The first 200 lines.
Việc giải cứu Hassan Ahmed, một người Anh gốc Á đã bị bắt cóc
bởi một nhóm cánh hữu cực đoan tự xưng là Những Đứa Con Của Albion,
đang diễn ra gấp rút.
- Bọn bắt cóc chưa đưa ra yêu sách gì... - Ôi trời.
...và có vẻ nhà chức trách vẫn chưa có tiến triển gì...
Chết tiệt. - ...trong việc truy tìm Hassan.
- Bi quan thật. - Ừ.
Chúng ta ở sau cánh gà, mà cũng có biết gì đâu.
Chúng ta biết lũ khốn đó sẽ giết cậu ta.
- Ừ, vì chúng vẫn chưa... - Đưa ra yêu sách gì, phải.
...bằng cách nào, và tại sao cậu ấy bị nhắm đến...
Cô nghĩ Lamb có biết chuyện gì đang diễn ra không?
Tôi bảo đảm nếu muốn, ông ấy sẽ điều tra được.
Chắc ông ấy chẳng quan tâm đâu.
Mật khẩu của Lamb là "matkhau" đó.
"Matkhau" á?
- Sao anh biết? - Ho kể với tôi.
- Và anh phải trả giá bằng gì? - Không gì hết.
Anh ta chỉ muốn kể với ai đó. Để chứng minh mình thông minh thế nào.
Anh nghĩ trụ sở có kể với Lamb ít hay nhiều?
Ta tìm hiểu được mà. Chắc chắn ông ấy được cập nhật về các chiến dịch đang diễn ra.
Nhưng... có lẽ không nên thì hơn.
Cô muốn uống ly nữa không?
Ừ, cũng được. Hoặc...
Không biết nữa. Ta có thể về văn phòng.
Được rồi. Ý tôi là thế thì tốt hơn say xỉn ở đây, nhỉ?
- Không giúp ích gì, nhỉ? - Đúng thế. Không hề.
- Ừ. - Gọi gì thì gọi nốt đi nhé.
Ừ, cảm ơn. Ly nữa không?
Ừ, nhưng uống nhanh nhé. Gọi ly shot đi.
- Ôi, trời. Tôi không biết... - Nhanh lên được không?
- Hay để tôi làm? - Đây.
- Vì đứng nhìn thấy khó chịu lắm. - Làm đi.
- Rồi. Sẵn sàng chưa? - Rồi.
- Muốn thấy tôi phô diễn kỹ năng chứ? - Muốn.
Được rồi.
Đáng ghét.
Anh phải xoay tay nắm cùng lúc...
Sao anh vẫn chưa biết cách mở cái cửa chết tiệt này vậy?
- Nhưng mà trơn tru đấy chứ. - Ừ-hử.
- Trơn tru đúng ý cô luôn. - Ai bảo thế?
Gì cơ? Tôi bảo đấy. Khéo thế mà. Khéo hết chỗ chê. Được rồi, im nào.
- Cố im lặng nhé. - Không, anh mới im...
Cứ cố đi xem nào.
Tôi không thấy đường.
Được rồi, rẽ ở...
Đợi tôi bật đèn.
Xin lỗi. Tôi làm không đúng à?
- Tôi không... Tôi lụt nghề thôi. - Anh nghe thấy không?
Nghe gì cơ?
Tôi không rõ. Một tiếng ồn.
Giống tiếng chuột à?
Ở đây có chuột à?
Ừ. Có, nhiều chuột lắm.
Hay thứ gì đó thả phân chuột khắp nơi.
- Im đi. - Ho.
Được rồi, lần này thì tôi nghe.
Hình như là văn phòng Lamb. Nghe như ở văn phòng Lamb.
Tôi không chắc. Đâu có đèn đâu.
Khoan. Có chắc cô muốn làm việc này chứ?
Thế ta nên làm gì khác đây?
Tôi muốn làm việc chúng ta vừa làm lúc nãy hơn.
- Ôi trời. - Rồi. Tất nhiên. Phải có ưu tiên.
Không có gì cả.
Bảng ghim?
Không, có hai tiếng ồn.
Có thể nó nảy lên thôi.
Được rồi.
Bố khỉ.
Vậy, giờ thì sao nào?
Cô muốn về nhà tôi hay về nhà cô?
Đi kiểm tra một vòng nữa đã.
Min?
Min.
- Min, anh có sao không? - Không sao.
- Min? - Khẩu súng.
- Anh không sao chứ? - Tôi không sao.
Không có mạch. Anh làm hắn gãy cổ rồi.
Hắn tự làm mình gãy cổ đấy chứ.
Ôi, trời ơi.
Ôi, trời.
- Chết tiệt. - Chuyện quái gì thế này?
DỰA THEO TÁC PHẨM CỦA MICK HERRON
Những Điệp Viên Hết Thời
BỆNH VIỆN THÁNH STEPHEN
Mời bác sĩ Lawrence đến phòng phẫu thuật ba. Không khẩn cấp.
Mời bác sĩ Lawrence.
Mời bác sĩ Lawrence đến phòng phẫu thuật ba. Không khẩn cấp.
HÔM NAY
Đã bắt Cartwright, tầng hầm.
Tôi giúp được gì cho ông?
Chắc ông đi nhầm đường rồi.
Ông cần gì thì cứ ra lễ tân nhờ họ giúp.
Một chiếc giày...
bỏ trong túi sao?
Tôi xấu hổ thay cho cậu đấy.
Chờ đã. Hắn lấy điện thoại, thẻ ra vào của tôi.
- Cậu cứ từ từ mà làm. - Vâng.
Xin lỗi. Sidonie Baker, cô có biết cô ấy...
Lamb.
Lamb, tôi không thể đi khi chưa biết tình hình cô ấy.
Cô ấy vẫn đang ở trên bàn mổ.
Ý ông là sao? Cô ấy sẽ qua khỏi chứ?
Cậu lên xe cấp cứu làm cái quái gì thế hả?
Tôi nghĩ cô ấy sắp chết. Tôi không thể nào bỏ cô ấy lại, phải chứ?
- Ông sẽ bỏ đi sao? - Ừ.
Đó là hành động ngu ngốc.
Khi cậu gọi cấp cứu, danh tính của cậu khua chiêng gióng trống
từ đây đến tận công viên Regent đấy.
Vậy nên tên Chó săn đó mới chờ sẵn.
Khoan, sao ông biết tôi ở đây?
Vì khi cậu đi lung tung,
- tôi sai Ho giám sát báo động ở trụ sở. - Tại sao?
Phòng khi cậu làm chuyện gì đó ngu ngốc như vừa rồi.
Được rồi.
Họ... nói có thể cô ấy sẽ sống.
- Tạ ơn trời. - Ừ.
Không phải nhờ cậu đâu.
Vẫn chưa có gì cho thấy
nhà chức trách biết Hassan đang bị giam ở đâu.
Cảnh sát cho biết
mối đe dọa với sinh viên Đại học Leeds Hassan là vô cùng nghiêm trọng.
Các sĩ quan liên lạc vẫn đang ở cùng bố mẹ của Hassan,
nhưng đã nhiều giờ trôi qua kể từ khi có người nhìn thấy ai đó
đi vào, hoặc thậm chí là rời khỏi căn nhà.
Sau đây là buổi họp báo trực tiếp
- của Sở Cảnh sát Tây Yorkshire. - Sao?
Cartwright biến mất rồi. Chắc là do Lamb.
Tìm họ đi.
Slough House?
Sao ông lại đưa tôi về đây?
Vì cậu là đặc vụ của tôi,
và cậu đã có mặt khi một đặc vụ khác của tôi bị bắn,
nên tôi sẽ thẩm vấn cậu.
Hai người làm cái quái gì ở nhà Hobden thế?
Trên laptop của hắn có thứ gì đó mà trụ sở muốn.
Tôi nghĩ hắn có liên quan đến bọn bắt cóc.
Sid cũng nghĩ thế à?
Cô ấy theo dõi tôi theo dõi Hobden.
Cô ấy bảo mình được đưa vào Slough House để giám sát tôi.
Cô ấy nói vậy trước hay sau khi bị bắn vào đầu?
Là ai?
Ai gì cơ?
Ai bắn cô ấy, đồ đần?
Không biết. Tôi không thấy mặt hắn. Hắn đội mũ trùm đầu, mặc đồ chiến thuật.
Vậy là dân chuyên nghiệp?
Vâng. Nhưng... Đại loại thế.
Chết tiệt, Cartwright.
- Tôi... - Trời.
Để tôi suy nghĩ chút được không? Như thế được chứ?
Tôi không biết. Lạ lắm. Cứ như thể hắn...
hắn muốn tôi nghĩ hắn là một tên Chó săn.
Nhưng mà... Không đúng lắm.
Suốt lúc đó, hắn không hề nói gì.
Như thể hắn lo tôi sẽ nhận ra giọng hắn.
Trời.
Câu trả lời của cậu đó, Cartwright. Jed Moody khốn kiếp.
Nếu mấy người có gì không hài lòng về hắn, tôi có thể làm việc với nhân sự mà.
Chúng tôi không biết đó là hắn.
- Hắn tự nhiên nhảy ra. - Không chắc như vậy có thể tính là tự vệ.
Hắn có súng.
Hơn thế nữa cơ. Trước đó, hắn đã dùng nó.
- Để bắn Sid Baker. - Sao? Hắn giết Sid á? Tại sao?
Không. Cô ấy ổn. Cô ấy còn sống.
20 phút trước thì thế.
Khoan. Sao hắn lại bắn cô ấy? Họ đã ở đâu?
Chúng tôi ở nhà Robert Hobden. Sid đi theo tôi. Tôi không bảo cô ấy làm thế.
Moody làm gì ở đó?
Tôi không biết sao hắn ở đó. Hắn ăn mặc thế này đột nhập vào.
- Hắn làm gì ở đây? - Chúng tôi không có cơ hội để hỏi.
Nhưng hắn đã ở trong văn phòng ông.
Bảng ghim của ông bị gỡ ra khỏi tường.
Mấy giờ qua, hai người ở đâu?
- Chúng tôi ở ngoài đường thôi. Và... - Trong quán pub.
Khốn kiếp.
Nếu ở đây thoải mái hơn ở nhà thì hai người thật đáng thương.
Khẩu súng đâu?
Ở bên kia.
Trông hắn có vẻ tính bắn không?
Nghe này, nói cho rõ nhé.
Trông hắn có giống tính bắn không?
Chính xác thì hắn không chĩa súng.
Ừ, anh nên cân nhắc lại quan điểm của mình về việc đó.
- Tôi không cố ý giết hắn. - Tất nhiên rồi.
Nếu anh cố ý giết thì giờ hắn vẫn còn sống rồi.
Cái gì đây?
Tên khốn bẩn thỉu.
Sao, hắn định nghe lén văn phòng ông hả?
Sau khi bắn đặc vụ của tôi mà làm thế thì lạ quá.
Không, hắn đang dọn dẹp.
Trước khi bị phát hiện.
Chà...
mấy ả gái làng chơi Paraguay,
hay bất kì nước không dẫn độ nào mà hắn định tới,
đã may mắn thoát được hắn.
Hai cái di động.
Jed ơi, Jed à.
Tôi không ngờ anh có đủ bạn để cần đến một cái đấy.
Cái này chẳng dùng mấy. Chỉ có một cuộc gọi đến.
Ông nên gọi thử.
No comments yet. Be the first to leave one.