200 ensimmäistä riviä.
Bộ phim này có ánh đèn chớp tắt có thể gây co giật cho người
mắc chứng động kinh cảm quang. Khán giả cân nhắc trước khi xem.
- Cà phê không? - Đương nhiên rồi. Cám ơn nhiều.
- Anh sẵn sàng cho tuần sau chứ? - Tuần sau có gì?
Buổi huấn luyện tẩu thoát khỏi siêu nhân. Ta phải lấy lại chứng chỉ.
Nghe này, tôi từng trải. Nó là điều tồi tệ nhất.
Khi còn trong quân đội, toàn tập luyện tay đôi.
Nếu có một gã cầm dao rượt, phải luôn sẵn sàng.
Nhưng chuyện này khác nha.
Ta phải học núp và lăn đi
khỏi một tên có thể bắn laser từ mắt,
hoặc điều khiển tâm trí, hay đá một xe buýt lên tới mặt trăng?
Đây là công việc.
Anh bình thản đến sợ.
Trời, lần trước, anh bị bong gân ở lưng. Anh...
Ôi, khỉ thật, anh không đi làm, đúng không?
Do anh xui thôi.
Tôi sẽ sống cho đã ở Luân Đôn.
Ngắm cảnh, ăn đồ Ấn. Chúc ăn laser vui nha.
Anh định dành hết thời gian làm vậy hả? Cả tuần sao?
Hai. Nguyên cả kỳ nghỉ xuân của Matt.
Thằng bé u mê The Beatles.
Nó muốn đến đường Abbey và thăm Apple Records.
Tôi có thể đến những nơi tôi muốn nếu còn thời gian.
Chỉ hai người thôi à?
Anh chắc chứ, Steve?
Tôi tưởng hai người ghét nhau như cả nghìn mặt trời nổi giận.
Chà, có lẽ là trăm thôi.
Tôi nghĩ, Matt, nó đang ở giai đoạn khó khăn, anh biết đấy.
Nhưng nó đang rất cố gắng kiểm soát cảm xúc.
Với những thứ thằng bé làm mà anh đã kể, ăn trộm, hút chích,
sao anh thay đổi nó được?
Chào buổi sáng. Nó không phải dễ dàng.
Khi Molly và tôi mới đến với nhau,
nó vẫn đang ở với bố của nó, và nó ngông cuồng lắm.
Thằng bé là một thằng khốn đích thực.
Cậu thấy cách nó nhìn tôi rồi đấy. Giờ chuyện đã qua rồi.
Thằng bé đối mặt với quỷ dữ bên trong nó, và nó... Trời ạ, nó thu phục chúng.
Tôi chưa từng làm chuyện khó như vậy trong đời.
Chúng tôi đã rất tự hào về thằng bé, về con người mà nó đang trở thành.
Và nó muốn đi Luân Đôn,
Molly và tôi đã tiết kiệm tiền để làm điều đó.
Chúng tôi muốn cho nó thấy chúng tôi trân trọng sự nỗ lực của nó.
Tôi chưa từng có con. Cũng không ở bên cạnh khi nó chào đời.
Tôi cũng không dạy cho nó lái xe hay ném bóng.
Nhưng chỉ trong vài tháng, khi nó bước lên sân khấu và nhận bằng,
nó là con trai tôi.
Anh dành ít phút bình tĩnh lại đi.
Tôi sẽ làm ly ca-cao nóng để cổ vũ người đàn ông ngọt ngào này?
Làm như cậu chưa từng khóc trên vai tôi lúc hẹn hò thất bại đâu.
Cái gì... Đó là...
Đáng ra chúng ta phải ở bên trong!
Tao không bao giờ nên tin vào tính toán sai lệch của một thằng bản sao.
Bản sao ư? Tao không...
Tất cả đều nằm trong kế hoạch.
Tổng thống đang nhắm đến ta, nên làm hắn bớt ảo tưởng về sự an toàn đi.
Chỉ giết hắn thôi thì thường quá. Phải làm cho hoành tráng.
Mày là bản gốc thì phải biết điều này chứ.
Ôi Chúa ơi!
Sảng khoái ghê. Khá là nhột đó.
Tao vẫn thích cỡ bự hơn.
Tôi yêu cầu...
Tôi yêu cầu...
Tôi yêu cầu các anh...
Mày yêu cầu gì cơ?
Giết tên đó rồi đi tiếp!
- Mắt mày cũng dễ thay thế như mày đó! - Tao là bản gốc!
Steve, coi chừng!
Xin lỗi, đến muộn.
Red Rush, đưa anh này ra khỏi đây.
Tập trung di tản!
Ta có thể xử lý hai tên này khi khu vực an toàn.
Chúng tôi tiếp quản từ đây.
Lùi về! Giúp chúng tôi di tản cư dân.
Vâng, thưa cô.
Khỉ thật, chạy mau!
War Woman.
Làm ơn. Cô không thể bỏ qua chuyện này sao?
Để bọn tao giết Tổng thống? Cô sẽ có ngày nghỉ đấy.
Không phải kiểu của tụi này. Xin lỗi.
Không phải giải thể thao đâu mà xem! Đi mau!
Không!
Ở cạnh nhau, ở cạnh nhau, ở cạnh nhau!
- Đừng nhúc nhích. An toàn rồi. - Có tôi đây rồi!
Chúng đã ở nơi an toàn.
- Cô lo cho Tổng thống đi. - Được!
Xin lỗi, bình thường tôi không chạy nhanh thế này, nhưng nhiều người quá...
Ôi, không. Nó bắt đầu với một người, rồi...
Xin lỗi... Tôi không thể...
Ngay bây giờ! Khi hắn bị phân tâm.
Tầng này trông có vẻ an toàn. Tôi sẽ đi lên, anh đi xuống.
Có tôi đây. Chúng ta sẽ ổn thôi. Ta sẽ thoát khỏi đây.
Không. Không.
Còn anh thì sao?
Đằng sau anh.
Không có chi.
Dẫn binh lính ra khỏi đây!
Chúng tôi xử lý ở đây. Quá nguy hiểm với các anh.
Khi bọn tao hạ Vệ binh Địa cầu và giết Tổng thống,
sẽ không còn ai để ngăn bọn tao!
Nắm lấy tay tôi!
Tôi đỡ được rồi.
Tất cả đã an toàn.
Tòa nhà đã an toàn. Chỉ còn chúng ta.
Di tản hoàn thành.
Giờ ta có thể tập trung và thoải mái xử đẹp hai tên này.
KHUYỂN PHÁP SƯ
Mẹ, sao vậy? Con sẽ ra trong một phút.
- Mẹ không có một phút. - Mẹ!
Phòng tắm của mẹ hết xà bông rồi. Thôi đi.
Mẹ từng thay tã cho con. Không có gì dưới đó mẹ chưa thấy cả.
Mẹ đi ra giùm!
Như mọi người thấy, cảnh tượng này là hỗn loạn do cặp song sinh Mauler...
Có vẻ như cha vừa cứu Nhà Trắng.
- Một mình ư? - Các Vệ binh cũng có mặt.
Họ đánh với ai vậy? Cặp song sinh Mauler.
Có vẻ như ta sẽ không được ăn sáng cùng nhau rồi. Chán thật.
Là Nhà Trắng đó, mẹ. Quan trọng đó chứ?
Họ tái xây dựng chỗ đó hai lần mỗi năm nhờ mấy vụ này.
Không là Tiến sĩ Seismic mà là Liên đoàn Thằn lằn, hoặc ai khác.
Mẹ không tin Tổng thống còn sống ở đó.
Anh không quá trễ. Anh đi tắm đã.
Gấp gì chứ? Lại đây đã nào.
Đừng làm con phải lấy bình xịt khuẩn.
Bây giờ, thay bộ đồ đó ra nào.
Phải có giới hạn chứ, mọi người.
Cửa phòng vệ sinh đóng là có lý do,
và phụ huynh không nên nói chuyện giường chiếu trước mặt con.
Con nên hưởng thụ
không khí lãng mạn khi bố mẹ mình thể hiện tình yêu với nhau chứ.
Thôi càm ràm và chuẩn bị đến trường đi.
Hai người không thể đợi đến lúc con ra khỏi nhà à?
Lên đại học?
Anh đã nghĩ gì vậy? Paris à?
Anh đã muốn uống một ít cà phê ở Berlin?
Anh thèm xúc xích ở đó.
Hai người sẽ đi Best Wurst hả? Con thích chỗ đó.
Con phải đi học. Khi sức mạnh của con thức tỉnh, con sẽ tự đến đó.
Bố lại xát muối vào nỗi đau rồi.
Ngày đó sẽ đến sớm thôi, con trai ạ.
Kể cả những người muộn nhất ở Viltrum cũng có sức mạnh
trước khi đến sinh nhật thứ 18 của mình.
- Con sẽ thấy. - Đừng làm thằng bé hy vọng.
Tạm biệt! Chúc vui vẻ!
Con sẽ chỉ đi bộ trên mặt đất. Bằng chân mình.
Chào buổi sáng.
Ừ, chỉ là tôi đang cố xỏ đôi giày mới này thôi.
Cặp song sinh Mauler tấn công Nhà Trắng. Điên rồ, nhỉ?
- Mình thấy rồi. - Không thể tin là Vệ binh
suýt chút để chúng giết Tổng thống như vậy.
Chúng thậm chí không vào được tòa nhà. Và Omni-Man cũng ở đó.
Cậu đúng là nghiện Omni, Omni-Maniac.
Tự nhiên thích người yếu thế.
Fan cuồng đội Yankees hả?
Đúng thật là ông ta đẹp trai và này nọ. Và có bộ râu.
Xin lỗi. Cậu trai thẳng. Cậu muốn chơi Clash Crash tối nay không?
Mình đang hy vọng có cái áo giáp cấp 43.
Đừng làm việc ngu ngốc đó chứ. Đừng làm con người đó.
Lần cuối mua truyện tranh là khi nào?
Những thứ đó đắt tiền lắm.
Họ ra Khuyển Pháp Sư một tháng hai lần suốt hè.
Cậu mê mấy thứ nhảm nhí nhất luôn.
Thôi đi, Todd!
Thôi nào! Đừng làm giá nữa.
Tôi biết cậu điên dại vì tôi. Marcy đã kể rồi.
Chà, cậu cao to lực lưỡng đúng không?
Cậu biết mà.
Và cậu nghĩ như vậy thì được phép quấy rối tôi sao?
Đừng hòng quay lưng với tôi.
Cậu là đồng tính nữ hả?
Ôi, Chúa ơi, tôi ước thế. Thế thì cậu sẽ để tôi yên chứ?
Bỏ tôi ra, tôi thà tìm con gái để hôn.
Đừng. Tên đó gấp đôi cậu đấy.
Cậu có thể ngồi yên xem kịch, Mình thì không.
Mình có thể, vì mình không phải Omni-Man và cậu cũng vậy.
Để xem.
Tôi nghĩ Amber đã nói khá là rõ ràng cảm giác của cô ấy, Todd.
- Cái gì? Đùa à, Grayson? - Nghe này...
Để cậu ấy yên!
Bọn mày nhìn cái gì?
Cảm ơn.
Ừ.
SIÊU THỊ BURGER
Gần được rồi.
Chỉ còn là thời gian.
Và chào mừng về nhà, con trai yêu của mẹ. Mẹ đã làm gà.
Mẹ cũng nướng thêm ít xúc xích Đức
làm món đặc biệt tối nay, cho con đó.
Con đã có một ngày khá thú vị.
Xin lỗi anh về muộn.
Thề với Chúa, một con rồng vừa tấn công Hồng Kông.
- Anh đã ngăn nó. - Một con rồng. Tuyệt.
Mark định kể với ta ngày hôm nay thú vị như thế nào đấy.
Đoán xem ai cuối cùng đã có sức mạnh nào!
Con chắc chứ?
Khá là chắc ạ. Con đã ném một túi rác lên trời ở chỗ làm.
Tuyệt lắm, con trai, tuyệt lắm.
Nếu con muốn, mai ta có thể tập luyện.
Háo hức quá.
Sáng sớm mai nhé, Mark. Nhớ ngủ đủ giấc đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.