
- Hù. -
Cả hai cậu đều ở đây.
Cùng nhau.
Vì hai cậu là một cặp.
Trông sáng nay hai cậu mặn nồng và gắn kết lắm đấy, phải nói là vậy.
Tuyệt thật.
À, thực ra, hai cậu có thể giải quyết tranh cãi giúp bọn tớ được không.
Bọn tớ đang chia đôi cái bánh bagel. Loại nào ngon hơn nhỉ?
Việt quất hay là loại thập cẩm?
Cậu muốn tớ chọn sao?
Giữa hai người các cậu á?
- Ừm. - Ừm.
Xin lỗi nhé, Miles.
Tớ chọn việt quất. Luật hội con gái.
À, ra vậy. Thế là hai cậu đang hợp sức chống lại tớ.
Luôn luôn.
Tôi lấy gì cho quý khách?
Một bánh bagel việt quất với kem phô mai việt quất.
Hay nhỉ, một bộ ba cùng Carmen Sandiego.
Ờ, cho mình một cái bánh sừng bò được không?
Ồ, nghe ngon đấy. Cho mình hai cái bánh sừng bò nhé?
Có một cái bánh bagel việt quất ở đây này.
Ờ, hai người lấy đi.
Đi tìm bàn ngồi thôi.
Và cứ tưởng là chúng ta có thể cùng nhau làm mọi thứ.
- - Đó là...
Tớ không chắc là "mọi thứ".
Ồ, ý cậu là cái bánh bagel ấy mà.
Đừng để ý tớ.
Tớ nghĩ có khi mình bị chấn động nhẹ từ cái vụ chen lấn đó rồi.
Ồ. T-tớ nghĩ cậu có một...
Ừm.
Đây, để tớ... - Không! Đừng.
Ý tớ là, tớ muốn nó ở đó. Là của tớ mà.
Được rồi, tùy cậu vậy.
Tớ có phần của mình rồi.
Tớ chắc là nó không tệ đến thế đâu.
Bọn tớ gần như là đang "ghi điểm" trước mặt bạn gái cậu ấy rồi.
Khoan đã. Chúng ta có thể bàn về
việc cậu có một đối tượng tiềm năng thực thụ ở Seattle hoành tráng thế nào không?
Cậu ấy không phải đối tượng tiềm năng, Madison.
Đó chính là vấn đề. Tớ không thể thích cậu ấy.
Miles đang ở với Shannon,
và Shannon về cơ bản là học sinh cuối cấp ngầu nhất ở Rainier West.
Họ là Brad và Gwyneth của cái trường ngốc nghếch này.
Nếu họ hoàn hảo đến thế, sao Miles lại tán tỉnh cậu nhiệt tình vậy?
Kệ đi. Tớ từ chối việc phạm thêm một sai lầm chết người nữa
và lại khiến cả trường quay lưng với tớ.
Cứ tới đi. Ai mà quan tâm chứ?
Dù sao thì mọi chuyện này cũng sẽ là dĩ vãng khi cậu thắng cuộc thi Cosmo thôi.
Ừ, cậu nói đúng.
Tớ chỉ cần dọn về L.A. và tự giải thoát mình khỏi mớ hỗn độn này thôi.
Vậy là chúng ta đồng ý nhé. Tuyệt.
- Tớ phải đi đây. À, lát gặp sau. - Tạm biệt.
- Được rồi Bruiser, không bàn chuyện con trai nữa. -
Chúng ta cần tập trung để có thể thoát khỏi mớ hỗn độn này.
Bài luận số hai.
"Các cô gái Cosmo giống như những chiếc bánh:
ngọt ngào, nhiều lớp và hơi tinh nghịch một chút.
Nhưng tạo ấn tượng đầu tiên tốt là tất cả.
Nếu ai đó gặp bạn lần đầu tiên,
từ ngữ nào họ sẽ dùng để mô tả bạn?"
Chà, dễ mà.
Rõ ràng là...
Chà, có quá nhiều từ.
Elle Woods thì sành điệu.
Nhân hậu.
Biết tôn trọng.
- -
Điều này thật sự kiểu như bất khả thi.
Nếu tớ nói mình quyến rũ,
liệu họ có nghĩ tớ không thực tế không?
Nếu tớ chọn "thông minh", liệu họ có biết tớ cũng vui tính không?
Tớ nên nói "có động lực"? "Tốt bụng"?
"Song Tử"?
"Ăn chay"?
Làm sao ai đó có thể gói gọn Elle Woods trong một từ duy nhất chứ?
Tớ không biết
điều này có thể liên quan đến cái gì nữa.
Chắc ai đó đã cố viết từ "SCOT" (người Scotland).
Cậu biết đấy, nhiều người nghĩ tớ hoàn toàn là người Scotland...
...nhưng tớ chủ yếu là người Ireland.
Này. Hay cho việc bỏ rơi tớ ở CarpetMart nhé.
Tớ bỏ rơi cậu?
Tớ suýt nữa bị chấn thương đầu chỉ vì
cái vụ chen lấn không phép mà cậu lôi tớ vào đấy.
Còn sống sót được đã là phép màu rồi.
Chà, vậy thì...
...đừng lãng phí cuộc đời hoang dại và quý giá duy nhất của cậu nữa.
Cậu nhớ cậu bảo tớ là Hiệu trưởng Anderson làm giả thông tin trên giấy tờ chính thức không?
Ông ta rời trường cũ trong "hoàn cảnh bí ẩn".
Nó ghi là "không rõ", không phải "bí ẩn".
Cậu không thể cứ đổi từ để làm quan điểm của mình trở nên tai tiếng hơn được.
Ồ. Nói về từ ngữ,
nếu cậu có thể mô tả tớ bằng một từ, đó sẽ là gì?
Ừ, tớ không làm thế đâu. Dù sao thì, bài báo này ám chỉ Anderson bị sa thải.
Tớ biết ngay gã đó mờ ám mà.
Không quan tâm.
- Elle, thôi nào. - Bỏ qua đi.
Thật đấy.
Này, Dustin.
Tớ có ý tưởng cho mấy tờ rơi rồi.
Được, xem cậu có gì nào.
Được rồi.
Trông mẹ thế nào?
Sùng đạo.
Chà, mẹ thực ra muốn trông "dễ mến", nhưng "sùng đạo" cũng được.
Cổ của con đâu mất rồi?
Cổ là cái bệ đỡ cho khuôn mặt mà.
Chà, mẹ biết áo cổ lọ vốn không phải là gu thẩm mỹ của mẹ,
nhưng có lẽ đó là bản năng sai lầm.
Có lẽ giờ mẹ là người thích mặc áo cổ lọ rồi.
Người thích áo cổ...
- Wyatt? - Hửm?
Mẹ, ừm...
Chẳng hiểu sao lại thấy cuốn sổ tay của mẹ ở phòng làm việc của con.
Ừm. Mẹ đi được không?
Mẹ đi được không?
Để mẹ lấy lại cái đó cho con.
No comments yet. Be the first to leave one.