Az első 200 sor.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Hồi nhỏ, tôi sợ bóng tối.
Lớn lên, tôi mới biết bóng tối là một nơi chốn,
và nơi đó đầy quái vật.
Tôi sống ở Đông Ravka, nhưng chưa từng được chào đón ở đây,
vì dung mạo tôi giống mẹ, và dung mạo mẹ tôi lại giống kẻ thù.
Sao ngồi đây viết thơ được?
Xóc nảy tạo vần điệu.
Vực Tối nhìn từ phía tớ thì khác.
Tớ cần cái nhìn từ phía nước cậu.
Cậu ấy lớn lên ở đây mà. Thôi nào!
Thục Hán cũng đâu muốn cậu ấy.
Lính bản đồ, chú ý. Gần đến rồi.
Sửa soạn và sẵn sàng lên đường.
Và nếu mất thứ gì, sẽ không được trang bị lại đâu.
Nhưng họ đâu phải quái vật. Chỉ là đám con trai mà.
Hồi nhỏ, tôi đã biết đến kẻ thù thực sự.
Nó có thật à?
Dĩ nhiên là thật.
Vực Tối đã nuốt chửng bố mẹ cháu.
THEO SÁCH CỦA LEIGH BARDUGO
Vì nó mà ở đây nhiều cô nhi đến vậy.
Người ta cố băng qua. Giễu cợt các thánh.
Vậy sao phải băng qua? Sao không đi vòng?
Xem bản đồ đi.
Phương Bắc muốn lấy mạng các Grisha,
phương Nam thì gác núi của họ.
Ta chẳng còn đường nào để đi.
Giờ vẽ tiếp đi.
Cứ cầm bút trong tay.
Không thì có kẻ đặt súng vào tay cháu đấy.
Tôi đã nhiều năm nghiền ngẫm tìm lối thoát.
Vòng qua Vực Tối, đi đâu đó không ai quan tâm xuất thân của tôi.
Nhưng giờ, tôi đã đủ lớn để biết cách duy nhất để thoát… là đi qua nó.
Ta sẽ chẳng bao giờ thấy nó tan biến đâu. Thứ quái ác này ở đây mãi mãi.
Cậu chẳng đi nhà thờ.
Thánh triệu hồi mặt trời sẽ hủy diệt nó.
Tớ muốn gặp dù chỉ một người không sợ nó.
Tớ biết một người.
Mal. Cậu ấy chẳng sợ gì cả.
Cậu sẽ ngạc nhiên đấy.
Alina.
Mal?
Xem tớ tìm thấy gì này.
Ở đâu thế?
Nó đi lạc.
Nhưng có vài cây bị gặm ở cánh rừng Đông.
Cá là hang của nó ở đó.
Sao mày trốn tao hả, đồ con lai?
Tránh xa cậu ấy ra.
Không thì sao? Mày vẽ tao hả, đồ ăn cơm?
Không tao đâm mày.
Gì thế?
Ai làm bẩn thảm của cô? Mal Oretsev!
Mal?
Cô biết cháu ở đây mà!
- Ra ngay đi! - Không!
Không trốn mãi được đâu.
Được chứ!
Được rồi, có lẽ được thật.
Nhưng cháu sẽ thành như thế!
Một đứa con trai trốn trận đánh!
Thật giỏi trò đó nhé, có lẽ cháu sẽ sống được đến 20 tuổi.
Mang cho cô một con thỏ bự trước giờ ăn tối đấy.
Ván cược cuối!
Chơi đẹp nhé, mấy cậu, lên đi.
Tuyệt!
Mất hứng thế, lên đi! Thôi nào!
Không sao, thở đi. Chiến đi, nào.
Cậu ấy sẽ ổn chứ?
Bảo đảm ta sẽ biết thôi. Nào, đánh đi!
Hắn không muốn vậy. Thôi nào, đồ ngốc! Hắn không muốn vậy!
Đánh hắn đi, ngay!
Nào, lên đi! Chiến đi. Xông lên!
Đẹp quá!
Tuyệt!
Cậu đỉnh quá!
Mal Oretsev của tôi lại thắng nữa! Ai muốn thử sức nào?
Đến lượt tôi nhé.
Thế nào? Chỉ cậu và tôi.
Không.
Nếu thua, cậu sẽ vào nhà thương. Thắng, cậu sẽ bị tống vào tù.
Dẹp cái đó đi!
Đấu không cần phép thuật, sao hả?
Không khí thôi mà.
Thôi nào! Ai cũng được!
Alina!
Nhập ngũ khi nào?
Hôm qua. Ai cũng được phân công.
Có vẻ lính bản đồ đi về phía Nam.
Tớ biết, vì họ lại cho đơn vị tớ đi cùng đơn vị với cậu.
Họ đang tìm cách đi qua vùng núi.
Vậy ta lại đi cùng nhau?
Họ đâu thể tách đôi bạn chí cốt quá lâu.
Hạ sĩ Oretsev, cậu nói là nhớ tớ à?
Phải, tớ cần ai đó chịu trận cho mấy tội vặt của tớ mà.
- Họ chuyển lều của ta rồi. - Ừ, giờ ở phía cuối kia.
Nhiều lính Thượng Quân quá.
Trông ta như nhà tương trợ, phải nhận quyên góp ấy.
Thật ra, tớ sẽ không nhận quyên góp
vì tớ đã thắng cược một trận đánh.
Nhìn cậu kìa. Rạng rỡ vì năm… kruge?
Cậu làm gì với ngoại tệ hả? Ta đâu ở Ketterdam.
Đừng vùi dập ước mơ.
Lần nữa! Tiết hỏa sư!
Được lắm. Tốt. Lần nữa.
Ta bị dời lều vì thế đấy.
- Tốt. - Đám Grisha muốn thêm không gian.
Đám Grisha.
Giờ luôn. Tôi sẽ làm lại lần nữa.
Khoe mẽ.
Cặp Tiết hỏa sư và Tiết khí sư khác lên đi.
Cứ vắng tướng quân là họ lại bắt nạt ta.
Hệt như hồi ở nhà.
Đâu có tệ lắm. Hồi đó, ta có được vài bài học xương máu mà.
Thế hả? Muốn chia sẻ không?
Một, không khóc trước mặt mọi người.
Phải giấu cảm xúc, chỉ bùng ra khi ở một mình. Rõ quá rồi.
- Hai, luôn mang theo vũ khí. - Luôn luôn.
Bài học thứ ba, tớ chẳng nhớ.
Mở cửa ra để chất hàng!
Cái này mới nè.
Mới toanh. Đám Grisha gọi nó là siêu nhẹ.
Do các Chế tác nhân của họ làm. Cái này sẽ nhanh hơn.
Cái trước bị gì vậy?
Một đi không về.
- Cậu ấy đây rồi! - Đây rồi.
Tớ mà cược cậu là hốt cả mớ,
nhưng cậu ấy chẳng chịu cho tớ mượn tiền, nên…
Vì cậu là đứa trẻ trong cơ thể đứa trẻ to xác.
- Cậu thấp hơn tớ nhé. - Dubrov, Mikhael, đây là Alina.
Cô bạn nhỏ của cậu ở Keramzin? Cô ấy đây rồi.
- "Cô bạn nhỏ" á? - Nói thế có gì sai?
- Cậu ấy nói về cô suốt. - Cậu ấy nói gì?
- À… - Đừng nghe họ.
Họ thích thêm mắm dặm muối.
- Nhìn cậu ấy kìa! - Dễ cáu quá.
Cậu thấy phiền à?
Thế hả? Được rồi. Thôi nào, đồ khỉ.
Thì lên đi.
- May có tiếng tù và đấy, Mal. - Không dám đâu.
Cậu ấy nói gì về tôi?
Được rồi, nghe đây.
Một số hành quân cả tuần rồi, nên tôi nói ngắn gọn thôi.
Hầu hết sẽ tiếp tục đi về phía Bắc, đến tiền tuyến Fjerda.
Hoặc phía Nam, biên giới Thục Hán.
Tuy nhiên, Hạ Quân có giải pháp mới khả quan cho việc thiếu hụt quân lương,
và mai nó sẽ lên đường đi Novokribirsk.
Nếu mẫu mới này chạy tốt,
nghĩa là, tuần tới mọi người ở đây sẽ được ăn uống đầy đủ.
Nghĩa là súng có đạn, trà có đường.
Whiskey thì sao?
Được thế thì tốt, nhưng đừng trông chờ làm gì.
Dĩ nhiên, họ cần ta giúp đưa các quân nhu về,
tôi sẽ phân công vài người.
"Chẳng có gì phải sợ.
Giờ tôi sẽ chọn tên bằng trò tên là 'xổ số ác mộng'".
Hỗ trợ quân nhu đi qua Vực Tối!
Trung sĩ Yure Teplov.
Trinh sát Malyen Oretsev!
Hạ sĩ Masyelentov!
- Ông ấy vừa… Nhưng cậu ở đội ta mà. - Lính súng trường Valek Tapenyov!
Chắc có nhầm lẫn. Hẳn là thế.
- Có vẻ không nhầm đâu, Mal. - Cuối cùng là, quân y Nolech Barenovsky.
Thế thôi. Một tiếng nữa ăn tối.
Quay lại và xếp hàng theo cấp bậc. Giải tán.
Mal.
Chà, nếu tốt đẹp, tớ sẽ được thăm Ketterdam.
ĐẢO KERCH
Nhanh nào!
Tuyệt! Thích quá!
Cô em. Đưa đồ uống lại đây. Đồ uống cho cả bàn.
Anh nhận tiền Novyi Zem nhỉ?
Để tôi xem.
Casino Cửu Vận đầu phố
gần đây gặp phải tiền giả.
Nặng đấy, nhưng giòn.
Thôi nào. Tôi chơi mấy tiếng rồi mà.
Tiền tôi ổn cả, nhỉ?
Xu Novyi Zem chịu được một viên đạn. Nhưng đồ giả thì…
Lộ mặt nhé.
Vậy chứng minh gì?
Này! Khoan! Làm gì thế hả?
Bỏ tôi ra!
Không làm ồn ở bàn cược, Jesper.
Làm đám tay mơ sợ đấy.
Đâu muốn thế, sếp.
- Không phải cậu nên canh cửa hả? - Vâng, ra ngay.
Hơi sớm nhỉ, Kaz?
Muốn gì đây, Rotty?
Tối qua, có kẻ trộm một bức của DeKappel ở biệt thự một thương nhân.
Thế à?
Nó là một bức tranh.
Vẽ cảnh vật Ravka. Vực Tối. Sơn dầu vẽ trên giấy da.
Tôi biết DeKappel mà.
Ông ấy đâu vẽ tranh khỏa thân, nên tôi mù tịt.
Nói luôn đi, Rotty.
Nó đáng giá tầm 10.000 kruge.
Tên trộm phải qua được bốn cảnh vệ lưu động,
hàng rào cao, cửa có khóa,
No comments yet. Be the first to leave one.