Az első 200 sor.
Trời, nhìn cháu kìa. Vào nhà đi.
Dạo này bà thế nào ạ?
Ừm, vẫn sống.
Bà tưởng cháu về sớm hơn chứ.
Vâng, xe buýt bị trễ ạ.
Lẽ ra bà đi đón cháu rồi, nhưng người ta không để bà lái xe nữa.
Bà dọn phòng cho cháu rồi đấy.
Bỏ đồ vào trong tủ ấy.
Vào phòng đi. Sắp xếp đồ.
Vâng ạ.
Vâng.
Ừ, con làm thế này trông đẹp đấy.
Khốn kiếp. Chết tiệt.
- Này, Shelly. Shell. - Gì?
Em lại lấy ví của anh hả?
Ừ, em lấy đấy. Nhiều tiền quá mà.
Chắc vài ngày nữa anh về.
Mong quá cơ.
Cô ta chỉ toàn gây rắc rối.
Nếu không vì thằng bé, bà đuổi cô ta khỏi cái nhà di động rồi.
Chắc phải mất một thời gian để làm quen lại.
Vâng.
Cháu phải cố kiếm việc đi.
Vậy thôi.
Đừng thấy mình đáng thương.
Không đâu ạ.
Bà đi nhà thờ Chủ nhật hàng tuần.
Nếu sống với bà, cháu cũng phải đi.
Cậu biết điều kiện quản chế, nhỉ?
Vâng.
Cậu sẽ phải kiểm tra ma túy.
Cách hai tuần đến trình diện một lần.
Phải tuân theo tất cả các luật: thành phố, giáo xứ, tiểu bang, liên bang.
Và cậu sẽ kiếm việc.
Được chứ?
Tính làm ở đâu chưa?
Chưa. Để xem thế nào đã.
Vậy hai tuần nữa gặp lại.
Nói nghe.
Nếu cần người, tôi sẽ gọi cậu, cố giúp cậu.
- Cảm ơn. - Ừ.
- Palmer? - Cậu ra tù hồi nào vậy, anh bạn?
Trời à!
Cứ tưởng phải năm năm nữa, cậu mới ra.
- Không ngờ cậu cũng mọc râu đấy. - Được rồi.
Này, lẽ ra phải báo tôi là cậu sắp về chứ.
Tôi sẽ tổ chức tiệc mừng.
- Thế hả? Rồi ai đến? - Ned nè.
- Dĩ nhiên phải đến rồi. - Thấy chưa?
Lần cuối nói chuyện với cậu,
tôi đã quăng tiền vào cửa hàng mà cậu yêu cầu,
- nhưng chẳng nghe tin gì của cậu cả. - Cảm ơn.
Anh vẫn ở với bà vợ hai chứ?
Này, đừng nhắc đến chứ.
Chả hiểu lúc đó nghĩ gì luôn. Giờ tôi có đứa con tám tuổi,
và cứ có cơ hội là Darleen lại làm khó tôi.
- Jake nhỏ bé thế nào rồi? - Jake nhỏ bé 15 tuổi rồi.
- Mười lăm sao? - Mười lăm tuổi rồi.
- Trời ạ. - Ừ. Chơi bóng bầu dục giỏi lắm.
- Ừ. - Vậy sao?
- Giống hệt bố nó. - Cá là vậy.
Này, kỷ lục ghi bảy điểm của cậu mới bị phá vỡ vài năm trước.
- Thật sao? - Thằng nhóc tân binh.
- Tân binh? - Trời ạ.
Xem ai này. Palmer.
- Ra tù hồi nào thế? - À, vài ngày trước.
Chà.
Mặc bộ này đẹp đấy.
Ồ, phải. Cậu biết bố tôi đó. Tôi đâu có lựa chọn nào.
Rất vui được gặp cậu.
Ừ, tôi cũng vậy.
- Giờ cậu ở nhà Vivian à? - Ừ, tạm thời.
Cần gì cứ nói tôi, nhé?
Nói thật đấy. Gì cũng được.
Chết tiệt. Kêu bố anh đừng viết vé phạt tốc độ tôi nữa.
- Tôi không muốn nghe đâu. - Chơi vài gậy thôi.
Này, Ned, ra chơi trước khi vợ gọi đi.
Palmer, tiếp theo là cậu đấy.
Rồi đó.
Cảm ơn.
- Cosimo, anh thế nào? - Cô muốn gì?
Muốn làm móng và tẩy lông ở mông.
Chứ anh nghĩ tôi muốn gì hả?
Cho tôi ly Jim pha coca.
Anh là cháu của Vivian hả?
Sao thế, anh chàng đẹp trai?
Anh bị câm hả?
Anh vừa mới ra tù có khác.
Eddie, dậy đi.
Đi nhà thờ trễ bây giờ.
Thằng nhóc này sẽ làm ta đi trễ mất thôi.
Nhà thờ làm lễ lúc 10:00 sáng. Đừng làm ta đi trễ.
Cháu xin lỗi.
Sam, đây là cháu bà, Eddie.
Chú ấy thích cháu gọi chú ấy là Palmer, dù cái tên Eddie hay hơn nhiều.
Chú qua đêm với mẹ cháu,
mà không mặc đồ ngủ lẫn quần lót.
Sam.
Kéo cửa sổ lên.
Bà làm tóc mất hai tiếng đấy.
Dot, bà nhớ Eddie chứ?
Eddie, đây là Dot.
Cháu tôi.
- Thôi đi. - Toby, để nó yên.
Chào mọi người. Chào mừng
đến nhà thờ Wesley sáng nay.
Ra tù rồi chắc cũng lạ lẫm nhỉ?
Còn phải nói.
Ừm, cũng không thay đổi nhiều. Vẫn toàn về nhà thờ và bóng bầu dục.
- Amen. - Họ có mở quán cà phê mới.
- Eddie. - Cảnh sát trưởng.
- Nghe nói cháu mãn hạn sớm. - Vâng.
Ừm, nhớ cư xử đàng hoàng đó.
Bác không muốn tống cháu vào tù lại đâu.
Vâng ạ.
- Gặp con ở sở. - Vâng, bố.
Chết tiệt. Xin lỗi nhé.
Vẫn ông già cộc cằn.
Ừ, bác ấy mà không qua, tôi mới ngạc nhiên ấy.
Tôi chỉ muốn nói hồi cậu ở tù, đáng lẽ tôi nên đi thăm cậu,
hay ít nhất là gửi thư.
Tôi nên làm người bạn tốt hơn.
Bỏ đi.
- Nói gì thế? - Chào.
Chuyện cũ thôi.
Trời. Thằng nhóc đó có vấn đề mà.
Đây. Đưa cho mẹ cháu nhé.
Nhớ kêu mẹ ăn nhé. Để được cả tuần đấy.
- Cảm ơn, bà Vivian. - Thằng bé dễ thương.
- Chào bà Vivian. - Chào cháu.
Chào chú Palmer.
Chúc bà ngủ ngon.
Ngủ ngon, Eddie. Bà rất vui vì cháu đã về.
Cháu cũng vậy.
- Cháu ngủ trễ. - Vâng. Chắc vậy ạ.
Bà cần ít đồ ở siêu thị,
nếu được thì trên đường về, ghé mua hộ bà nhé.
Vâng.
Chờ đã. Để bà đưa cháu tiền.
Chứ chắc cháu chẳng có tiền.
Vâng.
Ra ngoài cẩn thận nhé.
Chút cháu về.
Này, em nói thật đó. Cạo râu đi,
vì khi anh lếu lều, râu anh cọ vào đau lắm.
Vì em, anh sẽ cạo, Chúa biết anh yêu em và cô bé của em mà.
- Tên nào kia? - Nói anh yêu em nữa đi.
Sao cũng được.
Anh ta chỉ nhìn thôi mà.
- Cảm ơn. - Cảm ơn. Chúc một ngày vui vẻ.
- Chào. - Chào.
TUYỂN THU NGÂN
Anh muốn đăng ký chứ?
Ừ, có chứ.
Tôi đăng ký sáng nay rồi.
- Chào, Eddie. Dạo này thế nào? - Hogan.
Chỉ quên hạ biển xuống thôi.
Rất vui được gặp cậu.
Tôi cũng vậy.
Xin lỗi. Tôi tưởng họ vẫn cần người.
Không sao.
Bà muốn bên nào ạ?
Bên này.
Cháu có thể làm tóc điệu một chút.
Được đấy.
Mẹ nó lại bỏ đi nữa rồi.
Thằng bé sẽ ở với ta đến khi mẹ nó về.
Chắc bà cần ít son.
Cháu lấy đây ạ.
Cảm ơn cháu.
Cháu sẽ ngủ ngoài sofa nhé.
Sam ngủ giường cháu.
Cháu ngủ sofa được mà, bà Vivian. Ở nhà, cháu cũng ngủ sofa.
Con trai tuổi cháu cần ngủ trên giường.
Có sao đâu ạ.
Cháu có thể xem TV.
Xem TV nhiều không tốt đâu.
Xin lỗi. Cháu qua làm cái này.
Emily bạn cháu cho cháu con búp bê này.
Cứ khi nào có búp bê mới, bạn ấy thải con cũ cho cháu.
Bố khỉ.
Con này bị chó gặm, nhưng không sao cả.
Nó chỉ nhảy cà nhắc thôi. Thấy chưa?
Cháu biết cháu là con trai, nhỉ?
Vâng.
Con trai không chơi búp bê.
Vâng, cháu là con trai, và cháu chơi búp bê.
Bữa tối xong rồi!
Chút gặp, chú Palmer.
- Thịt viên nè. - Cháu cảm ơn.
Cháu có tìm được việc chưa?
Chưa ạ.
- Chắc chắn sẽ tìm được mà. - Bà Vivian.
- Đĩa cho nó đây. - Bọn cháu thích thịt viên.
Một viên cho cậu, một viên cho tớ.
Mẹ cháu thường đi bao lâu?
Cháu im ngay.
Khi nào cháu mới trả bà tiền thừa đi siêu thị?
- Cháu đưa rồi mà. - Không, bị thiếu.
Bà bảo "thiếu" là sao?
No comments yet. Be the first to leave one.