पहली 200 पंक्तियाँ।
ĐƯỜNG ROUPELL
Cuối cùng cũng về!
Uống trà mà không có sữa là không được.
Vậy là không chấp nhận được. Không thể chấp nhận được.
Khát lắm rồi, anh bạn.
Không. Chờ đã. Không dùng luôn được. Nguội và bị hãm lâu quá rồi.
Thế anh pha trước làm gì?
Vì tôi tưởng anh sẽ về sớm hơn chứ sao nữa?
Tôi phải đi ra tận đường cái.
Anh biết ở góc phố hướng ngược lại có một cửa hàng mà, đồ ngu.
Marek không thích thế đâu.
Marek là ai?
Tay thợ điện từng làm với bọn này ở công trường. Người Ba Lan.
Sữa trước mới đến trà. Sao người Anh các anh không hiểu nhỉ?
Có khác gì nhau đâu, nhưng hắn cứ phát điên lên.
Này. Dĩ nhiên là có khác biệt rồi, đồ đồng bóng.
Trà, nước, sữa, theo đúng thứ tự đó. Hiểu chưa?
Ở công trường có nhiều dân Ba Lan không?
Ba Lan, Bulgaria, đám Romania bẩn thỉu, đủ hết.
- Nhiều lắm. - Cứ như trại tị nạn ấy.
Chờ đã. Anh không muốn uống trà à?
Không. Lấy độc trị độc.
Chắc anh ghét thận của mình lắm.
Cậu ấy đây rồi. Người đẹp ngủ trong rừng.
Chào buổi sáng. Xin lỗi, tôi ngủ mê quá.
- Muốn uống trà thì có nước sôi đấy. - Có cả sữa nữa.
- Anh ra ngoài mua? - Không, anh ta chảy sữa đấy.
Phim truyền hình ban ngày chết tiệt.
Ước gì ta có mang theo PlayStation.
Này. Cho cậu biết nhé. Tôi chơi FIFA cừ lắm đấy.
- Làm gì có. - Không hề.
Call of Duty, trò tủ của tôi đấy. Tôi sẽ hạ hết các anh.
Cuối tuần này đâu phải để chơi bời.
Ừ, nhưng anh chỉ nói thế vì sợ bị cậu ấy đập tơi bời thôi.
Anh nghĩ tôi sợ một tên lính ảo sao?
Tôi từng đi lính thật đấy, anh bạn.
Từng phụng sự đất nước.
Cậu giết bao nhiêu người rồi hả?
Ý anh là trong game?
"Trong game" cái con khỉ. Sao tính cái đó được?
Thế nghĩa là gì chứ?
Cậu đã giết bao nhiêu người hả?
Còn anh giết bao nhiêu người rồi?
Năm người là cái chắc. Giết ở cự ly gần.
Nhìn sự sống tắt đi trong mắt họ.
Có thể có thêm tám, chín người nữa.
Đôi lúc, ta không dừng lại để đếm.
Vừa được một triệu lượt xem.
- Tuyệt vời. - Ừ.
Tốt quá. Cá là sẽ có năm triệu người xem sự kiện chính.
Có ai đi kiểm tra hắn chưa?
Tại sao?
Không nghe thấy gì hết, vậy thôi.
Hắn có nói chuyện được đâu. Cậu lo lắng thế làm gì?
Ta đâu muốn hắn bị đau tim, đúng không nào?
Chỉ tổ rắc rối thôi.
Thôi được, để tôi đi.
Có muốn tôi chuyển thư tình cho hắn không?
Biến đi.
Đừng đồng bóng thế.
Chắc vậy.
Tao sẽ lột băng dán miệng ra.
Nhưng ở trên lầu, bọn tao nghe được hết đấy.
Mày cần gì thì cứ hỏi nhỏ nhẹ.
Mày mà hét lên cầu cứu, đèn sẽ chuyển từ xanh sang đỏ,
và tao sẽ xuống đây đá văng hòn dái của mày. Rõ chưa?
Làm ơn thả tôi ra.
Không được. Mày nguy hiểm lắm.
Tao đã thấy đám như mày làm được những gì.
Vì bọn mày mà mấy đứa bạn tốt của tao bỏ mạng ở Afghanistan.
Vậy nên sáng mai,
lúc mặt trời lên,
mày sẽ quỳ gối ở kia,
bọn tao sẽ chuẩn bị máy quay,
và rồi... Vụ đó thì bọn mày là chuyên gia, nhỉ?
Bọn tao sẽ chặt đầu mày.
DỰA THEO TÁC PHẨM CỦA MICK HERRON
Những Điệp Viên Hết Thời
Có gì cho thấy sẽ có thêm những vụ tấn công thế này
hay về cơ bản, đây là một sự cố cá biệt?
Đoạn video đe dọa đêm qua...
Chờ chút. Cảm ơn.
...nhà chức trách đã biết, mà chúng tôi quyết định không phát sóng.
- Chào các vị. - Chào, Diana.
Vụ này tiến triển rất nhanh, nên tôi sẽ cập nhật những gì mình biết.
Ta không chờ Tearney sao?
Đừng giận nhé, Diana, nhưng khi tôi báo lại cho Bộ trưởng Nội vụ...
Tôi tưởng anh biết tuần này giám đốc ở Washington.
- Tôi không biết. - Ingrid bận vô cùng, Roger.
Anh cũng thế. Anh có thật sự cần cắt ngang lịch trình của bà ấy không?
Tôi bảo đảm tất cả đều biết Diana là phó tướng tài ba thế nào. Diana.
Cảm ơn anh, Leonard.
Con tin là Hassan Ahmed. Sinh ra ở Birmingham.
Ông bà cậu ta đến đây đầu thập niên 70.
Là con út trong số bốn người con.
Cậu ta đang học năm hai ở Đại học Leeds,
ngành quản trị kinh doanh.
Cùng thuê một căn hộ với ba sinh viên khác.
Không có bạn gái, hay bạn trai.
Cậu ta chơi bóng gậy. Gia đình là người Hồi giáo.
Trước khi vào đại học, cậu ta hay đi thánh đường địa phương,
không có trong danh sách theo dõi nào của ta.
Giờ cậu ta không đi nữa, nhưng người thân vẫn đi.
Nói chung là cậu ta giống hệt vẻ bề ngoài.
Một sinh viên Anh gốc Á tuân thủ luật pháp.
Bọn bắt cóc tự gọi mình là Những Đứa Con Của Albion.
Ta đã theo dõi chúng khoảng một năm,
và đã có lời bàn tán rằng việc như thế này có thể xảy ra.
Cần làm rõ vài việc. Lời bàn tán và có thể xảy ra quá mơ hồ nên gần như vô dụng.
Nguồn tin và phương pháp, Roger.
Không phải trách nhiệm của ủy ban này, Roger. Anh biết mà.
- Ta giám sát kết quả, chả phải quá trình. - Cô có nguồn tin trong nhóm không?
Cái đó là quá trình rồi.
Điều tôi có thể nói là có 17 nhóm cánh hữu thế này
đang nằm trong tầm ngắm của ta.
Chúng tôi đã nói bấy lâu nay là nếu có thêm nguồn lực,
chúng tôi có thể giám sát tử tế tất cả bọn chúng
và ngăn việc thế này xảy ra.
Bộ Nội vụ sẽ ủng hộ.
Nhưng Bộ Tài chính sẽ nói cô đã được gia tăng ngân sách đáng kể,
nhưng kết quả thì không tăng bao nhiêu.
Chúng tôi được tăng ngân sách để giám sát các nhóm Jihad.
Không may là ta chỉ nhìn một phía trong khi lẽ ra phải nhìn hai bên đường.
Anh ấy hạ cánh rồi, sếp.
Các vị, tôi có việc phải đi. Tin chắc các vị có thể thông cảm.
Và ngay sau đó, tôi cần liên hệ với đại sứ Pakistan.
Xem ra đây không phải là vụ bắt cóc ngẫu nhiên như ta nghĩ.
Không có tin gì của Cartwright, và anh ta không nghe máy.
Sao thế?
Đầu tiên là cô vẫn còn ở đây nói chuyện với tôi.
Không, mới giữa buổi sáng, và ông chưa uống ly nào.
Nếu là ngày xưa thì bây giờ cô đã bị súc ruột lần thứ ba rồi.
Câu cà khịa đầu tiên trong ngày đấy. Ông lụt nghề rồi.
Nhất định là có vấn đề gì đó.
Giờ thì hơi muộn để học cách đoán tâm trạng của sếp rồi.
Thứ này không nên để ở đây.
Khi Cartwright về, trói anh ta vào bàn của mình.
Tôi muốn người của tôi ở đây, ăn không ngồi rồi.
Ôi trời.
Trời ạ.
Ở đây có đốt lông tai không?
Vì tiếp theo, tôi muốn làm cái đó.
Phải... hai tuần mới xong đấy.
Tuyệt thật.
Với tiền lương ở Slough House, anh đâu đủ tiền để đến đây, River nhỉ?
Đúng thế. Nhưng thật ra, tôi không cần đến mấy chỗ này.
- Tôi đã học được cách tự cạo râu. - Vậy anh đâu cần đến đây, nhỉ?
Không, cần chứ, vì tôi muốn biết trong USB của Hobden có gì.
- Gino, cho bọn tôi nói chuyện riêng. - Vâng.
Cảm ơn.
Anh chơi trò gì vậy hả? Đó là thông tin mật.
Có liên quan gì đến vụ bắt cóc không?
Nhắc lại câu trả lời vừa rồi của tôi.
Nghe này, tôi hiểu. Chúng tôi chỉ là lũ hết thời. Lính tép riu.
Tôi chỉ muốn nghe phản hồi khi làm tốt một nhiệm vụ thôi.
Mấy người có làm tốt cái gì đâu. Mấy người là lũ hết thời mà.
Cảm ơn.
Sao lại cảm ơn?
Vì đã cho tôi biết trong USB không có gì hữu ích cả.
- Không, tôi không có. - Có. Anh đã cho tôi biết.
Với cả, tôi thấy nó chỉ là vô vàn những dấu thập phân thôi.
Đồ khốn! Anh đã xem nó!
Chơi với Sweeney Todd vui nhé.
Charles?
Chào anh, Charles.
Charles.
Charles?
Anh ấy ở trong nhà tắm.
Ông là ai?
Lamb.
Chào em, Catherine. Hình như anh nghe tiếng em gọi ăn sáng.
Jackson.
Tôi tưởng ông ở Berlin.
Vụ Berlin tiêu rồi.
Steve, sau những lời đe dọa ban đầu,
bọn bắt cóc chưa có phát biểu gì mới.
Chúng ta sắp xác định được thân phận của người bị bắt cóc chưa?
Theo tôi biết thì cơ quan an ninh đã biết thân phận của cậu ta,
nhưng không công bố với truyền thông.
Catherine, mọi việc thế nào?
Bình thường.
Không biết cô có muốn ủng hộ từ thiện không. Vé bốc thăm trúng thưởng.
Để làm việc thiện ấy mà. Trường của con gái tôi tổ chức.
Tôi để ví trên lầu.
Tôi tin cô. Bốn vé năm bảng, nhưng mười vé thì mười bảng.
- Tôi mua bốn thôi. - Không. Cô nên mua mười vé.
Giải nhất là một ngày ở spa.
- Phải gia tăng cơ hội chứ. - Bốn thôi.
- Kiểm tra cái này giúp tôi. - Trong giờ làm hả?
River.
Catherine.
Cậu đã đi đâu thế?
Đi hít thở chút ấy mà.
Trong này thở cũng được vậy.
Ừ thì, trong này hơi hôi hám.
Lamb muốn mọi người ngồi ở bàn mình.
Vâng. Tôi chỉ... Tôi gặp chút vấn đề IT
mà Roddy đang giúp xử lý. Email của tôi không đồng bộ hóa.
Xong việc thì về chỗ ngồi ngay đấy.
Moody đâu rồi?
No comments yet. Be the first to leave one.