Az első 200 sor.
Trong phần trước của Homeland...
Phải kiếm thêm thời gian, 40 phút, có khi phải một tiếng,
tới khi họ cất cánh xong.
- Tôi không bỏ cô lại được. - Tôi thỏa thuận với Saul rồi.
Nếu có trục trặc thì phải theo cách này.
Để bọn nó bắt cô à?
Là mày.
Carrie Mathison, định bỏ cô ta lại hay sao?
Thưa cô Martin, điệp vụ gần đây nhất của cô là gì?
Chúng tôi cố tình gây thiệt hại cho Tổng thống của các vị
và gây sức ép để bà ta rời chức vụ.
Thuốc của mày.
Giờ muốn làm gì cho đỡ chán khi phải bóc lịch trọn đời nào?
Đọc mấy cuốn sách hay mà thằng Alexander đem vào
rồi tập thể dục trong sân...
hay là phát điên, để bị cách ly trong bệnh viện tâm thần?
Chả có ai ở Moscow
có tâm trạng đàm phán.
Có khi đợi thêm vài tháng nữa thì tốt hơn.
Tôi không thể đợi vài tháng được.
Thậm chí còn không biết vài tháng nữa thì cô ta còn sống hay đã ngủm.
Đi.
Không sao chứ? Không sao chứ?
Đừng, đừng, đừng, đừng. Đừng lấy cái áo.
Đừng, đừng, đừng, đừng. Đừng lấy cái áo.
Đừng lấy cái áo. Đừng lấy cái áo.
Đừng sợ.
Đừng sợ.
Đừng, đừng, đừng, đừng!
Khó ở lắm nhỉ?
Cô cần ngủ.
Tôi cũng đang cố.
Cũng gần 6 tiếng rồi.
Dùng thêm liều lorazepam được rồi.
Thôi, tôi muốn tự bỏ lần.
Chắc nửa liều cũng được.
Lấy máu chưa?
Mai.
Xin lỗi.
Không sao, vào đi. Mời ngồi.
Doug đâu...
Tôi làm thay Doug.
Jim Turrow.
Ông là cấp trên của Doug. Đúng chứ?
Cô uống nước gì không?
Không cần. Tôi ổn.
Hỏi vài câu được chứ?
Được.
Cô bị phía Nga bắt giam 213 ngày phải không?
Phải.
Và bị thẩm vấn trong bao nhiêu ngày đầu...
Khoảng 30 ngày gì đấy...
Ai thẩm vấn ấy nhỉ?
Cấp bậc đại tá tên là Sergei Tobokov,
gần như mọi lúc thì phải.
GRU.
Rồi sao tay đó ngừng?
Có trong hồ sơ hết rồi mà.
Hồ sơ dày quá.
Cô cho biết thử, rồi sao tay đó ngừng khai thác cô?
Chắc là do tôi ném cứt vào mặt hắn.
Bước đi chiến lược hay sao?
Không phải.
Do vì... lúc đó tôi đang bị rối loạn lưỡng cực tột độ.
Họ cắt hết thuốc
rồi thì khoảng 20 ngày sau thì tôi biến thành
một đối tượng không có giá trị gì cho lắm,
nhưng rồi họ cứ tiếp tục để vậy khoảng chừng một tuần nữa.
Tôi không đưa ra được khoảng thời gian chính xác.
Sau đó thì, hoặc là trí nhớ tôi trống rỗng
hoặc chỉ là một chuỗi hình ảnh
không ăn khớp gì lắm với thực tế.
Mà nếu làm theo cách chậm,
thì... cho tôi miếng nước được chứ?
Doug thông báo rằng cô muốn quay lại Cục?
Đúng.
Đúng, tôi rất muốn vậy.
Chưa đủ để xác minh an ninh
khi còn hơn 180 ngày mà cô không giải thích được.
Rồi, tôi biết.
Cũng do đó mà tôi đã cố hết sức với bác sĩ Foley và Doug,
chỉ để ráng điền vào chỗ trống.
Chẳng lẽ họ không cho ông thấy thực tế không phải vậy?
Không.
Họ chưa nói là cô bị trượt máy phát hiện nói dối à?
Có dấu hiệu khai man.
Cho nên cô phải chấp nhận làm việc với tôi lâu.
Bị trượt những câu nào?
Câu mà thường là Tobokov nhưng không phải luôn luôn.
Cho tôi biết tôi bị trượt những câu nào.
Cũng khá nhiều đấy.
Thí dụ?
Cô đã từng thông đồng
với một sĩ quan hay cơ quan tình báo ngoại quốc nào chưa?
Cái qu... vậy nghĩa là sao?
Ông... đang kết án tôi hay sao?
Có nghĩa là nhiều thứ lắm:
Tiết lộ nguồn tin, phương pháp,
bắt tay với kẻ thù.
Cô biết hơn tôi mà.
Trí nhớ của tôi không phân biệt lúc đó cái nào là thực
và cái nào không thực.
Ông hiểu, đúng không?
Máy phát hiện nói dối có biết cô bị ảo giác đâu?
Nó chỉ ra cô nói dối.
Tôi phải biên tập câu trả lời, vì không tin vào lý trí của chính mình.
Máy tiếp nhận cái đó.
Cũng có thể.
Ta đã biết trước như thế khi trị liệu kiểu này.
Cả bác sĩ Foley và Doug đều nói điều này là hoàn toàn có thể.
Sao ông ấy làm như là đang kết tội vậy nhỉ?
Chúng tôi đã tiên liệu rồi mà.
Các vị nhảy vào không nào?
Mời cô ngồi nào.
Chính cô thừa nhận đã tiết lộ vị trí
một căn cứ bí mật ở Beirut.
Ừ, cái căn cứ bị bỏ hoang mấy chục năm rồi.
Mà lúc đó tôi tin là
bọn nó không cho tôi ngủ suốt 96 giờ liên tục.
- Các tình báo viên thì sao? - Thì sao?
Cô có bao giờ tiết lộ danh tính của tình báo viên chưa?
Chưa hề.
Có thể là một người đã chết cách đây chục năm.
Không hề, các tình báo viên cũng có gia đình. Tôi sẽ không làm vậy.
Chắc chứ?
Phải nói thế nào thì mới rõ hơn đây nhỉ?
Tôi không có tiết lộ.
Cô Mathison, làm sao cô tin chắc được
khi vẫn còn 180 ngày trong quãng đời mình
mà cô không nhớ gì cả?
Xin lỗi đã bắt các vị chờ.
Các bên đã sẵn sàng làm việc xuyên bữa tối.
Có nên hiểu đó là tín hiệu tích cực không?
Để đưa được Taliban tới bàn đàm phán không thôi
thì phải mất 9 năm. Vậy nên là khi họ chịu ngồi
nói chuyện với chính phủ Afghanistan cũng đã là tích cực rồi.
Thôi mà, Saul, cho ít tin nào. Ba tuần rồi còn gì?
Ít nhất cũng cho bọn tôi biết nhận xét sơ bộ về tiến triển chứ.
Vẫn tiến triển đấy thôi; theo như tôi hiểu,
thì tối nay thực đơn có món kabsa thịt cừu.
- Ha! - Được rồi.
Vài bình luận không chính thức?
Cũng được.
Cái danh sách những cơ hội bị bỏ lỡ
để đạt được hòa bình cho Afghanistan thì dài lắm.
Theo ông thì những chướng ngại của việc đạt được thỏa thuận là gì?
Ờ thì trước hết, Hoa Kỳ đâu có
nhiều lựa chọn gì cho lắm.
Ta không định ở đó mãi.
Tổng thống đã nêu quan điểm rõ ràng rồi.
Mà ta cũng không bỏ đi đột ngột được.
Sao không?
Thì về quân sự, ta đã đi qua giới hạn từ lâu,
Kabul sẽ đổ trong 6 tuần.
Tướng Edwards thì lại nói là 6 tháng.
Đã tiêu tốn cả ngàn tỷ đô,
hơn 2 ngàn binh lính hy sinh...
sẽ vẫn là sự đầu hàng của Mỹ, dù nhìn từ phía nào.
Rồi riêng Taliban cũng đã là một vấn đề.
Cũng không rõ ràng liệu họ có đạt được gì hay không từ giải pháp chính trị.
Chính xác ý ông là sao?
Lý do duy nhất để đạt được thỏa thuận là ép Hoa Kỳ rút quân
càng sớm càng tốt.
Mà khi nãy ông nói đó không phải là một lựa chọn?
Sẽ không rút quân nếu không có giải pháp đảm bảo an ninh nghiêm túc
trước khi ta đi.
Thế thì có gì không ổn?
Không có gì, nếu quý vị cho rằng Taliban sẽ tuân thủ các điều khoản của thỏa thuận.
Có hay không nhỉ?
Thì cùng nhau đoán thôi.
Tổng thống Warner có vẻ tự tin.
À, Tổng thống là người lạc quan mà.
Tôi thì là gián điệp.
Và là Cố vấn An ninh Quốc gia của Tổng thống nữa.
Thôi đừng nhắc nữa.
G'ulom đang phát biểu.
Xin lỗi nhé, tôi đi đây. Nói thêm sau.
Hắn sẽ nói gì đây? Ta có biết không?
Mù tịt.
Văn phòng của hắn chỉ vừa thông báo là hắn sẽ ra họp báo.
Chắc chả hay ho gì đâu.
Nhưng chúng ta là sư tử, thưa các anh chị em.
Những con thú khác ở trong rừng đều thậm chí
sẽ sợ một con sư tử ốm và không dám tới gần nó.
Chúng ta là những con sư tử.
Hoa Kỳ nên đối xử với chúng ta
như với những con sư tử.
Và ta muốn phải như thế, không được thấp hơn.
Thay vào đó, tổng thống
và ngoại trưởng của ta đã bị lừa.
Bị lừa phỉnh để hứa hẹn phóng thích
hơn 1000
tù nhân chiến tranh của Taliban,
trong đó có 12 tên chịu trách nhiệm cho vụ...
cài bom trong xe cứu thương
làm chết gần
100 người dân vào tháng trước
ở Kabul.
Tôi muốn người dân được biết...
Chính tôi chịu trách nhiệm về những tù nhân này,
No comments yet. Be the first to leave one.