Az első 200 sor.
Lúc tôi còn bé,
câu chuyện yêu thích của tôi là về một người đàn ông sống mãi,
nhưng với đôi mắt nặng trĩu bởi những điều anh ta đã được thấy.
Người đàn ông rơi xuống từ bầu trời.
Ta biết mi sẽ tìm thấy ta.
Vậy thì về với Chúa đi.
Trước đây họ cũng đã từng là Chúa của ngươi mà.
Giờ thì không còn nữa.
Có phải ta... ta là người cuối cùng?
Còn một tên nữa.
Doctor.
"Mercy-81 cư dân".
Nhìn xem nè, có cả đống đá và rất nhiều khúc gỗ.
Nó là gì thế?
Một đống đá và rất nhiều khúc gỗ.
Nhưng cái bảng này ghi là "Tránh xa" mà.
Với tôi chữ "tránh xa" giống một lời mời gọi hơn là một mệnh lệnh!
Giống như "Chỉ giặt là" đó!
Cái đó không đúng chút nào.
Chỉ là cái đèn đường thôi mà.
Một cái đèn đường xuất hiện sớm 10 năm sao?
- Chỉ vài năm thôi mà. - Đó là điều cậu sẽ nói...
khi cậu để quên cục sạc điện thoại trong phòng tắm của vua Henry VIII ấy.
Doctor, ừm...
Đèn điện sai niên đại, biển báo "Tránh xa", những cái nhìn chằm chằm --
ai đó đã nhìn trộm danh sách quà Giáng Sinh của tôi sao?
Doctor.
Trà.
Nhưng loại trà mạnh ấy --
bỏ túi lọc vào.
Cậu làm gì ở đây thế hả, "con trai"?
"Con trai" ư?
- Bà cứng đó! - Thưa ngài,
tôi có thể mạn phép hỏi ngài là ai được không?
Dĩ nhiên rồi, tôi là Doctor. Đây là...
không cần phải đứng lên đâu. Hai người thấy chưa?
Rất lịch thiệp.
Ồ, cám ơn nhé! Nhưng tôi không cần đồ mới đâu.
Tôi làm áo quan đó, thưa ngài.
Tôi có một câu hỏi.
Anh là người ngoài hành tinh phải không?
À, ờm... có hơi riêng tư chút.
Nhưng cũng có quan hệ gần gũi chút, phải không nào?
Ý tôi là, tôi nghĩ các người là người ngoài hành tinh.
Nhưng trong trường hợp này thì... phải,
phải, tôi nghĩ mình là người ngoài hành tinh.
- Doctor. - Mọi người ơi!
- Bỏ anh ta xuống! - Đừng nghĩ rằng chúng tôi dám giết cậu!
Để cô ấy yên!
Đừng lo, mọi thứ đều đang trong tầm kiểm soát cả.
- Buông tôi ra! - Mọi người ơi!
Mọi người... này mọi người...
Biến ra ngoài!
Ah!
Áo!
Ôi...
Hắn ta đang đến!
Ôi, Chúa ơi! Hắn ta đang đến!
Nhà thuyết giáo, nói gì đi chứ!
Đức cha trên thiên đàng...
Nhân danh Đức cha,
trên thiên đàng...
Mọi chuyện sẽ xong xuôi...
Cậu, người đeo nơ.
Bước vào trong vạch đi.
Ngay bây giờ.
Isaac, anh ta nói mình là Doctor.
Một Doctor ngoài hành tinh.
Đó là lý do các người đưa cậu ta đến cõi chết?
Nhưng, Isaac, đó có thể là anh ta.
Tôi biết là không phải thế.
Chào quý cô!
Cứ để hắn ta đi như thế sao?
Hắn ta đã để ý cậu rồi đó, cậu bé.
- Cái thứ ngoài kia là gì thế? - Là một Tay Súng.
Xuất hiện cách đây 3 tuần.
Chúng tôi trở thành tù nhân từ lúc đó.
Thấy ranh giới được thiết lập quanh thị trấn chứ?
Một buổi sáng nọ thức dậy, nó đã ở đó.
Không thứ gì có thể vượt qua nó, dù ra hay vào.
Không xe cấp lương thực, không tiếp viện.
Sớm thôi thị trấn này sẽ bị bỏ đói đến chết.
Nhưng hắn ta đã để bọn tôi vào.
Các người đâu có mang theo đồ ăn. Chỉ thêm 3 cái tàu há mồm thôi.
Khiến tất cả chúng ta chết sớm hơn thôi.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai đó vượt qua ranh giới?
Vậy ra hắn ta không phải tay súng cừ khôi nhỉ?
Hắn ta chỉ nhắm vào cái mũ thôi.
Hắn ta nhắm vào mũ của mọi người sao?
Tôi nghĩ đó là phát súng cảnh cáo.
Ah, không phải,. Đúng rồi, tôi biết rồi.
Nhưng hắn muốn gì? Hắn có đưa ra bất kì yêu sách nào không?
Hắn nói rằng phải giao nộp "Doctor ngoài hành tinh cho hắn".
Nhưng đó là anh mà. Sao hắn lại muốn giết anh chứ?
- Trừ khi hắn đã gặp anh rồi. - Rồi sao hắn ta biết anh sẽ đến đây?
Chúng ta đâu có biết mình sẽ đến đây...
Chúng tôi đã dự định đến Mexico.
Doctor đang đưa chúng tôi đến xem Lễ hội Chết chóc.
Mexico cách đây 200 dặm về hướng Nam.
Đó là chuyện chúng ta sẽ làm khi mọi người ở đây có cái để mà ăn.
Nhân tiện, tôi nghĩ đã đến lúc tôi gặp anh ta rồi phải không nào?
Ai chứ?
Những người bên ngoài nói rằng tôi có thể là Doctor ngoài hành tinh...
Nhưng anh thì nói không phải thế. Vậy anh chắc đã biết người đó là ai.
Hai Doctor ngoài hành tinh. Giống hai chiếc bus gặp nhau vậy.
Dân số là 81, tôi nghĩ anh ta cũng được yêu quý bởi người dân thị trấn này,
anh ta thay đổi bộ mặt của thị trấn này,
có lẽ bởi vì anh ta đã xây dựng cả một mạng điện ở đây.
Và tôi đoán anh ta đang ở đây,
bởi nếu một nửa cư dân của thị trấn đột nhiên muốn ném tôi đến chỗ chết,
thì đây chính là nơi tôi muốn đến.
- Tôi không biết anh đang nói gì cả... - Không sao đâu, Isaac.
Tôi nghĩ thời gian lẩn tránh đã qua rồi.
Xin chào!
Tên tôi là Kahler-Jex.
Tôi là Bác sĩ!
Người Kahler! Tôi rất quý những người Kahler.
Họ là một trong số những giống loài thông thái nhất dải Ngân hà.
Nghiêm túc đó,
họ có thể xây cả một con tàu không gian từ nhựa dẻo và rong rêu.
Được rồi, sao ông đến đây được?
Tàu của tôi bị đâm xuống cách đây 1 dặm và nằm ngoài thị trấn này.
Có thể tôi đã chết nếu Isaac và những người khác...
không kéo tôi ra khỏi đống đổ nát đó.
Và rồi ông ở lại với tư cách là bác sĩ của họ?
Trong thế giới của tôi, tôi là bác sĩ phẫu thuật, vì thế nó rất hợp lý.
Và nó cho tôi một cơ hội để trả ơn cho họ.
Nghe ông ấy nói xem,
cứ như chuyện đó không thấm vào đâu vậy.
Hãy kể cho họ nghe về dịch tả đi.
Isaac à, tôi chắc các vị khách của chúng ta--
2 năm sau khi ông ấy đến, dịch tả bắt đầu bùng phát.
Nhờ có vị bác sĩ này ở đây, không ai phải mất mạng cả.
Bệnh dịch này chúng ta đã tìm thấy cách chữa trị nhiều thế kỉ trước rồi mà.
Không, không, không, ông gọi chúng là gì nhỉ? Là điện phải không?
Tôi sử dụng tàu mình như một máy phát điện.
Tôi có thể tạo ra một vài lò sười nhỏ và đèn điện khắp thị trấn.
Vậy tại sao Tay Súng đó lại muốn có ông?
- Điều đó chẳng quan trọng. - Tôi chỉ nói thế thôi, nếu chúng ta biết được điều đó...
"Nước Mỹ luôn là mảnh đất của cơ hội thứ 2."
Chúng tôi gọi thị trấn này là Mercy cũng có lý do của nó.
Mặc dù có vài người... không cảm thấy như thế!
Isaac, chúng ta đã bàn về việc này.
Những người đã được ông cứu mạng đột nhiên nói rằng chúng ta nên giao nộp ông như thế!
Họ chỉ sợ hãi, thế thôi! Anh khó mà trách họ được.
Nỗi sợ hãi của họ khiến tôi cũng sợ.
Chiến tranh chỉ mới kết thúc được 5 năm.
Nỗi đau vẫn còn nằm đó.
Chúng tôi giao nộp bác sĩ Jex, là chúng tôi tự ném đi chiếc chìa khóa thoát khỏi thời kì hỗn loạn này.
Sao ông không thử sửa lại tàu của mình?
Tôi chắc chắn với người sở hữu khả năng như ông...
Nó bị tổn hại rất nghiêm trọng.
Chúng ta sẽ di tản thị trấn này.
Tàu của chúng tôi ở ngay trên ngọn đồi. Có đủ chỗ cho tất cả mọi người.
Tôi sẽ ra ngoài kia và đưa nó quay lại đây. Dễ như ăn cháo thôi mà.
Vậy sao? Đơn giản thế ư?
Không có kế hoạch điên rồ hay thương lượng gì sao?
Tôi trưởng thành rồi, đã 1200 tuổi rồi chứ ít gì.
Hơn nữa, tôi không muốn bỏ lỡ cung Nhân Mã.
Vậy anh không hề có chút tò mò sao?
Sao tôi lại phải tò mò làm gì nữa? Hắn là một tên sát thủ cao bồi ngoài không gian bí ẩn.
Tò mò ư? Dĩ nhiên là không rồi.
Con trai?
Cậu sẽ phải vượt qua tên Tay Súng đó. Cậu sẽ làm điều đó thế nào chứ?
Bằng một vài mánh nhỏ.
- Cậu không sao chứ? - Tôi không sao, tiếp tục chạy đi!
Lần tới, cậu phải là người mặc đồ của Jex đó.
Tôi có thể mượn con ngựa được không?
Công việc của Cảnh sát trưởng đó mà.
Nó được gọi là Joshua.
Nó đến từ xứ Bible. Nó có nghĩa là "kẻ vận chuyển".
Không, cậu ta không phải tên như thế.
- Gì chứ? - Tôi có thể nói tiếng ngựa, nó tên là Susan.
Và nó muốn ông tôn trọng quyết định của nó.
Chá!
Tôi nghĩ hắn ta nhìn thấy chúng ta rồi.
Lối này!
Khi mọi việc xong xuôi, ông có muốn chúng tôi đưa ông về nhà?
Cám ơn cô,
nhưng tôi đã dâng hiến tất cả những gì có thể cho người Kahler --
kỹ năng, lòng nhiệt huyết của mình.
Tất cả những phần tốt trong tôi.
Nhưng ở đây, tôi có thể bắt đầu lại lần nữa.
Tôi có thể nhớ lại chính mình và giúp đỡ mọi người.
Đó là tất cả những gì tôi muốn làm.
Cống hiến đến tận cuối đời.
Của ông đây.
- Cô đã làm mẹ rồi phải không? - Sao ông biết?
Ánh mắt tận tụy của cô.
Và nỗi buồn thăm thẳm nữa.
Cả một chút hung dữ nữa.
Nó không đúng cho lắm.
Rất hiếm khi...
Còn ông thì sao? Ông đã làm bố rồi chứ?
Phải, đại khái thì đúng thế...
Vậy chúng ta sẽ đợi ở đây đến khi Doctor mang theo con tàu đến rước chúng ta.
Phải, tôi biết.
Tôi có mặt lúc chúng ta bàn luận về đó.
Phải, tôi cũng đã nói mình làm điều này vì lợi ích của tôi chứ không phải của các người.
Whoa, whoa, whoa, whoa.
No comments yet. Be the first to leave one.