Az első 200 sor.
Đây không phải là một câu chuyện về những người hùng.
Đây chỉ là câu chuyện về hai cuộc đời cùng đi song song trên một chặng đường,
với đam mê chung và giấc mơ đồng điệu.
Ernesto Guevara de la Serna, 1952.
Kế hoạch:
Đi 8000 km trong vòng 4 tháng.
Cách thức:
Tùy cơ ứng biến.
Mục tiêu:
Khám phá một lục địa mà chúng tôi chỉ biết trên sách vở.
Nhật ký xe máy.
Chào nhé, Granado.
Phương tiện:
"Xế Thần",
Chiếc Norton 500 cũ đời 1939, rò rỉ xăng.
Lái chính:
Alberto Granado,
Thằng bạn mập mạp, 29 tuổi, là nhà hóa sinh.
Tự phong mình là "nhà khoa học lông bông".
Giấc mơ của Alberto:
Kết thúc chuyến đi đúng vào ngày sinh nhật thứ 30.
Lái phụ:
Là tôi, Ernesto Guevara de la Serna.
"El Fuser", 23 tuổi.
Ernesto sắp đi thật sao?
Không, Ernesto sẽ ở lại.
Ernesto, chị đi cùng nhé? Ta đi cùng nhau đi!
Xin lỗi bố nhưng dù có nói thêm bao nhiêu lần...
Ernesto, còn thiếu 3 môn nữa mới lấy được bằng đấy.
Chuyện đó để sau được.
Sinh viên trường y,
chuyên ngành bệnh phong,
cầu thủ bóng bầu dục nghiệp dư.
Sút đi!
Đá đẹp đấy, Fuser!
Và đôi khi bị hen suyễn.
Ngày đi là mùng 4 tháng Giêng.
Đường đi:
Từ Buenos Aires đến Patagonia, rồi tới Chile...
lên phía Bắc, vượt dãy Andes cao 6000 mét để tới Machu Pichu.
Sau nữa, đến trại phong San Pablo trong khu vực Amazon thuộc Peru.
Đích cuối:
Bán đảo Guajira, Venezuela, cực bắc của lục địa.
Bọn mình sẽ đặt chân đến trại phong Guajira.
Phần đỉnh lục địa rộng lớn này.
Bụng đầy rượu vang, bên cạnh là hai người đẹp nhiệt đới tươi cười...
Bia ở đó chắc ngon nhỉ?
Mùng 4 tháng Giêng là mày thi xong phải không?
Ừ.
Nếu mày muốn, tao có thể đi vòng, tới Miramar, để gặp bạn gái mày.
Ừ, bạn gái tao.
Trong vài ngày.
Fuser, nhìn lão già đằng kia đi.
Sao?
Mày có muốn kết thúc cuộc đời như thế không?
Mày không muốn sống như thế đâu, Fuser.
Còn mày muốn chơi gái ở mọi nước Nam Mỹ.
Mọi thành phố, nếu may mắn. Thêm chút gia vị cuộc đời mà.
Những điểm chung của chúng tôi:
Tính tò mò, tâm hồn mơ mộng,
và tình yêu không mệt mỏi dành cho những con đường.
BUENOS AIRES, ARGENTINA Mùng 4 tháng Một 1952, Km 0 .
Nhanh lên Ernestito, không có cả ngày đâu.
- Sao nhiều đồ thế, Granado? - Vừa đủ đấy ạ.
Norton 500. Một chiếc xe chân chính.
Đừng lo nhiều về con chú, nó sẽ được chăm sóc đầy đủ.
Con này...
Cuộc sống khó khăn đang ở phía trước đấy.
Nói thật, bố luôn mơ ước làm những việc như thế này.
Bố thừa nhận là nếu mình trẻ tuổi hơn,
bố sẽ ngồi lên chiếc xe đó cùng con.
Bố hãy tưởng tượng là con đi cho cả hai ta.
Cháu mất 10 năm để lên kế hoạch đấy.
Lúc đó mày bé tý...
Bố tin con sẽ làm được. Hãy cầm lấy thứ này.
Vậy khi nào cách mạng xảy ra, hả chú?
Ở đây hả?
- Trăm năm nữa. - Nên học theo người Nga đi.
- Con đã đi chưa? - Vâng, con đi đây.
Điều quan trọng phải quan tâm là nhớ mang thuốc theo...
và viết thư cho mẹ.
Sẽ là những bức thư hay nhất mà mẹ từng đọc, mẹ à.
- Tạm biệt, tình yêu của mẹ. - Tạm biệt. Con yêu mẹ.
Tạm biệt em. Tự lo cho mình nhé.
Tạm biệt mày nhé.
- Không. - Juan Martín!
- Tạm biệt! - Viết thư cho em nhé.
Nhớ chưa?
Nhớ gửi cho chị bưu thiếp nhé.
Tình cảm vừa thôi, cháu sắp khóc rồi này.
Bảo trọng nhé.
Hệt như Don Quixote bên nàng Rocinante, và San Martín bên chú lừa của mình,
- Bọn mình thì có Xế Thần. - Ừ, thứ tè ra dầu.
Ừ, nó tè dầu. Cháu định nói là trong khoảnh khắc rõ ràng này,
nhóc Fuser và tên hầu phía dưới,
sắp dấn thân vào một hành trình đến tận cùng ý chí con người,
nơi bọn cháu tìm thấy những vùng đất mới, nghe những bài thánh ca, ăn các loại quả.
Granado, tao giao trách nhiệm cho mày. Nếu có chuyện xảy ra với Ernesto,
tao sẽ băm nát mày ra đấy. Cuốn khăn vào đi con.
Đừng lo, cô à. Nó sẽ quay về và thành bác sĩ như mọi người muốn.
Thôi chúng mày đi đi!
Vâng, đã đến giờ xuất phát!
Xe như thế thì thà đi bộ.
Tạm biệt nhé!
Cẩn thận!
Nó điên rồi!
Đồ súc vật!
Lái xe cẩn thận đi!
Mẹ ơi,
Buenos Aires đã ở phía sau chúng con rồi.
Cũng như "cuộc sống khốn khổ của bọn con",
những bài giảng buồn ngủ, giấy má và bài kiểm tra.
Phía trước bọn con, châu Mỹ - Latinh đang vẫy gọi.
Từ giờ, chúng con đặt niềm tin vào Xế Thần.
Nếu mẹ mà nhìn, thì bọn con trông như lũ lang bạt,
thu hút sự chú ý ở mọi nơi chúng con đi.
Đi nào, Mial! Cúi xuống phóng cho nhanh!
- Đừng để tao bị bỏ lại, Xế Thần. - Đi nào!
- Chuyện gì thế, Mial? - Mẹ nó, chán vãi!
Con thấy vui vì đã bỏ lại nền văn minh ở phía sau,
và giờ đang tiến gần các vùng đất.
Chuyện gì thế?
Bọn mình làm rơi túi rồi!
Có chuyện! Có chuyện rồi!
Đéo mẹ! Chán vãi!
Fuser, mày có sao không?
Sao không, chó con?
Mày vẫn ổn chứ?
- Cái đéo gì thế này? - Mày mù đéo thấy sao?
- Một con chó đáng ghét! - Lái ngu như mày mới đáng ghét!
Mẹ mày! Thế đéo nào lại mang chó lên xe tao?
Để tặng Chichina đấy. Nó tên là Kambak.
Nào, dựng cái xe lên.
Miramar, Argentina Ngày 13 tháng Một 1952, Km 601 .
Nơi quái gì thế này? Thụy Sĩ chắc?
- Xin chào. - Xin chào.
- Chichina đâu? - Ngoài bờ biển cùng cả nhà.
Xe gặp vấn đề gì hả?
Esteban, kể một chút về chuyến đi của cháu đi.
Rất tuyệt vời, thưa chú Horacio.
Cháu đã có cơ hội dự hội thảo tại Cambridge,
dành vài tuần thăm thú London, một thành phố kỳ diệu.
- Quả là một đặc quyền. - Đúng vậy, đó là đặc quyền.
Esteban chuẩn bị lấy bằng tiến sĩ, phải không?
Ngành y hả?
Không, luật!
À, luật...
1,2,3,4. Tango nào, Fuser!
Đến lượt anh rồi đấy...
Tao chưa thấy con lợn nào thích nhảy nhót đâu. Chưa bao giờ.
- Nhảy đi nào. - Câm ngay!
Đưa chân này ra, một... lùi lại, lùi lại...
Em cười cái gì thế?
- Em cười cái gì thế? - Anh đấy.
Vì tối nay à?
Bố đã yêu cầu dì Rosana không rời mắt khỏi em.
Và mẹ đã thề với Đức mẹ là bà ấy sẽ đến nhà thờ sống...
nếu chúng mình vượt rào.
Bố mẹ em không nhận ra là họ cất giấu viên kim cương càng kỹ,
thì bọn trộm lại càng quyết tâm ăn trộm sao?
Tin em đi,
viên kim cương rất muốn bị lấy cắp.
Anh sao thế? Nhảy đi nào!
Nhìn bọn họ đi.
Để ý cô hầu kìa!
Ta cùng xem buồng tắm phòng em nhé.
Chúc ngủ ngon.
- Chúc ngủ ngon, các cô gái. - Chúc ngủ ngon.
- Chúc dì ngủ ngon. - Chúc cháu ngủ ngon.
Vậy, dì Rosana,
cháu ở phòng nào ạ?
Ra ngoài. Cút đi ngay!
Chuyện gì ngoài đó thế?
- Lại đây. - Cấm nựng tao!
Trước mày nói bọn mình định ở đây bao lâu nhỉ?
Mày biết rồi mà.
Hai ngày.
Và giờ là bao lâu rồi?
Nếu mày thành bác sĩ, mày cũng dùng dây thép để phẫu thuật à?
Sáu ngày, Fuser!
Họ sẽ giết chúng mình mất.
Nếu anh ở lại, mình có thể làm được nhiều chuyện, Ernesto,
nhưng là nếu ở lại cơ.
- Nghe có vẻ hơi tệ. - Vậy anh muốn nghe gì?
Rằng em sẽ chờ anh sao?
Anh đã bảo là sẽ quay về mà.
Em có con chó làm tín vật rồi.
Em không thích nó à?
Anh muốn gì nào, Ernesto?
Anh muốn nghe điều gì nào?
Rằng em sẽ đợi hàng tháng trời đến khi anh trở về sao?
- Anh sao thế? - Em muốn điều gì?
Điều gì nào?
Em muốn anh ở lại như thế này mãi mãi.
Em muốn nhìn vào anh, vì em sẽ không được gặp anh trong rất lâu.
Em sẽ đợi anh, nhưng đừng bắt em đợi mãi.
Thế nào là "đợi mãi"?
Là đợi đến héo mòn, thưa ngài.
Anh sẽ không sờ mó người em nữa đâu.
Em nhỡ tay. Anh có đau không?
No comments yet. Be the first to leave one.