Az első 200 sor.
LOẠT PHIM NETFLIX
Sao tìm được anh?
Anh còn ở đâu nữa?
Cũng lâu rồi.
Tám năm.
Này. Cái gì đây?
- Vẫn là thằng điên. - Ô, thôi đi.
Anh phải cẩn thận.
Chỉ là hai thằng đi uống rượu mà?
Ăn mừng đây!
Rồi anh cũng ra tù.
Em phải kể với anh về chuyện đã xảy ra.
Sao?
Em phải kể cái này.
- Mày sao vậy? - Đi chỗ khác đã.
Sao thế hả? Thôi nào. Đang ở đây, nói đi.
- Quá đông người. - Sao?
Không được để ai thấy ta đi với nhau.
Mai gọi em nhé.
- Có mấy thứ anh đâu biết. - Ừ, sao?
Có mấy thứ anh không biết.
Ổn cả chứ các cậu?
Thôi nào, trả lại đi.
Cá nhân tôi nghĩ mọi thứ đều tuyệt vời.
Hai quý ông trẻ đẹp kia vừa mời tôi chai bia,
nên anh có thể
biến đi.
Các cậu.
- Ba thằng đó à? - Anh, ra ngoài.
Làm ơn đi, anh bạn, bỏ đi.
- Đừng động vào tôi. - Mình về thôi.
Ta về. Chớ…
Mẹ kiếp.
Mẹ kiếp!
Được rồi!
Tôi xin giấy ăn nhé?
Này.
- Em xin một điếu nhé? - Được.
Cảm ơn.
Thôi chết, anh bị…
Có sao không? Anh bị…
Không sao.
Cảm ơn.
Tối nay tệ à?
Không tệ đến vậy.
Em nghĩ… Mà này? Em nghĩ mình nên đi uống.
Sau vụ tối nay với…
Ừ. Xứng đáng để uống.
Ừ. Vì là, hợp lý thôi.
Lâu nay em vẫn cần uống. Tối nay ở bên kia cũng dở.
Rồi.
Ừ.
Tuyệt. Em là Katja.
Anton.
- Chào. - Chào.
- Tequila ổn đấy. - Tequila à?
Vâng.
- Em thử mezcal chưa? - Ừ, thích lắm.
Tới đó phải đi qua đây.
- Ừ. - Ừ.
- Chỗ đó hay đấy. - Anh muốn vui vẻ đây.
Chả kén chọn quá đâu.
- Đi đâu cũng được. - Thế à?
Chạy!
NIỀM VUI CÓ EM BÉ TRONG GIA ĐÌNH MUNCK
Ông ấy nhìn thẳng tôi. Tôi…
Tôi tê cứng.
Đừng hành hạ bản thân.
Chả hiểu sao mọi người cứ bình thường như chưa hề có chuyện.
Gì? Chả ai bình thường cả.
Báo viết vụ gài bom là vì Hemberg điều tra xung đột băng đảng.
Nếu giả thuyết vớ vẩn đó lan ra, họ có thể ngừng điều tra…
Này, đừng rao giảng về vụ điều tra, nhé?
Cậu cứ thế bỏ đi.
Vẫn uống rượu à?
Tuyệt lắm, Kurt. Hay thật đấy.
Tin mới đây. Đời chả công bằng.
Sự khác biệt giữa tôi với cậu
là tôi ở lại cố gắng làm gì đó.
Thế à? Kết quả thế nào thì báo tôi nhé.
Cái thằng này.
Chuyện quái gì đây?
- Này. - Chào các sĩ quan.
- Anh gọi báo à? - Vâng.
Anh thấy gì vậy?
Gì đó trên kia, chả hiểu, như xác chết.
- Như xác hay đó là xác? - Tôi nghĩ là xác. Không chắc.
- Đứng đây. - Được rồi.
- Tôi sẽ kiểm tra. - Anh ổn chứ? Đứng ngay đây.
Tên anh là gì?
Dom.
Vừa ra ngoài.
- Anh chơi đá à? - Không, chỉ là rượu.
Ừ, chắc chắn.
- Tôi nghĩ có gì đó ở đây, Fred. - Tới đây!
Đứng đó để tôi thấy được.
Có vẻ không ổn.
Ôi Chúa ơi.
Đơn xin nghỉ việc của cậu,
tôi không nộp.
Sao?
Tôi định cho cậu cơ hội bình tĩnh, mà không thể làm thế mãi.
Nếu không sớm đi làm, cậu sẽ mất việc.
Rask đây.
Ừ.
Rồi, tôi đến đây.
Gì vậy?
Đâm xe rồi chạy.
Họ cần thám tử à?
Vì sao?
Cậu chả thể thắng nếu không quay lại sàn đấu.
Xin chào.
- Anh bị nói mơ. - Thế à?
Anh nói cái gì?
Em không rõ, nhưng kiểu ác mộng.
Và anh vã mồ hôi.
Anh thực sự ổn chứ?
Anh quá ổn, vì có em ở đây.
Sao?
Không có gì.
Em đang suy nghĩ…
có lẽ anh có thể chuyển tới đây.
Giờ anh không thể giữ phần cho thuê lại.
Thực sự em chịu được anh chứ?
Đang đêm mà đổ mồ hôi, la hét?
Nếu anh thường xuyên chiều chuộng em, có thể em chịu được.
Có tin gì về việc làm bảo vệ không?
- Có. - Tuyệt đấy.
Anh nhận làm chứ?
Hay em tìm cho anh việc gì khác.
Mặc đồ cảnh sát thoát y?
Ừ.
Gì cơ?
Anh nhớ nó, phải không?
Anh Kurt.
Anh bỏ chúng tôi mà đi.
Ừ, tôi lên thành phố.
Tốt.
Tôi mừng cho anh.
Tôi nghĩ họ cần sự khôn ngoan của anh. Tôi nghe, ở đó đang rất lộn xộn.
Nếu để bọn đầu cơ trong ngày làm loạn, xã hội sẽ ra thế nào?
Dọn dẹp chỗ đó đi, như anh đã làm ở đây.
Thiết lập quan hệ.
Này Kurt.
Bảo trọng nhé.
Anh không quá dở
khi là cảnh sát.
Làm việc tiếp đi.
Này.
Anh làm gì vậy?
Anh tới đây. Về giường đi.
Mới bốn giờ.
Anh biết làm cảnh sát có cái dở.
Sao?
Anh chỉ cần chấp nhận là đôi khi sẽ phải làm việc không thích.
Nhưng lần này, anh không để bị ảnh hưởng.
Hứa với em anh không để nó xen vào hai ta.
Anh sẽ quay lại.
Tuyệt đấy.
Ta mất liên hệ với những người mà ta phục vụ.
Ngày nay, bọn trẻ lớn lên mà không tin cảnh sát.
Chúng học cách không hợp tác, không nói chuyện.
Mọi người sợ chúng ta.
Tôi biết những anh chị vô tội thà bị đi tù chứ không hợp tác với cảnh sát.
Có lẽ vì họ vốn đã bị ta ngược đãi,
hoặc sợ là sẽ bị thế, vì vẻ bề ngoài và giọng nói,
vì quê quán của họ.
Điều đó nói gì về chúng ta?
Ngôn ngữ mà một công dân nói liệu có quan trọng hơn
an toàn và bảo vệ họ?
Ta cần lấy lại lòng tin của họ.
Cách làm là tuân thủ quy định ở mọi quyết định và mọi giao tiếp.
Ta cần nhìn mình trong gương, và ta cần tự hào về người ta thấy.
Tin tốt là chúng ta chính là sự thay đổi mà ta đang chờ đợi.
Thay đổi từ hôm nay.
Tôi có ý tưởng, nhưng muốn nghe mọi người.
Cửa phòng tôi luôn mở, và tôi mong được gặp riêng các bạn
trong những ngày tới.
Cảm ơn.
Nhìn này. Chết tiệt. Chết dở.
Cậu lại đây.
Chào mừng trở lại.
Tôi muốn xin lỗi. Tôi đúng là thằng khốn.
Cả đời cậu là thằng khốn.
Không, nghe này, mấy tuần khó khăn với mọi người.
Đi nào cậu.
Vậy là sếp mới đã đến.
- Cậu sẽ ngoan chứ? - Tôi sẽ cố hết sức.
Tốt.
Này, Jaz nằng nặc thúc tôi về vụ Mona.
Vợ tôi muốn gặp cô ấy. Muốn nấu bữa tối và mời cậu đến.
- Không. Đến lượt tôi. Bọn tôi nấu. - Cậu trưởng thành rồi kìa.
Hỏi Jasmine khi nào được, còn tôi hỏi Mona.
Rồi. Cô ấy sẽ vui lắm cậu ạ.
Nhưng đừng nói gì về cuộc sống độc thân
và mấy cô bồ cũ của tôi nhé?
Cứ làm như đời cậu thú vị lắm ấy. Được rồi.
Tôi sẽ gọi.
Rồi. Cậu quay lại thì hay rồi.
Để tôi mở cho.
No comments yet. Be the first to leave one.