Az első 200 sor.
Xin chào Chỉ huy Kelly. Cháu là con gái chú.
Xin chào ông Grant. Tôi là con gái ông.
Xin chào. Con là con gái bố.
Áp suất cabin đã được cân bằng.
Được rồi.
GRANT KELLY ĐÁNH THỨC
Fortuna bắt đầu trình tự đánh thức.
Trình tự đánh thức gặp sự cố.
Không!
Nhịp tim đang giảm dần.
Nồng độ oxy trong máu giảm.
Phản ứng phổi không đạt chuẩn.
Được rồi.
Máy khử rung tim!
Máy khử rung tim đâu?
Được rồi. Tìm cách đi.
Cortisol tăng đột biến.
Rồi.
MÁY TIỆT TRÙNG BẰNG TIA CỰC TÍM
Phản ứng của mao mạch suy giảm.
Để con lo cho bố.
Cố lên.
Chỉ số sinh tồn đang dần ổn định.
Xin chào.
Cháu là ai?
Chú Kelly, cháu là…
Cháu là phi hành gia.
LOẠT PHIM NETFLIX
Được rồi. Tôi đồng ý tham gia giúp,
nhưng tôi cần được biết mình đã tham gia làm việc gì.
Vì chắc chắn là tôi phải viết báo cáo về vụ này.
Vậy nên, nếu mọi người muốn tôi ghi tốt về mọi người…
Chứ anh thà ở lại vành đai các Sao Mộc, nơi nhiệt độ lên đến 106 độ ư?
Một điểm trừ cho John Robinson. Gây gổ với lãnh đạo.
Cách duy nhất để ta đến Sao Nam Môn Nhị
là phải có động cơ của Robot và có Robot vận hành.
Và hiện tại, ta chẳng có gì.
Vì vụ này nguy hiểm, ta không thể vượt qua được.
Để tôi đoán nhé. Chắc cô đã tìm ra cách để "vượt rào" rồi.
- Nghe câu đó hơi tà dâm nhỉ? - Kế hoạch mới đây.
Thay vì mạo hiểm bắt sống một con Robot,
ta sẽ dùng bộ phận của Robot hỏng và khởi động lại nó.
Cô đang nói mấy con Robot đã bị nổ tung ở Tàu Quả Cảm ư?
Sao ta có thể tìm được từng bộ phận của đúng một con Robot?
Mọi bộ phận mà ta cần đều đang ở một nơi ngay tại hành tinh này.
Nó nằm bên ngoài hang động, dưới tấm bạt.
Nơi mà tôi và Adler đã để nó ở đó.
Đó là con mà Will gọi là SAR. Nghĩa là Robot Ngoài Hành Tinh Thứ Hai.
Chỉ có con trai hai người mới đặt tên cho cái thứ chuẩn bị giết nó.
Rồi, tính đến trường hợp nếu như mọi việc suôn sẻ,
dù tôi biết vụ này chả làm khó hai người, nhưng cứ tính thế đi.
Cho dù vụ này thành công, ta vẫn cần có động cơ.
Tôi nghĩ rằng nếu ta đã có Robot của riêng ta,
thì việc sở hữu động cơ sẽ dễ hơn nhiều, nhỉ?
Cơn bão sẽ che chở cho ta, nhưng vẫn phải nhanh lên.
Ừ. Phải.
Lỡ như ta gắn con Robot lại,
xong rồi… Tôi chả biết nữa. Nó quyết định không giúp ta thì sao?
Thì ta không cho nó tự quyết định.
Này, bé con tóc thắt bím. Chất mấy cái đó cẩn thận đấy.
Vâng ạ.
Và báo cho bạn bè biết là nếu món đồ nào của cô bị vỡ,
thì cô sẽ phạt cấm túc đó.
Ta đang kẹt ở một hành tinh xa lạ, liệu phạt cấm túc có đáng sợ không?
Sức mạnh của ngôn từ đấy.
Cháu không phải là người duy nhất sợ nguy hiểm đâu, Will à.
Cô rất vui khi thấy cháu quay lại làm việc.
Nhắc mới nhớ, cô thấy mấy đứa leo núi về bỗng sót lại một người.
- Judy sẽ sớm về thôi. - Ừ. Nhưng về cùng với bao nhiêu khách?
Cô chỉ tò mò thôi, vì con bé tính toán rất kỹ lưỡng,
tính đến cả số không khí chúng ta còn trong Sao Mộc.
Thêm một phi hành gia trưởng thành vào có thể sẽ làm mọi thứ phức tạp lên.
Chuẩn bị cho con tàu bay đi trước đã. Vụ ai lên tàu cứ để sau.
Cô có thể phụ giúp được gì không?
- Khi nào cô thấy Robot thì báo cháu nhé. - Cậu ấy mất tích à?
Lâu lâu cậu ấy hay đi dạo. Chỉ là…
không lâu như thế này.
Cậu ấy đã đi bao lâu rồi?
Từ tối hôm qua.
Cháu có nghĩ cậu ấy đã gặp chuyện rồi không?
Cậu ấy cao hai mét, nặng hơn 180 ký.
Hiếm có thứ gì có thể làm hại cậu ấy.
Có lẽ ở đây, nơi ta đã định cư, thì không có.
Nhưng ngoài kia còn cả một hành tinh ta chưa khám phá.
Nếu cậu ấy đi dạo xa,
ai biết ngoài kia có gì?
Cậu có chắc rằng vụ Robot mất tích này không phải là một cú lừa
để kéo tớ ra khỏi trại một mình không?
Cậu đang đoán rằng tớ lừa cậu để ta có thời gian riêng tư à?
Không có. Chỉ là do ta đã tìm kiếm lâu lắm rồi.
Cậu ấy là người quan trọng nhất hành tinh đấy.
Quan trọng hơn tớ ư?
Trừ khi cậu có thể mở một vết nứt trong vũ trụ,
nếu không thì tớ sẽ trả lời: Ừ, Robot quan trọng hơn.
Được rồi. Giờ tớ hỏi nghiêm túc đây.
Tớ biết là ta sẽ sớm ra khỏi đây. Nhưng cậu không nhớ nhung nơi này ư?
Chẳng có luật lệ.
Khi về Sao Nam Môn Nhị, mọi thứ sẽ khác. Sẽ bình thường trở lại.
Về Sao Nam Môn Nhị không có nghĩa là bình thường trở lại.
Tận 97 đứa trẻ không có bố mẹ thì chả bình thường tí nào.
Phải.
Xin lỗi. Tớ…
Khi chia tay bố mẹ,
tớ tưởng rằng chỉ có vài tháng thôi,
vì mẹ tớ luôn có cách giải quyết tất cả mọi thứ.
Nhưng đã một năm rồi.
Nên tớ không biết rằng họ có…
Này. Tớ biết rằng tớ chả thể làm gì để giúp cậu giải quyết những khúc mắc đó.
Nhưng có lẽ tớ có thể giúp cậu ngừng suy nghĩ về chúng.
Gì thế?
- Tóc của cậu… - Sao?
Gì thế?
Will!
Will à!
Họ quyết định chọn người đi bằng cách nào?
Họ rút thăm may mắn hay là…
Đại loại thế, nhưng có thêm một loạt các bài kiểm tra để đảm bảo đủ điều kiện.
Vậy là giờ có hàng ngàn người đang sống trên Sao Nam Môn Nhị.
Và cháu là cơ trưởng.
Xin lỗi. Chỉ là do cháu…
- Trẻ. - Rất trẻ.
Vì chú cũng sắp gặp mọi người,
chú nên biết rằng đoàn của cháu hầu hết là trẻ em.
Trẻ em ư?
Vâng. Có 97 trẻ em.
Sao lại đưa trẻ em đi thực hiện nhiệm vụ giải cứu?
Cháu đâu phải đi tìm bọn chú, đúng không?
Nhóm Khai Hoang của bọn cháu gặp một chút rắc rối.
Phức tạp lắm, nhưng mà…
Chú hãy yên tâm,
bọn cháu thừa sức giải quyết vụ này.
Nếu chú biết bọn cháu đã trải qua vụ gì…
Nghe này, Robinson.
Trong 30 phút qua, chú được biết rằng bạn cùng đoàn đã mất,
con tàu của chú đã mất và chú đã mất gần 20 năm cuộc đời.
Có lẽ ta nên từ từ lại, để dành các tin tức mới kể sau nhé.
Vâng, cháu đồng ý.
Cháu…
Cứ tập trung vào việc giúp chú khỏe lại đã.
Chú thắc mắc một điều.
Nếu không cố tình tìm chú, sao cháu lại biết quá nhiều về chú?
Chú khá nổi tiếng trên Trái Đất đấy ạ.
Thật ra, lúc cháu còn đi học, cháu đã làm một bài báo cáo nói về chú.
Đúng vậy không?
Cháu luôn băn khoăn không biết gặp chú sẽ như thế nào.
Chú rất nóng lòng muốn được thấy tàu của cháu.
NASA hẳn đã có những bước tiến khá ấn tượng
để có thể đưa cháu đi xa và nhanh thế này.
- Bọn cháu được trợ giúp. - Ai giúp?
Người Nga? Người Trung Quốc?
Một con Robot.
Được rồi.
Đếm đến ba nhé. Sẵn sàng chưa?
Rồi.
Một,
hai,
ba.
Ôi! Giống như lúc ở trên Tàu Quả Cảm vậy.
Phải. Nhưng đây đâu phải Tàu Quả Cảm. Sao việc này lại xảy ra ở đây?
Cháu biết không, cô và mẹ cháu…
đã từng trải qua hiện tượng tương tự.
Cô theo dõi cháu ư?
Thành thật mà nói, nếu biết đi xa thế này thì cô chả đi theo.
Nhưng thật tốt khi đã đi theo, vì cô biết cái vụ dựng tóc này là gì.
Đâu đó ở phía bên kia bức tường chính là công nghệ…
- Công nghệ ngoài hành tinh. - …ngoài hành tinh.
- Bọn cháu biết. - Không thể nào.
Nếu vậy thì ta sẽ thấy dấu hiệu gì đó, hoặc Robot sẽ nói gì đó…
Đó là gì vậy?
Kiểu như là một… đường hầm.
Tuyệt thật. Phải.
Chị sẽ đồng tình với ai đưa ra ý kiến rằng ta cứ che cái này lại
rồi giả vờ như ta chưa từng đến đây.
- Đâu có ai đưa ra ý kiến đó, Penny. - Họ nên làm thế.
Có ai nghĩ rằng đây chỉ là sự trùng hợp
khi ta tìm ra nơi này vào ngày Robot mất tích không?
Chỉ có một cách để biết chắc.
Phải có người đi vào.
Hai người thật sự nghĩ rằng hồi sinh Robot là ý hay ư?
Chưa đọc cuốn Nghĩa địa động vật à?
Chúng ta chỉ có thể lái chiếc Chariot đến đây thôi.
Đoạn còn lại phải đi bộ.
Phải đấy, Don. Nói chúng ta đấy. Mặc đồ vào đi.
Cho tôi gợi ý lại lần nữa, theo kế hoạch ban đầu của tôi,
tôi sẽ ở lại đây, Maureen sẽ ra đó với anh nhé? Hai người…
Cô ấy là người duy nhất biết thứ ta đang cần tìm.
Bọn tôi ra đó thì chẳng quan sát được.
Cô ấy sẽ ngồi ở đây và giám sát camera của chúng ta.
Được. Nhưng nếu lỡ ta chết dưới tay một thây ma Robot,
thì tôi muốn trên bia mộ ghi rằng Đô đốc Don West…
Anh đâu phải đô đốc.
Chuẩn tướng Don West…
Không.
Sẵn sàng chưa?
Chắc chắn rồi! Phấn khích thật.
Tôi sẽ tìm một chỗ trong bóng râm và tổ chức picnic. Sẽ tuyệt lắm đây.
Anh có đem nước ép lựu theo không? Hay đó là nhiệm vụ của tôi nhỉ?
Tôi chẳng nhớ, vì lần trước tôi làm nước ép xoài rồi.
Hẹn gặp lại hai người.
Rồi, tôi đang theo dõi hai người đây. Tiếp tục đi thẳng đi.
No comments yet. Be the first to leave one.