Az első 200 sor.
Nào, hạ xuống đi. Đúng rồi, cái ròng rọc.
Bên phải!
Sợi dây đó.
Dây bị kẹt rồi, thưa thầy.
Này, không được rồi. Hạ xuống.
Hạ xuống. Cẩn thận, cái đó đắt lắm đấy.
- Này, tay cầm bị lệch rồi. - Thầy cẩn thận.
QUÁN QUÂN KHOA HỌC TÂY JAVA TIẾN VÀO VÒNG QUỐC GIA
Này, sao rồi?
Jati đến rồi.
- Trời ơi, Jati. - Jati kìa.
- Quán quân khoa học. - Gì vậy?
- Giỏi ghê. - Đây, để tôi làm cho.
- Này, nghe rõ không? - Rõ.
Được, nghe tôi nói nhé.
Rồi, dịch sang bên trái tôi, tức là bên phải các anh. Được chứ?
Ừ, hai lần.
Rồi, tiếp.
- Được chứ? - Đủ rồi. Rồi, đủ rồi.
Thầy ơi, Jati đến rồi.
Jati! Chúc mừng! Em giỏi lắm!
- Quán quân Tây Java đó! - Cả Tây Java luôn đó.
Ừ, Tây Java.
Xin chúc mừng đội kịch cabaret
đã giành giải nhất toàn thành phố Bandung.
Và bây giờ, xin giới thiệu niềm tự hào của trường ta.
Jati Ilhami.
Lên đây nào, Jati.
Nào, lên đây.
Em ấy đã làm nên lịch sử.
Học sinh đầu tiên của trường SMP Bandung Raya
lọt vào cuộc thi khoa học cấp quốc gia.
Jati, nhà vô địch của chúng ta.
Nào, Jati.
Nói gì đi.
- Nói đi. - Jati giỏi quá!
Tha cho người ta đi.
Đừng ngại. Đây.
- Nhanh lên, còn kiểm tra nữa. - Bình tĩnh.
Em cứ cầm cái cúp đi.
Jati.
Nhìn các bạn khác đi. Bố tự hào về con.
Không ai giỏi như con đâu.
- Jati, em ổn không? - Nhanh lên.
Tương lai con…
…giờ đã ở tầm quốc gia…
…có thể rực rỡ nhất…
- Giờ con chỉ cần… - Jati!
Con làm được mà, Jati.
Jati!
- Jati! - Sao chạy đi vậy?
Sao tự nhiên chạy mất?
GIẢI NHẤT
PHÒNG ĐỌC
Jati.
Em sao thế?
Không sao đâu. Đây. Hít sâu vào.
Thở chậm thôi.
Thở đi. Đúng rồi.
Jati?
Con ổn không?
Con vừa thắng cuộc thi mà?
Phải vui chứ. Chỉ thua mới hoảng thôi.
Thế chuyện vừa rồi là sao?
Con bị hoảng thôi.
Người con không nóng mà.
Chắc tại con ít cầu nguyện đó, Jati.
- Bố thấy con hay bỏ lúc sáng… - Con bỏ cầu nguyện khi nào?
Có đấy. Con hay bỏ lễ sáng.
Nên là, dậy là cầu nguyện trước,
rồi tắm, rồi ăn.
- Vâng. - Theo thứ tự đó.
Giờ con mệt rồi.
Ừ, con mệt rồi.
Bố nói con suốt rồi mà.
Đây.
Mặc áo khoác vào.
Dù sao bố hiểu quán quân của bố nhất mà.
CÔ IIS - KHÁCH Ở KHÁCH SẠN
Đợi chút, Jati.
Alo, chào cô.
Vâng. Tôi sắp tới rồi. Hẹn gặp ở tòa thị chính nhé.
Tôi sẽ đợi cô ở đó. Tôi đang trên đường tới.
Jati! Này!
Đi thôi.
Xin lỗi đã để cô đợi.
- Không sao. - Cứ để tôi. Cô khỏe chứ?
- Không cần đâu, nặng mà. - Không sao. Để tôi cầm.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Đó là triết lý của khách sạn chúng tôi,
khách hàng không phải Thượng Đế mà là gia đình.
Cảm ơn anh nhiều.
Tôi đã từ bỏ công việc văn phòng ở Jakarta,
rồi đưa cả nhà về Bandung
để gia đình gắn bó hơn.
Nghe anh nói mà tôi thấy mình làm mẹ kém cỏi quá.
Có lẽ vì tôi lớn lên không có bố,
nên tôi muốn con trai mình, Jati,
biết thế nào là luôn có bố bên cạnh.
Anh thật tuyệt.
Tôi muốn con mình thành công.
Vì thành công thì sẽ hạnh phúc mà.
Người thành công nào mà không hạnh phúc, đúng không?
Đúng vậy.
- Cảm ơn. Ông chờ chút nhé. - Cảm ơn nhiều.
Nhờ anh nhé.
Ông Uyan.
- Thấy chưa? Mẹ bảo rồi. Phải nghe chứ. - Xin lỗi.
Sao giờ anh mới về?
- Cất đi kẻo rơi. - Thì một công đôi việc đó.
- Chào mừng. - Xin mời. Lối này.
Chào ông.
Chào cô.
- Con thấy sao rồi? - Con ổn, mẹ à.
- Có chóng mặt không? Đau? Buồn nôn? - Không…
Con ăn súp nhé?
CON NGƯỜI TRƯỚC CỦA TÔI
Các em!
Nào!
Nhanh lên!
Chạy nhanh lên! Tiếp đi!
Cố lên, Jati! Em làm được mà!
Nào, Jati!
Đúng rồi, tiếp đi! Đúng rồi!
Giỏi lắm, Jati! Làm tốt lắm!
- Em được hạng mấy vậy thầy? - Hạng sáu. Không tệ.
- Bố em đâu? - Tốt lắm.
- Bố. Cho em qua gặp bố chút nhé. - Ừ, đi đi.
Jati.
Nói thật đi, Jati.
Lúc nãy thua mà con có vẻ vui,
là do con vui thật hay chỉ muốn làm thầy Juned vui?
Jati.
Nào.
Ngồi vào đó đi.
Ngồi đi.
Jati.
Con biết không?
Con biết mỗi ngày ngồi làm việc ở đó, bố nhìn thấy gì không?
Đây. Nhìn này.
Xem này.
Những chiếc cúp hạng nhất của con.
Con là quán quân trong tất cả những tấm ảnh này.
Đó là thứ bố thấy mỗi ngày.
Bố biết con đạt được những thứ này không dễ.
Rất khó. Bố biết mà.
Chính nó là động lực để bố làm việc chăm chỉ.
Vì con đấy, Jati.
Phòng này có thể nhỏ, Jati.
Nhưng không sao, bố ở được.
Nhưng với con thì không.
Con phải có thứ lớn hơn, Jati.
Đặc biệt là tương lai của con, phải lớn hơn rất nhiều.
Con chỉ chạy thi thôi mà, sao lại nói đến tương lai?
Đó chính là vấn đề. "Chỉ là chạy thi thôi".
Phải không?
Tức là con biết điều gì quan trọng.
Ý bố là sao?
- Con đang học cho cuộc thi rồi. - Cuộc thi.
Đó đâu phải cuộc thi bình thường,
mà là cấp quốc gia, toàn Indonesia.
Gì nhỉ?
Giờ có bao nhiêu tỉnh?
Thời bố là 27, giờ bao nhiêu?
Khoảng 30? 33? Bao nhiêu?
- Là 38. - Là 38 đấy, Jati!
Vậy nghĩa là con sẽ thi với 37 đứa khác giống con,
đều đang học rất chăm chỉ.
Nếu con muốn đứng nhất,
con phải nỗ lực gấp 37 lần trước đây.
Bố chỉ muốn con tập trung vào chuyện này.
Bố sẽ luôn ở bên con.
Khi con vô địch, bố cũng sẽ ở đó.
Bố làm mọi thứ vì bố thương con.
Hiểu không?
Jati?
Nào, Jati.
Con là con trai mà.
Sao lại yếu đuối vậy? Sao con lại khóc?
LỚP 9A
Thầy làm mẫu đi ạ.
- Rồi, đếm đến ba. - Dạ.
- Vâng. - Ba.
- Hai, một. - Hai, một.
Thôi nào.
Đủ rồi.
Thầy thì giỏi rồi, nhưng tụi em còn phải học dài.
Jati!
Nào.
Lên đây, ổn mà.
Vỗ tay đi chứ.
Nào.
Cố lên, Jati.
- Cậu làm được mà. - Ổn chứ?
Nó không làm được đâu. Thua chắc.
- Ngã sấp mặt kìa. - Đau.
- Jati, ổn chứ? - Ngã sấp mặt rồi.
Rồi, im lặng nào các em. Đừng cười bạn nữa.
Mày đang cười tao à?
Jati.
No comments yet. Be the first to leave one.